Dị Giới Dược Sư

Quyển 13 - Chương 328: Viện trợ



- Hợp tác?

Mộ Dung Thiên vừa lên tiếng hỏi lại, đồng thời hắn cũng chú ý vào cách xưng hô của Khắc Lý Tư Đế đối với Bái Yết La. Nàng gọi lão là quốc sư chứ không phải là sư phụ, điều đó cho thấy việc này liên quan trực tiếp tới quốc sự rồi.

- Phải!

Khắc Lý Tư Đế khẳng định.

Mộ Dung Thiên nhíu mày hỏi:

- Theo tình lý thì Mễ Kỳ Tư hầu như đã bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, các người làm sao lại biết rõ được tình huống ở đây như thế?

Khắc Lý Tư Đế cười nói:

- Kỳ thực gia sư Bái Yết La vẫn thường rất quan tâm đến ngài. Lão nhân gia đã nhiều lần nói với ta rằng, ngài là một người rất đặc biệt, và sự trưởng thành của ngài nhanh đến nỗi không thể tưởng tượng được, và điều đó không chỉ dừng lại ở võ kỹ mà thôi. Ở trên đại lục này, người được lão nhân gia tôn kính và tán thưởng vốn không có mấy ai. Vì vậy mà điều đó đã khiến cho ta hiếu kỳ, và cũng rất muốn được tận mắt nhìn thấy phong thái của đại nhân một lần.

- Ủa?

Mộ Dung Thiên có hơi chút bất ngờ. Hắn biết gần đây mình rất nổi tiếng, nhưng chỉ tưởng là ở trong Tát La mà thôi, không ngờ ngay cả thánh cấp cường giả ở tận miền tây bắc xa xôi mà cũng quan tâm đến hắn, điều này quả thật hắn chưa hề nghĩ đến.

Nghĩ đến Khắc Lý Tư Đế vừa nhắc đến việc sư phụ của nàng rất tán thưởng mình, lời đó chắc có hơn phân nửa là thật.

Mộ Dung Thiên nghĩ đến đó thì ít nhiều gì cũng có chút đắc ý, đồng thời cũng bắt đầu cảnh giác hơn. Hắn xoa xoa mũi rồi cười nói:

- Lệnh sư quá khen rồi!

- Đan Ni Tư đại nhân, là ngài khiêm tốn thôi. Ánh mắt của gia sư sáng như đuốc, lão nhân gia xem người rất chuẩn xác, chưa từng nhìn sai bao giờ. Huống chi, ngài có thể giữ lại sinh cơ của nguy thành, và hơn nữa lại rất có thể kéo dài cho đến khi U Minh môn mở ra lần nữa. Chỉ với điều đó thôi cũng đủ chứng minh cái nhìn của gia sư không sai chút nào. Tình hình của Mễ Kỳ Tư hiện nay đang được rất nhiều người ở bên ngoài quan tâm đến, uy vọng của ngài như thuyền ngự trên đỉnh thủy triều và được mọi người xem là "thống soái rạng đông". Chỉ vì tin tức ở nơi đây bị phong bế nên ngài chưa biết điều đó đấy thôi.

- Thống soái rạng đông?

Mộ Dung Thiên thật không biết nên khóc hay nên cười, vì không ngờ mình lại có cái ngoại hiệu đẹp đẽ như thế.

Sau khi trấn tỉnh lại tinh thần, uống một ngụm trà nóng, mùi thơm của trà làm mát lòng khách thưởng trà. Tuy đây là trà thượng phẩm, nhưng người nấu trà cũng phải am hiểu sâu sắc về trà thì mới có thể trong một thời gian ngắn mà nấu ra được nước trà ngon như thế. Xem ra về phương diện trà nghệ, Áo Lâm Na cũng là một cao thủ đây. Tuy nhiên, Mộ Dung Thiên cũng không rảnh để mà thưởng thức trà, vì hắng đang chú ý tới lời đề nghị hợp tác của Khắc Lý Tư Đế hơn.

- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, ngươi muốn hợp tác thế nào, xin cứ nói thẳng ra.

Đại sự trước mắt, Mộ Dung Thiên cũng không thể tiếp tục dán mắt vào hai ngọn ngọc phong của Khắc Lý Tư Đế nữa, mặc dù khi nàng ngồi xuống thì phía trước hơi nghiêng một chút, nên khe sâu giữa hai ngọn ngọc phong trông lại càng quyến rũ hơn.

Khắc Lý Tư Đế nghiêm mặt nói:

- Nói đơn giản một chút, Cuồng Sa thành chúng ta sẽ lập tức phái binh vượt biển đến Mễ Kỳ Tư để viện trợ cho đại nhân.

Mộ Dung Thiên nghe vậy thì lim dim đôi mắt, hỏi lại:

- Viện trợ? Nghe ra thì rất hay ho, nhưng nói chính xác hơn thì có lẽ đó là ý tứ của Tây Bắc liên quân phải không?

Khắc Lý Tư Đế gật đầu thừa nhận:

- Không sai, đại nhân là người thông minh, nên ta cũng không cần nói vòng vo. Trên thực tế, tây bắc chúng ta cũng bị ma thú tấn công rất trầm trọng, nên cần phải có các quốc gia hợp lực thì mới có thể phái một cánh quân đến đây chi viện được, chứ nếu chỉ dựa vào lực lượng của Cuồng Sa thành thì vẫn chưa đủ.

Nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ta nghĩ hẳn là ngài hiểu rất rõ, tình thế vốn không được mấy tốt của Mễ Kỳ Tư và Đa Đa Lạp Đặc. Hai nơi nay sẽ là mấu chốt thành bại của Tát La trong lần ma thú bạo động này. Đối với Mễ Kỳ Tư và Đa Đa Lạp Đặc, chỉ cần bất luận một bên nào thất thủ thì ngoài việc toàn dân bị thảm sát ra, tình thế quân bình hiện nay ở những thành lớn khác cũng sẽ vì thế mà bị phá hỏng, sau đó sẽ gây ra một loạt phản ứng dây chuyền.

Khắc Lý Tư Đế hít vào một hơi thật sâu, rồi lại nói tiếp:

- Hiện nay tin tức ở trên hải dương bị phong tỏa nghiêm trọng, không biết đại nhân có nắm rõ tình hình của Đa Đa Lạp Đặc hay không, chứ chỉ trong vòng hai mươi ngày nữa thôi, nếu không có ngoại lực giúp đỡ, vậy thì họ sẽ bị thất thủ mà thôi. Với tình huống của Tát La hiện nay, các thành khác vẫn đang phải đau đầu ứng phó với ma thú quân, hoàn toàn không có đủ sức để chi viện cho Đa Đa Lạp Đặc. Về phần Đan Ni Tư đại nhân ngài, xin thứ cho lời nói của ta hơi khó nghe, tuy rằng chiến lược du kích của ngài rất tuyệt, nhưng trong một thời gian ngắn thì chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi.

Những điều này cũng giống như sự phân tích của Mộ Dung Thiên, sắc mặt hắn vẫn không thay đổi, lên tiếng hỏi:

- Nàng nói xong rồi chứ?

Lúc này dáng vẻ của Khắc Lý Tư Đế từ một mỹ nữ cực kỳ phong tao đã biến đổi thành một chiến lược gia xuất sắc, thốt với giọng rất từ tốn:

- Sau khi phá được Đa Đa Lạp Đặc, hung thú cấp bảy là Yết La sẽ hội quân với biến dị ma thú thống lĩnh khác ở gần đó để công hạ thành trì tiếp theo. Trước khi U Minh môn mở ra lần nữa, sự tổn thất của Tát La các người khẳng định sẽ không quá ít. Đương nhiên, nếu là ngày xưa, việc đó cũng chẳng đáng là gì, trong vòng mấy năm vẫn có thể xây dựng lại mọi thứ như xưa. Tuy nhiên, đó là vào thời kỳ hòa bình mà thôi, còn cuộc thế ngày nay đã khác xưa rồi. Ở bên kia bờ đại dương hiện đang có Lam Nguyệt đế quốc dã tâm bừng bừng cùng với Đông Nam liên quân ở đằng sau họ nữa.

Mộ Dung Thiên hỏi với giọng trào phúng:

- Tại sao lại không phải là Tây Bắc liên quân của các người?

Khắc Lý Tư Đế vẫn điềm nhiên:

- Ta không phủ nhận sự xâm lược của chúng ta, nhưng đó cũng chỉ vì sinh tồn mà thôi. Hoàn cảnh ở tây bắc mỗi ngày càng ngặt nghèo hơn, nhất là trong mấy năm trở lại đây, ma thú càng ngày càng thô bạo, lần bạo động nào cũng chạm phải lực lượng mạnh của chúng, tình hình này chưa cải biến chút nào. Chúng ta đã nhiều lần thỉnh cầu Lam Nguyệt đế quốc chi viện, bởi vì điều kiện ở phía đông nam của bọn họ ưu việt, sau nhiều lần ma thú bạo động mà vẫn luôn còn dư thừa lực lượng, thế nhưng lần nào cũng bị họ cự tuyệt. Bởi vậy mới nói, cuộc diện ngày hôm nay cũng phải do Lam Nguyệt đế quốc gánh một phần trách nhiệm lớn!

Mộ Dung Thiên nghe xong lời đó thì cũng không còn gì để phản bác lại, bởi vì thế giới này là cá lớn nuốt cá bé, vốn không thể dùng một chân lý tiêu chuẩn nào để phán đoán được. Vì để sinh tồn, vô luận phải làm ra điều gì thì cũng phải làm, cho dù có phải làm hại đến người khác.

Tiêu chuẩn duy nhất chính là lực lượng. Cá lớn nuốt cá bé, chân lý này vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

- Đương nhiên, vì để bảo vệ an toàn của mình, Tát La hẳn vẫn có lòng cảnh giới với Tây Bắc liên quân chúng ta. Điều đó có thể dễ dàng hiểu được. Đó chính là một trong những nguyên nhân mà chúng ta chọn Mễ Kỳ Tư để chi viện. Đầu tiên, nó là một trong những yếu tố thành bại của Tát La. Thứ hai, nhằm biểu đạt thành ý hợp tác của chúng ta, Mễ Kỳ Tư nằm cách xa lãnh thổ của Tát La, nếu như chúng ta thất tín, trong lúc hỗ trợ mà chiếm luôn Mễ Kỳ Tư thì điều đó cũng không gây nên sự uy hiếp gì với Tát La. Huống hồ chi....

Khắc Lý Tư Đế nói đến đây thì ngữ khí chợt thay đổi:

- Chuyện như vậy sẽ không phát sinh, bởi vì nếu chúng ta hành động lỗ mãng, vậy chỉ có thể ép cho Tát La nghiêng về phía Đông Nam mà thôi. Việc ngu xuẩn như vậy chẳng khác nào tự ném đá lên chân mình vậy, bất cứ ai có đầu óc một chút cũng biết là không nên làm. Sau khi chúng ta chi viện cho Mễ Kỳ Tư đánh tan ma thú quân xong, lúc đó chúng ta sẽ công thành thân thoái, còn sau đó các người sẽ tự phái quân đội đến chi viện cho Đa Đa Lạp Đặc, vậy thì đâu còn lo lắng gì, phải không?

Lời này mới nghe qua thì rất có lợi. Theo lời của Khắc Lý Tư Đế, dường như liên quân Tây Bắc chỉ nghĩ cho quyền lợi của Tát La, nhưng trên thực tế thì không phải như vậy.

Lựa chọn Mễ Kỳ Tư làm đối tượng để trợ giúp, đầu tiên là vì nó là một trong những yếu tố thành bại, điều này tuyệt đối không sai. Thế nhưng nếu là những nơi khác thì rất có khả năng họ sẽ không dám tiếp thụ, bởi vì trước tiên là họ phải được giới cao tầng của Tát La cho phép, mà người có quyền lực cao nhất hẳn là Long vương Mạch Khắc Tắc Nhĩ rồi. Ông ta là người cẩn thận, đa phần vẫn kiên trì nguyên tắc "nước sông không phạm nước giếng."

Khả năng Lam Nguyệt đế quốc mượn cơ hội mà bỏ đá vào giếng vẫn luôn tồn tại, tuy nhiên cũng không phải là tuyệt đối, bởi vì họ cũng có điều kiêng kỵ. Ngày nào đó mà họ thực sự làm điều ấy, vậy thì họ nhất định phải ở trong một thời gian ngắn mà thu tóm được quốc gia dẫn đầu các nước trung lập là Tát La, nếu không thì sẽ phải đối mặt với sự bức bách của liên quân Tây Bắc.

Vì vậy, Long vương rất có khả năng sẽ mạo hiểm, vô luận thế nào cũng bắt các thành khác phải phân rõ giới hạn với liên quân Tây Bắc.

Chỉ có Mễ Kỳ Tư là ngoại lệ. Bởi vì "đứa con bị bỏ rơi" này đang có lòng oán hận cực điểm đối với Tát La, lại thêm thân đang ở hiểm cảnh nên rất có thể sẽ hành động riêng rẽ, kháng lệnh cấp trên mà tự ý tiếp thụ viện trợ. Do đó mà nó mới trở thành lựa chọn tốt nhất của liên quân Tây Bắc.

Dù lực khống chế của Long vương có mạnh đến đâu đi nữa thì cũng không thể vươn ra tới địa phương đã bị lãng quên này.

Đối với liên quân Tây Bắc mà nói, chỉ cần có thể giúp cho Tát La một tay, khiến cho họ không bị tổn thất quá lớn trong kỳ ma thú bạo động lần này, vậy thì Tát La vẫn có thể tiếp tục ước thúc Lam Nguyệt đế quốc. Như vậy đối với họ vẫn có lợi. Sau khi trải qua lần bạo động này, phương tây bắc cũng cần một thời gian để nghỉ ngơi lấy lại sức.

Viện trợ cho Tát La còn có một điểm lợi khác. Họ sẽ làm như vô tình mà truyền cái tin này ra ngoài, khiến người ta nghĩ không có lửa sao có khói, rồi từ đó Lam Nguyệt đế quốc sẽ vì lo lắng các nước trung lập đã kết minh với liên quân Tây Bắc mà trở mặt. Đến lúc đó, các nước trung lập sẽ trở thành những thành viên của liên quân Tây Bắc, quả đúng với sở nguyện của họ.

"Trước sói, sau hổ", hiện nay chỉ có thể dùng mấy từ này để hình dung tình thế ngày hôm nay của Tát La và các nước trung lập mà thôi.

Nguyên bản hổ sói kiềm chế lẫn nhau nên vẫn có thể để cho Tát La đóng chặt cửa lớn, hoàn cảnh tương đối an toàn. Thế nhưng ma thú bạo động lại là một đầu mãnh thú khác. Mở cửa trước thì phía sau lại có hổ sói đang thèm nhỏ dãi đối với miếng mồi ngon này.

Hôm nay con sói đến trước tấm cửa gần bị phá của con mồi và nói:

- Đừng lo lắng, ta sẽ giúp ngươi đẩy lùi bước tiến của con mãnh thú kia. Bảo đảm cửa lớn của các ngươi sẽ không bị phá đâu.

Chỉ có trời mới biết, sau khi xong việc, con sói kia có nhân cơ hội đó mà nuốt tươi con mồi luôn hay không?

Mộ Dung Thiên tất nhiên cũng hiểu rất rõ những thủ đoạn chính trị gian hiểm đó, nhưng hắn không tính vạch trần ra, bởi vì giao tế cũng là một môn nghệ thuật, dù cho song phương đang lừa gạt lẫn nhau, nhưng bề ngoài vẫn phải biểu hiện như bạn tốt đối đãi chân thành với nhau vậy. Thế rồi hắn hỏi lảng đi:

- Phải rồi Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, chuyến này các người có bao nhiêu người cùng đi thế?

Khắc Lý Tư Đế dường như không hiểu được mục đích mà Mộ Dung Thiên nêu lên câu hỏi đó, nàng ta chỉ nghĩ cũng cần cho hắn thời gian để suy nghĩ nên không tiếp tục nhắc đến việc hợp tác nữa. Nàng ta cứ thành thật mà trả lời:

- Hai trăm người.

- Hai trăm người?

Mộ Dung Thiên khẽ nhíu mày:

- Chỉ với một tiểu đội gồm hai trăm người mà dám vượt biển sao?

Khắc Lý Tư Đế cười nói:

- Khó tin lắm phải không? Nhưng nếu ta nói cho ngài biết Áo Lâm Na có Ma cảm ứng thì sao?

Ma cảm ứng cũng là một thiên phú đặc dị giống như Miễn dịch thể vậy. Người có Ma cảm ứng có thể ở một khoảng cách xa mà thăm dò được yêu khí của ma thú cùng với lực lượng mạnh hay yếu của chúng, cũng giống như ra-đa thôi. Thế rồi dựa vào đó, người ta có thể tránh đụng độ với ma thú quân. Thảo nào mà với một lực lượng nhỏ bé tầm hai trăm người, vậy mà họ vẫn dám mạo hiểm vượt biển ngay trong lúc ma thú bạo động.

Nhưng chẳng qua, những người có Ma cảm ứng còn hiếm hoi hơn cả những người có Miễn dịch thể nhiều lắm, trên toàn thể đại lục, phỏng chừng cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi. Bọn họ chính là những người trinh sát ưu tú nhất do trời sinh. Vì vậy mà bây giờ cũng có thể giải thích được tại sao một nữ tử ngây thơ, trông có vẻ như chẳng biết mảy may gì về chính trị mà lại cùng đi với Khắc Lý Tư Đế để đến Mễ Kỳ Tư này.

Mộ Dung Thiên lại đưa ra một câu hỏi khác:

- Vậy tại sao các người lại bị ngất đi giữa biển khơi như thế?

Trong mắt Khắc Lý Tư Đế chợt hiện hàn quang:

- Là vì chúng ta đã gặp phải Tân Nguyệt hải tặc đoàn!

- Hải tặc?

Lúc này Mộ Dung Thiên liền nhớ đến lúc trước sau khi hoàn thành nhiệm vụ lấy được Thiên Ma hào do Long vương giao cho, trên đường trở về thì hắn đã đụng phải Hắc Khô Lâu hải tặc đoàn.

Hải tặc ngày hôm nay không còn là một danh từ nhắm vào các đoàn thể chuyên giết người cướp của thuần túy như trước nữa, mà bọn chúng lại có quan hệ mờ ám với các đại thế lực ở trên lục địa.

Cũng như Hắc Khô Lâu hải tặc đoàn vậy, Mộ Dung Thiên dám khẳng định bọn chúng chính là nanh vuốt của Lam Nguyệt đế quốc, chuyên đi làm những chuyện mà Lam Nguyệt đế quốc không thể công khai thực hiện được.

Tương tự như thế, tính chất của Tân Nguyệt hải tặc đoàn cũng không đơn giản chút nào. Bọn chúng vốn luôn hoạt động ở Đạt Phỉ Nhĩ hải vực thuộc phía nam An Tác Tố đại dương, là một đoàn thể chuyên tránh mạnh hiếp yếu mà nổi danh. Thế nhưng lần này chúng lại dám công nhiên ra mặt chống lại người của Cuồng Sa thành, quả thật là ngoài dự liệu của người ta.

Lại thêm, trong mỗi lần bạo động, bất luận vùng biển nào cũng tràn ngập hung hiểm, thông thường thì các hải tặc đoàn đều tìm một nơi an toàn và bí mật nào đó để ẩn nấp. Chúng sẽ cất hết vật tư tích lũy được tại nơi ẩn nấp của mình, sau đó chờ đến khi U Minh môn mở ra lần nữa thì mới hoạt động trở lại. Do đó, lần tập kích này của Tân Nguyệt hải tặc đoàn hiển nhiên là một việc rất dị thường.

- Phe của ta chỉ có hai trăm người, đúng là quả bất địch chúng. Những người đồng hành đều bị chết hết, chỉ có ta và Áo Lâm Na nhờ có lực lượng cực mạnh nên mới có thể chống đỡ lâu hơn. Hoặc giả, còn có một người.....

Theo lời của Khắc Lý Tư Đế thì có lẽ còn một người thứ ba vẫn sống sót, hoặc có lẽ kẻ đó chính là nội tuyến của đối phương.

Bị bán đứng và suýt nữa đã chôn thây nơi biển cả, dù sao đó cũng không phải là việc dễ chịu gì. Thế là ngọc dung của Khắc Lý Tư Đế lập tức trở nên băng lãnh, so với khuôn mặt tươi cười lúc trước thì khác xa, tuy nhiên, điều đó cũng có thể khiến người ta nhìn thấy được một mặt khác của nàng.

Khắc Lý Tư Đế "hừ" một tiếng rồi nói:

- Đan Ni Tư đại nhân, nếu như ngài hiểu rõ tác phong của Tân Nguyệt hải tặc đoàn, hiển nhiên ngài cũng hiểu rõ chuyện này không trùng hợp đến như thế phải không? Ta dám cam đoan chín mươi lăm phần trăm, đó là bọn chúng đang phục vụ cho Lam Nguyệt đế quốc, mục đích của chúng là đến phá hoại chuyến đi này của bọn ta. Nhưng rốt cuộc tin tức tại sao lại tiết lộ ra ngoài, đến nay chúng ta vẫn chưa biết được.

Nói đến đây, nét tươi cười của nàng lại hiện ra lần nữa:

- Ngay khi chúng ta đã bị sức cùng lực kiệt, vừa may lại có một trận biển động ập tới. Hai người bọn ta nhân đó mà đào thoát, trôi dạt ở trên biển chí ít cũng được nửa tháng. Mà Áo Lâm Na lại còn hiểu được tuyệt kỹ cứu mạng của Cuồng Sa gia tộc là Sa chi thủ hộ. Nó có thể hoàn toàn che giấu khí tức của chúng ta, khiến chúng ta trở nên không khác gì với người chết vậy, và đồng thời cũng không hấp dẫn các ma thú trung cấp đến tấn công chúng ta; nhưng trong lúc đó, chúng ta cũng bị chìm vào trạng thái hoàn toàn say ngủ, chỉ đến khi nào có khí tức của nhân loại thì mới tỉnh lại được. Trước đó, vì tránh gặp phải liên quân Đông Nam, chúng ta đã dùng Sa Nhan để ngụy trang thành binh sĩ của Đức La đế quốc trước khi chìm vào trạng thái hôn mê.

Khắc Lý Tư Đế xòe đôi bàn tay ra rồi nói tiếp:

- Xem ra vận khí của ta và Áo Lâm Na cũng không quá tệ. Trong nửa tháng qua, chúng ta chẳng những chưa từng đụng phải hải ma cao cấp, mà lại còn vừa khéo trôi dạt đến Mễ Kỳ Tư này nữa.

Lời nói của nàng ta tuy có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Mộ Dung Thiên có thể tưởng tượng ra được cuộc hành trình đó rất kinh tâm động phách, đầu tiên là gặp phải sự phục kích đại quy mô của hải tặc đoàn, trong lúc sắp mất mạng tới nơi thì lại gặp thiên tai và nhờ vậy nên mới trốn ra khỏi miệng cọp được, rồi sau đó lại trôi dạt lênh đênh trên biển một thời gian. Sự hung hiểm đó không cần nói cũng có thể biết được như thế nào rồi.

Khắc Lý Tư Đế chỉ nhẹ nhàng kể lại tao ngộ của mình, điều đó cho thấy công phu hàm dưỡng của nữ cường nhân này rất sâu dầy, khiến cho Mộ Dung Thiên cảm thấy kính phục vô cùng.

Cho tới bây giờ Mộ Dung Thiên mới hiểu rõ toàn bộ chân tướng câu chuyện - với giả thuyết là Khắc Lý Tư Đế không hề nói dối.

Kỳ thật, chức nghiệp huy chương của hai người họ không hề bị mất, mà chỉ được cất giấu thật kỹ mà thôi. Sau khi biết được thân phận của Mộ Dung Thiên, họ liền lấy chúng ra và đưa cho hắn để kiểm tra, ngõ hầu chứng minh thành ý của mình. Hai tấm huy chương chức nghiệp đó đúng thật là của Cuồng Sa thành, vả lại trên huy chương còn có khắc cả tiêu chí đặc biệt của công dân cao cấp nữa.

Thấy Mộ Dung Thiên lúc này còn chưa tỏ thái độ gì thì Khắc Lý Tư Đế liền cười nói:

- Đan Ni Tư đại nhân, ta hiểu được sự lo lắng của ngài. Một khi tiếp nhận sự viện trợ của chúng ta, vậy thì lập trường trung lập của Tát La rất có thể sẽ phải thay đổi, tuy nhiên, nếu các người vẫn cứ tiếp tục thế này, chẳng lẽ Lam Nguyệt đế quốc sẽ bỏ qua cơ hội tốt ở trước mắt hay sao? Ta dám cam đoan, bọn họ sẽ nhanh chóng tháo gỡ bộ mặt giả nhân giả nghĩa của mình xuống cho coi.

Nàng ta hơi dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

- Trong khi đó, Cuồng Sa thành chúng ta cùng với phe Tây Bắc lại có thành ý mười phần. Thành thật mà nói, chúng ta cũng rất muốn thông qua các nước trung lập làm cầu nối, khiến cho thế lực của mình ở tại lãnh thổ đông nam được tăng lên một bậc, còn nếu không thì ít ra cũng duy trì tình trạng như hiện nay. Việc đó đối với các nước trung lập không hề bị ảnh hưởng gì, bởi vì thế lực của hai phe Tây Bắc và Đông Nam vẫn không thay đổi, vẫn cân đối như trước, và các người vẫn tránh được chiến hỏa. Nghĩ cho cùng, việc này đối với đôi bên chúng ta đều có lợi cả, không phải sao? À, phải rồi.......

Khắc Lý Tư Đế tựa như nghĩ ra việc gì, vội vàng bổ sung:

- Mạch Gia đế quốc của phe Tây Bắc chúng ta cũng đã phái sứ giả cao cấp đến quý quốc để bí mật đàm phán. Nếu như mọi việc đều được thuận lợi, vậy ở trên sẽ nhanh chóng có lệnh hợp tác đưa đến Mễ Kỳ Tư. Tuy nhiên, có lẽ cũng khó tránh khỏi việc tin tức bị phong bế và không thể truyền đến đây đúng lúc. Đan Ni Tư đại nhân, ngài là một người thông minh, hẳn sẽ biết tùy cơ ứng biến chứ? Hiện nay viện quân của chúng ta đang ở tại hải cảng gần Mễ Kỳ Tư nhất là Lạc Khắc Tư Thản cảng, chỉ cần đại nhân gật đầu đáp ứng, họ sẽ tùy thời thăm dò hải tuyến có ít hải ma nhất mà đến Mễ Kỳ Tư trong thời gian ngắn nhất.

Mộ Dung Thiên thầm nghĩ: "Hừ, cái 'mệnh lệnh' mà ngươi vừa nhắc đến kia, quá nửa là sẽ không xảy ra rồi." Đó không phải là vấn về tin tức bị phong bế, mà hắn biết Long vương nhất định sẽ không đáp ứng. Bởi vậy nên Khắc Lý Tư Đế mới viện lý lẽ đó cho việc không nắm chắc của mình.

Trong lúc bất tri bất giác, Khắc Lý Tư Đế đã tiến đến sau lưng hắn, thân thể mềm mại của nàng tựa hờ vào vai hắn, đồng thời lại còn thổi làn hương như lan như xạ vào tay hắn, và đôi tay không ngừng vuốt ve xoa nhẹ lên đầu vai của tên sắc lang rồi hỏi:

- Đại nhân, mối hợp tác này đối với đôi bên chúng ta đều có lợi, ngài còn do dự chuyện gì?

Lời nói của những nữ tử tu luyện mỵ thuật vẫn luôn có sức quyến rũ kinh người, lại thêm phối hợp với nhu tình vô hạn, quả thật rất dễ khiến cho bao anh hùng hào kiệt bị tan chảy ra hết.

Thú ôn nhu chính là một cái bẫy chết người, thế nhưng cũng phải xem có người cam tâm tình nguyện để rơi vào bẫy không đã.

Tên sắc lang vừa hưởng thụ sự xoa bóp của mỹ nhân, vừa hờ hững nói:

- Lời của nàng rất có đạo lý, chỉ tiếc là.....

Khi nói tới đây, ngữ khí của Mộ Dung Thiên chợt thay đổi:

- Ta đã quyết định bốn ngày nữa sẽ quyết chiến với ma thú quân đoàn, nếu không phải chúng chết thì ta sẽ mất mạng.

Động tác của Khắc Lý Tư Đế đột nhiên dừng lại, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười:

- Đại nhân nói đùa phải không?

Mộ Dung Thiên nheo nheo mắt nhìn nàng:

- Nàng nghĩ ta giống đang nói đùa lắm sao?

Nét mặt của Khắc Lý Tư Đế đột nhiên đông cứng lại:

- Đại nhân, chẳng lẽ ngài....

- Đề nghị hợp tác của các người khiến ta rất động tâm, nhưng thật xin lỗi, đệ nhị quân đoàn do tham mưu trưởng của chúng ta thống lãnh, gần đây đã bất hạnh trúng phải mai phục của ma thú quân đoàn, hiện đang bị vây khốn rất nguy ngập.

- Đó là bẫy rập rồi, nhất định là một cái bẫy!

Khắc Lý Tư Đế gần như muốn nhảy dựng lên:

- Đại nhân, chẳng lẽ ngươi không thấy được điều đó sao?

Khắc Lý Tư Đế ngoài việc là một nhà ngoại giao tài giỏi ra, nàng ta còn là một chiến lược gia xuất sắc nữa. Chỉ bằng vào mấy lời thổ lộ của Mộ Dung Thiên mà đã đưa ra phán đoán rất chính xác.

Mộ Dung Thiên đáp rất nhẹ nhàng:

- Đương nhiên ta biết điều đó.

Khắc Lý Tư Đế nghe vậy thì cũng suýt tí là ngất đi luôn, nàng nghĩ người trước mặt đây thật là điên, thế rồi vội vàng nói:

- Đã biết thế mà ngài còn muốn dâng thịt lên miệng cọp? Nếu như liều mạng chống cự, xác suất thắng cuộc của các người hầu như là con số không! Chỉ cần đại nhân đáp ứng, sau đó ráng chờ thêm mười hai ngày, không, mười ngày cũng đủ rồi. Viện quân của chúng ta sẽ có thể đến được Mễ Kỳ Tư ngay. Về phần đệ nhị quân đoàn của các người, đại khái cũng chỉ là một phần sáu nhân số của các người mà thôi, căn bản không đáng cho các người phải liều mạng bồi táng với họ!

Mộ Dung Thiên đứng dậy, hắn khoát khoát tay ra rồi nói:

- Không phải nàng đã nói ta là một người phi thường hay sao? Vì vậy mà ta sẽ làm một chuyện phi thường cuối cùng, tỷ như sự lựa chọn của lần này vậy, ha ha ha....

Không phải hắn lo lắng là không có viện trợ của liên quân Tây Bắc, mà là vì hắn không có nhiều thời gian. Chậm lắm thì chỉ có thể kéo dài trong sáu ngày, trong khoảng thời gian đó thì đoàn quân của Đặc Lạp Đa sẽ vẫn được an toàn, nhưng nếu kéo dài lâu hơn nữa, vậy thì đám ma thú sẽ cho rằng phe mình đã bỏ rơi họ, chừng đó chúng sẽ hạ độc thủ. Mười ngày sau, Mộ Dung Thiên dám khẳng định là sẽ chỉ gặp được thi thể của họ mà thôi.

- Thế nhưng.....

- Chẳng nhưng nhị gì cả!

Mộ Dung Thiên lập tức cắt ngang lời nàng:

- Ý ta đã quyết thì không ai có thể thay đổi được! Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, nàng cứ yên tâm, các người sẽ được ở chỗ an toàn. Vài ngày sau, nếu như chúng ta bất hạnh chiến bại, vậy sẽ có người đến cởi phù chú trên người nhị vị ra, sau đó nhị vị có thể tự do rời khỏi Mễ Kỳ Tư. Chỉ sợ các người sẽ lại phải dùng tới "Sa chi thủ hộ" để tiếp tục phiêu bạt như trước. Vì thế, nhị vị hãy cầu khẩn cho chúng ta được thắng lợi, và đó cũng là cầu khẩn cho chính mình vậy.

Nói xong, Mộ Dung Thiên không nói thêm gì nữa mà bước thẳng ra cửa.

Khắc Lý Tư Đế ở phía sau vội gọi với theo:

- Chờ một chút! Ta còn có một thỉnh cầu!

Mộ Dung Thiên dừng bước, nhưng đầu không quay lại, chỉ cất tiếng nói:

- Cứ nói!

- Xin hãy cho ta và Áo Lâm Na cùng tham gia chiến đấu, bởi vì ta không dám chắc rằng mình sẽ có được cái vận khí như lúc trước, sẽ trôi dạt đến một địa phương an toàn nào khác.

- Được!

Mộ Dung Thiên thẳng thắn đáp ứng, bởi vì hắn quả thật đang rất cần nhân tài.

Tuy không thể nói Khắc Lý Tư Đế và Áo Lâm Na là bằng hữu, nhưng khi còn ở đây thì họ nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ, vì lợi ích đôi bên mà ra sức.

Nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Mộ Dung Thiên, nụ cười quyến rũ lại một lần nữa xuất hiện trên mặt Khắc Lý Tư Đế:

- Rất lý thú! Đây là lần đầu tiên mà ta gặp được một người đầy lý thú như thế, đúng là rất lý thú!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.