Dị Giới Dược Sư

Quyển 16 - Chương 388-2: Thê tử (hạ)



Mâu Cơ nghe vậy thì càng nhụt chí hơn. Nàng chợt nhớ tới một việc, đó là quỷ mặt đen vốn là một đào phạm của dị quốc, mà trước đó thì hắn từng ở Lam Nguyệt, còn Lăng Đế Tư thì cũng là người của Lam Nguyệt. Cảm tình của hai người họ rất có thể đã phát sinh trước khi quỷ mặt đen rời khỏi Lam Nguyệt đế quốc rồi. Nói như vậy thì mình có tư cách gì để gọi người ta là hồ ly tinh chứ. Nếu tính kỹ một chút, Lăng Đế Tư mới là người thê tử đầu tiên của hắn, còn mình chỉ là người đến sau mà thôi. Vừa nghĩ đến đây, Long nữ liền hoàn toàn mất đi hết dũng khí.

Lăng Đế Tư cười thốt:

- Mâu Cơ tiểu thư?

Mâu Cơ hơi ngẩn người ra rồi đáp:

- Đúng vậy!

- À, ta từng nghe La Địch kể rất nhiều về muội. Đa tạ muội đã giúp đỡ hắn trong thời gian qua. Nếu không có muội, có lẽ cũng đã không có La Địch của ngày hôm nay rồi, mà ta và hắn cũng không thể gặp lại nhau được nữa.

- Ngươi quá khen, ta chỉ làm những gì mình nên làm thôi.

Nhìn thấy độ lượng rộng rãi của Lăng Đế Tư, Mâu Cơ vốn rất hào sảng vậy mà giờ đây cũng cảm thấy lúng ta lúng túng vô cùng. Khi nàng phát hiện bản thân mình mới là kẻ thứ ba thì lập tức cảm thấy xấu hổ ngay. Phải biết rằng sau cuộc tỷ võ ngày trước, nàng đã bức bách Mộ Dung Thiên phải tự đính chung thân với mình, bằng không thì Lăng Đế Tư mới là người có quyền quyết định có nên chia xẻ trượng phu với kẻ khác hay không.

Giờ nghe được Lăng Đế Tư nói vậy, Mâu Cơ liền cảm thấy tội ác của mình được giảm bớt khá nhiều, bao nhiêu oán giận lúc trước cũng bay biến không còn tăm hơi đâu cả. Trái lại, lúc này nàng còn cảm thấy có phần cảm kích Lăng Đế Tư nữa.

Thế rồi Lăng Đế Tư lại chuyển ánh mắt sang Băng sơn mỹ nữ:

- Muội nhất định là Tân Địch Á rồi, phải không? Khi còn ở Lam Nguyệt, ta đã nghe danh rất nhiều, giờ đây được diện kiến, quả nhiên dung mạo còn mỹ lệ hơn trong lời đồn đãi nhiều.

Tân Địch Á lại đỏ mặt lên, rồi nhỏ giọng thốt:

- Đâu có, muội còn kém tỷ nhiều lắm.

Tuy rằng những lời tán dương của các mỹ nữ với nhau luôn làm cho Mộ Dung Thiên cảm thấy nổi da gà, nhưng những nàng mỹ nữ này đều là thê tử của mình, vừa nghĩ tới đây, tên sắc lang liền cảm thấy rất đắc ý.

Lúc trước hắn còn sợ Lăng Đế Tư sẽ không thích ứng được với thân phận mới ở Tát La, nhưng hiện tại xem ra mình đã quá lo lắng rồi. Chí ít thì khi gặp mặt đám người Mâu Cơ lần đầu, nàng đã hoàn toàn dung nhập vào với mọi người rồi.

Thế rồi Lăng Đế Tư lại cười nói:

- Thật không may, hiện nay ta là một kẻ vô gia cư, do đó, chỉ sợ sẽ phải làm phiền các người rồi.

- Hoan nghênh tỷ đến đây, nơi này là nhà của La Địch, vậy tất nhiên cũng là nhà của tỷ.

Mâu Cơ vốn dĩ có lòng bài xích Lăng Đế Tư, nhưng hiện nay nàng còn tiếp thu nhanh hơn ai hết. Do đó có thể thấy được mỵ lực của nàng mỹ nữ đạo tặc ghê gớm tới dường nào, không chỉ đối với cánh nam nhân mà thôi, mà ngay cả Long nữ vốn xưa nay không chịu nhường ai bao giờ mà cũng trở thành dễ bảo nốt.

Tân Địch Á thì không có thành kiến gì với Lăng Đế Tư, nhưng khi thấy nàng ta vì Mộ Dung Thiên mà cam nguyện rời bỏ gia tộc, rời bỏ quê hương, và một lòng theo hắn đến nơi tha hương này thì nàng rất khâm phục và tôn kính Lăng Đế Tư. Cũng vì nàng từ nhỏ đã bị áp lực nặng nề của gia tộc, nên hiểu rõ muốn có một quyết định như vậy thì cần phải có rất nhiều dũng khí, do đó mà ngay cả nàng cũng cảm thấy không bằng đối phương nữa.

Trong mắt của Băng sơn mỹ nữ, Lăng Đế Tư là một kỳ nữ tử, và lại càng là một bậc cân quắc không thua gì nam tử cả.

Lúc này bỗng nhiên Lộ Thiến nhớ ra điều gì, thế là nàng lại nhào vào lòng Mộ Dung Thiên mà khóc nấc lên:

- Hu hu....Tật Phong....Tật Phong nó....

Nghe Lộ Thiến nhắc đến Tật Phong, cả Mâu Cơ và Tân Địch Á đều không hẹn mà cùng thấy lòng trầm xuống, bởi vì căn cứ theo tin xác thực, Tật Phong đã chết rồi. Nghe nói trong chiến dịch tại Phật Lạc Lý Tư, vì bảo hộ chủ nhân mà nó đã hy sinh tráng liệt sau khi trút hết một điểm hơi sức cuối cùng.

Vừa nghĩ tới đó, hai nàng cũng bắt đầu rơi lệ. Họ vốn cũng rất thích con chó nhỏ hay đùa giỡn quanh quẩn bên chân mọi người. Nó đã mang đến rất nhiều tiếng cười vui vẻ cho họ, và cả hai đều biết Mộ Dung Thiên có một loại cảm tình rất đặc biệt đối với con tiểu sủng vật đó, một loại cảm tình mà không thể nào thay thế được. Mỗi khi hắn lặng lẽ ngồi ngắm trăng, chỉ có Tật Phong là kẻ duy nhất có thể làm bạn với hắn thôi.

Thế nhưng các nàng lại phát hiện ra Mộ Dung Thiên không hề có biểu hiện đau khổ chút nào, hắn chỉ vỗ vỗ lên vai nàng tiểu Tinh Linh đang khóc đến nỗi đứt ruột đứt gan ở trong lòng, rồi nói:

- Tiểu Lộ, đừng khóc nữa, để huynh cho muội xem ảo thuật này.

Nói xong, hắn lấy một vật gì đó giống như một cái kén từ trong Không gian giới chỉ ra.

Lộ Thiến ngưng khóc, hai mắt đẫm lệ nhìn vật lạ kia đầy nghi hoặc. Cả Mâu Cơ và Tân Địch Á cũng đều thắc mắc không hiểu là chuyện gì. Chỉ có Lăng Đế Tư là hiểu rõ ý đồ của Mộ Dung Thiên thôi.

- Tiểu Lộ nghe này, đây là một ảo thuật cần phải có một thời gian nhất định thì mới hoàn thành được. Có thể là vài ngày, hoặc vài tháng, thậm chí cũng có thể là nửa năm chẳng hạn, nhưng sẽ có một ngày, huynh sẽ lấy con Tật Phong nguyên vẹn từ trong đó ra, nó cũng sẽ hoạt bát láu lỉnh như lúc trước vậy, tha hồ cùng muội vui đùa.

Lộ Thiến không dám tin tưởng lắm, nàng hỏi lại:

- Thật không? La Địch ca ca, thật vậy chứ?

Tuy rằng lời nói của Mộ Dung Thiên có vẻ hơi hoang đường, nhưng điều đó cũng đã khiến cho nàng dậy lên một tia hy vọng.

- Đương nhiên, tiểu Lộ, có bao giờ huynh gạt muội chưa? Cái ngày đó thế nào cũng tới, hãy tin huynh.

Mộ Dung Thiên quả quyết với giọng đầy tự tin.

Hắn rất có lòng tin với Tật Phong. Nó là một con chó nhỏ rất kiên cường, vì không để liên lụy cho chủ nhân, trước kia nó vẫn luôn lén tìm đến những nơi vắng vẻ để khổ tu, ngay cả Mộ Dung Thiên cũng đã đánh giá thấp sự nỗ lực của nó. Cho đến ngày nó đủ lớn để phân ưu với chủ nhân thì hắn mới phát hiện ra được điều đó.

Vì vậy, lần này cũng thế, Tật Phong nhất định sẽ có thể phá kén mà ra.

- Đừng khóc nữa, mặt muội tèm lem rồi kìa, coi chừng không còn xinh đẹp nữa đâu nhé.

Mộ Dung Thiên âu yếm vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Lộ Thiến và nhẹ nhàng an ủi nàng. Trong thời gian hắn không có ở đây, chắc là nàng đã khốn đốn lắm.

Lộ Thiến nghe xong lời hắn thì lập tức nín khóc và nhoẻn miệng cười ngay. Nàng hầu như hoàn toàn tin tưởng vào những gì Mộ Dung Thiên nói, chứ không bao giờ nghi ngờ cả. Vì vậy mà nàng cũng tin vào trò ảo thuật này của hắn.

Mâu Cơ và Tân Địch Á hiển nhiên biết rõ đó không phải là ảo thuật gì, mà là trên người Tật Phong đã phát sinh chuyện kỳ quái gì đó, có thể điều đó đã biến nó thành cái kén, có phần tương tự giống như hóa noãn vậy. Chỉ có điều Tật Phong là một con sủng vật kỳ quái, vì vậy mà phương thức và khả năng của nó đều không giống những con sủng vật khác.

Đối với việc Tật Phong bạo phát và trở thành chuẩn S cấp, ngay cả Mâu Cơ cũng thấy bất ngờ nữa. Trước kia khi mới gặp gỡ, nàng đã biết Tật Phong không hề đơn giản, nhưng nàng lại không nghĩ nó lại lợi hại tới như vậy.

Vô luận thế nào, lúc này tâm tình của mọi người đều trở nên tốt hơn, vì nếu Tật Phong có thể sống lại, vậy thì chuyện đó đúng là một chuyện đáng mừng.

Con sủng vật Khiếu Thiên sư của Mâu Cơ cũng ngửa mặt lên trời và cất ra một tiếng rống dài. Không có Tật Phong để chơi đùa, nó cũng thấy không quen.

Sau khi trời sập tối, sự việc khiến mọi người vui vẻ rồi cũng kết thúc. Mộ Dung Thiên không ngờ kết quả lại mỹ mãn như vậy. Sự xích mích giữa Lăng Đế Tư và Mâu Cơ cũng không còn nữa, mà giờ giữa họ lại như tình cảm tỷ muội vậy. Ngay cả việc hắn lo lắng nhất là không biết làm sao để Lăng Đế Tư thích ứng với hoàn cảnh mới, nhưng rốt cuộc nàng cũng thuận lợi tiến nhập vào Mộ Dung gia, đồng thời còn trở thành một thành viên trong đó. Cả sự bi thương của Lộ Thiến cũng không còn nữa, tất cả mọi người đều không bị khiếm khuyết gì cả.

Không khí bữa cơm rất nhẹ nhàng, trong thời gian này, mọi người tranh thủ làm quen với nhau, điều đó giúp cho ba nữ nhân Lăng Đế Tư, Mâu Cơ, và Tân Địch Á lại càng thân thiết hơn.

Những hạ nhân cũng nhân đó mà cực kỳ cao hứng, bởi vì chủ nhân đã bình an trở về, và thế là toàn bộ tòa nhà này đều chìm vào bầu không khí vui vẻ nhộn nhịp.

Sau buổi cơm tối, bầu trời cũng tối mịt, trong căn biệt thự không có treo đèn ma pháp, mà chỉ có một cái đèn lồng màu hồng thật tươi.

Đèn lồng đại biểu cho hỷ sự, ngày hôm nay Mộ Dung Thiên trở về, đương nhiên đó là một trong những việc vui.

Thế nhưng, điều quan trọng hơn là trước kia hắn đã bỏ đi trong đêm tân hôn, nên việc động phòng vẫn chưa hoàn thành, hai nàng kiều thê vẫn còn đơn thân chiếc bóng trong khuê phòng.

Vì vậy, đêm nay không thể thiếu nghi thức tân hôn để bù lại cho các tân nương sau khi tân lang đã trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.