Dị Giới Dược Sư

Quyển 17 - Chương 398: Thảo giáo (Lãnh giáo)



Duy Đa Lợi Á cũng vừa mới thay đồ để ngủ, nhưng lại nghe tiếng gõ cửa gấp gáp và cả tiếng khóc nấc của Khải Đế nữa.

Hiện tại, Khải Đế chính là một phần quan trọng nhất trong đời nàng, vì vậy mà nàng hầu như đã bật dậy để chạy ra mở cửa.

Xuất hiện ở trước cửa phòng ngủ là Khải Đế đang bật khóc vì bị đánh thức nhiều lần, và cả Mộ Dung Thiên đang lúng túng tay chân.

- Mau, mau, nàng hãy chiếu cố cho nó một chút giúp ta!

Mộ Dung Thiên trao Khải Đế qua cho Duy Đa Lợi Á, sau đó hắn cũng chưa đi ngay, mà lại nhìn chằm chằm vào Duy Đa Lợi Á.

Bởi vì Duy Đa Lợi Á quyết định ở lại đột ngột, nên nàng không mang theo áo ngủ, mà tại ngôi biệt thự này lại chỉ có chuẩn bị áo ngủ cho nam nhân mà thôi, vì vậy mà khi Duy Đa Lợi Á mặc nó vào thì khá rộng. Tuy nàng cao gầy, nhưng áo ngủ của nam nhân cũng không vừa với nàng, đồi ngực hùng vĩ dưới lớp áo ngủ che không kín lại càng đặc biệt mê người. Khi nàng khom lưng tiếp lấy Khải Đế thì phong cảnh gợi cảm ẩn phía sau lớp áo ngủ đều hiện rõ trước mắt tên sắc lang, không sót một tí nào.

Duy Đa Lợi Á nhanh chóng chú ý tới ánh mắt có dụng ý của Mộ Dung Thiên, nàng vội vã xoay mình đi, để tránh phơi bày đôi ngọc thố của mình.

Mộ Dung Thiên thấy việc mình rình trộm bị phát giác thì xấu hổ ho khan vài tiếng, rồi nói:

- Chuyện xảy ra quá đột ngột, nên ta không có cách nào hơn, thật là xin lỗi.

Duy Đa Lợi Á chỉnh đốn lại tinh thần, rồi hỏi:

- Có việc gì thế?

Mộ Dung Thiên cười gượng:

- Là muội muội của nàng, Cách Lôi Lâm tiểu thư đến thăm.

- Cách Lôi Lâm?

Duy Đa Lợi Á cảm thấy kinh hãi, nàng đương nhiên hiểu rất rõ cá tính của Cách Lôi Lâm, vị tam muội này của nàng rất nóng nảy, nhất là khi gặp phải chuyện có liên quan đến thuốc, hoặc là gặp vấn đề nan giải trong khi nghiên cứu thuốc cũng vậy. Ngày trước, vị sư phụ cũ của Cách Lôi Lâm vẫn thường bị nàng ta chạy tới đánh thức ngay giữa đêm khuya.

- Đan Ni Tư đại nhân, đừng để nó biết ta có mặt ở đây, nếu không thì việc này sẽ gây cho ngài phiền phức không cần thiết đấy.

- Ta biết! Nàng cứ ở yên trong phòng đi. Khi nào ta chưa vào thì cũng đừng nên ra đây.

Nói xong, Mộ Dung Thiên vội vàng sắp xếp các thứ cho mẹ con Duy Đa Lợi Á xong, rồi hắn mới ra phòng khách, vừa vặn cửa lớn cũng kêu lên lộp cộp.

Đáng lẽ Cách Lôi Lâm không phải là một người không biết lễ nghi, chỉ là trong đời của nàng, chỉ có thuốc và nghiên cứu mà thôi.

Mộ Dung Thiên bước tới mở cửa, Cách Lôi Lâm vừa nhìn thấy hắn thì vui vẻ nói:

- Tốt quá, La Địch, ngươi vẫn chưa ngủ chứ.

Mộ Dung Thiên thầm mắng: "Khỉ thật, dù ta có ngủ say thì cũng bị ngươi dựng dậy thôi."

- Hì, khuya vậy mà đến quấy rầy ngươi, thật thất lễ.

Tuy nói vậy, nhưng trên mặt Cách Lôi Lâm lại không hề biểu lộ chút ngượng ngùng nào. Lúc này nàng lại khích động nói tiếp:

- Đáng lẽ ta tính đợi vài ngày sau, chờ ngươi được rảnh rỗi chút thì mới đến thỉnh giáo, nhưng ta thật sự là rất cao hứng, nên ngủ không được. Trong đầu chỉ nghĩ tới ngươi thôi.

Mộ Dung Thiên nghe vậy thì suýt tí nữa là ngất xỉu luôn. Tiểu thư à, nói năng cũng phải rõ ràng một chút, chứ nói như vậy thì rất dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy.

Đương nhiên Cách Lôi Lâm không hề nhận ra lời nói hớ của mình, mà nàng vẫn tiếp tục:

- Vì vậy nên ta mới rời khỏi giường để đi tìm ngươi. Ngươi không trách chứ?

Mộ Dung Thiên rất muốn nói: "Lão tử rất muốn trách đấy." Nhưng cuối cùng cũng không nói ra miệng, nữ dược sư ở trước mặt hắn đây tuy có dáng vẻ của một khoa học gia si cuồng, nhưng dù sao đi nữa thì nàng ta cũng là một mỹ nữ thanh tú. Mà hễ mỹ nữ đã có yêu cầu thì tên sắc lang không thể nào cự tuyệt được.

- Tất nhiên là không rồi, Cách Lôi Lâm tiểu thư.

Vừa nói, hắn vừa đưa tới một chén trà cho nàng.

Cách Lôi Lâm tiếp lấy và nói:

- Đa tạ! À phải rồi, ta có một vấn đề vẫn đang làm khó ta.

- Ủa, là vấn đề gì thế? Cách Lôi Lâm tiểu thư, xin cứ nói, không chừng ta có thể giúp cho tiểu thư đôi chút cũng nên.

- Thật à? Vậy thì ta xin nói thẳng nhé.

Cách Lôi Lâm hít một hơi rồi nói tiếp:

- Nghe nói ngươi hay vất tất thối bừa bãi, mặc y phục vài ngày mới thay một lần, ngủ thì hay chảy nước miếng. Ngoài những điều đó ra, khi còn ở học viện thì thường hay đứng ở cửa sổ để hát mấy ca khúc dâm....à không, là hát tình ca để trêu chọc các nữ đồng học, lại thường xuyên rình coi bọn họ tắm rửa, và cũng không hay mặc nội khố.

Cách Lôi Lâm nói đến đây thì nhịn không được mà liếc mắt nhìn sang Mộ Dung Thiên, nàng ta muốn nghiệm chứng xem những lời đó có thật hay không.

Mộ Dung Thiên thì suýt ngất đi luôn, những tội hạnh đó là do lần trước hắn đến Thủy Đô đã tự bêu xấu mình đây mà.

Cách Lôi Lâm lại đỏ mặt nói tiếp:

- Những việc này là ta đã nghe được từ gã biểu ca của chủ nhân của một bằng hữu tốt của tên chăn sủng vật của gã nhi tử của ca ca của di nương của bạn học rất quen thuộc với ngươi, tên hắn là Bối Á Đặc.

Bối Á Đặc là cái tên mà Mộ Dung Thiên đã dùng tới khi mới đến Thủy Đô lần đầu, không ngờ mối quan hệ dây mơ rễ má chằn chịt do hắn chế ra mà Cách Lôi Lâm vẫn còn nhớ rõ như vậy. Xem ra nàng quả thật rất sùng bái mình rồi.

Vì không muốn phả hỏng đi hình tượng trong mộng của một thiếu nữ hồn nhiên, đồng thời cũng là phá hỏng hình tượng của bản thân mình, Mộ Dung Thiên vội ho khan vài tiếng rồi phủ định:

- Tất nhiên là không đúng, những điều đó chỉ là lời đồn bừa bãi mà thôi.

Cách Lôi Lâm vỗ tay mừng rỡ:

- Hay lắm, ta cũng biết La Địch ngươi vốn không phải là một kẻ biến thái đến như vậy mà.

Nàng chỉ cần nghe câu phủ định của hắn là tốt rồi, mặc kệ lời đó có phải là lời nói dối hay không, bởi vì chỉ có như vậy thì hình ảnh thần tượng rực rỡ ở trong lòng nàng mới vĩnh viễn tồn tại được.

Những tật xấu đó của tên sắc lang tuy có phần khuyếch đại, nhưng hầu như đa phần đều là sự thật.

- Vậy thì mình nói tới vấn đề kế tiếp nhé, bây giờ là vấn đề liên quan tới thuốc. Gần đây ta có luyện một loại đan dược nhằm tăng sức miễn dịch cho sủng thú, thế nhưng lại gặp phải vấn đề....

Không thể không nói, Cách Lôi Lâm cũng là một thiên tài dược sư có tính táo bạo và sẵn lòng tìm kiếm phương thuốc mới. Về mặt kiến thức dược học, nàng hoàn toàn ăn nhịp với Mộ Dung Thiên. Nguyên bản tên sắc lang chỉ định trò chuyện qua loa với nàng một lúc rồi để nàng quay về, ai ngờ hai người càng nói càng hăng, bất giác bị lôi cuốn vào các đề mục mới mẻ, và hoàn toàn quên hẳn thời gian luôn.

Mãi cho đến khi cửa phòng ngủ mở ra, sau đó có tiếng trẻ con khóc thì hai người mới dừng câu chuyện lại.

Cách Lôi Lâm rất ngạc nhiên, tại sao trong phòng của Mộ Dung Thiên lại có tiếng trẻ con khóc.

Lúc này Duy Đa Lợi Á chậm rãi bước ra, vẻ mặt đỏ bừng, nói:

- Đan Ni Tư đại nhân, Khải Đế đói bụng rồi.

Nàng đợi ở trong phòng thật lâu, mà vẫn không thấy Mộ Dung Thiên đến gõ cửa. Cho đến khi Khải Đế thấy đói bụng thì mới tỉnh dậy và khóc lóc đòi ăn, nhưng trong phòng lại không có thức ăn gì để cho nó lót dạ được, vì vậy mà Duy Đa Lợi Á chỉ đành ra ngoài tìm hắn giúp đỡ.

Lúc này Cách Lôi Lâm cũng không chỉ giật mình đơn giản như vậy, mà nàng ngạc nhiên đến mức há hốc miệng thật lớn, rồi kêu lên:

- Đại tỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.