Dị Giới Dược Sư

Quyển 2 - Chương 11: Huy chương



Khi cái dạ dày của Mộ Dung Thiên sôi lên sùng sục và tiếng trống bụng kêu ùng ùng đánh thức hắn dậy thì trời đã sập tối, những con động vật nhỏ bé đáng yêu lúc ban sáng đã không còn thấy đâu nữa, chỉ có thỉnh thoảng còn vọng lại những tiếng gào rú trong màn đêm lạnh lẽo cùng với những tiếng gầm của dã thú từ phía xa xa. Khung cảnh nơi đây thật hiu quạnh, không có lấy nửa bóng người, cảm giác cô độc đột ngột xâm chiếm tâm can hắn. Nhưng cũng may có ánh trăng dìu dịu rót lên người nên cũng khiến vẻ tịch mịch bị xua đi không ít. Mộ Dung Thiên rất thích ánh trăng sáng vì nó có thể chỉ dẫn cho người ta đường đi nước bước trong màn đêm tăm tối. Lúc này hắn mới kinh ngạc phát hiện ra, không ngờ ở trên không trung lại đang treo hai vầng trăng tròn, một ở lưng chừng trời còn một cái mới nhô lên từ phía tây. Hơn nữa, chúng cách tinh cầu này không cao lắm, ngay cả đường nét những rặng núi trên mặt trăng cũng lờ mờ trông thấy được, con người ở dưới ánh trăng vô tình như lạc vào trong khung cảnh cực kỳ huyền ảo và mỹ lệ ấy.

Mộ Dung Thiên chầm chậm đứng dậy đi về phía thị trấn. Sau khi phát tiết bao nỗi u uất trong lòng thì rồi cũng phải đối mặt với hiện thực, bất kể nó tàn khốc đến dường nào thì vẫn phải tiếp tục tồn tại. Tuy nhiên, trước tiên là phải lấp cho đầy bụng đã.

Ngay tại trung tâm Cách Lâm trấn, nhà nhà tiệm tiệm đều bật đèn đuốc sáng trưng. Những ánh đèn đường trông rất kỳ quái, chúng không phải là những loại mà Mộ Dung Thiên vẫn thường thấy ở tại địa cầu, mà chúng chỉ là một khối ánh sáng với những hình thù quái dị treo lơ lửng giữa không trung. Có cái hình tròn, cái thì hình thoi, cái hình tam giác, thậm chí còn có những hình dạng kỳ quái khác nữa. Chúng tỏa ra ánh sáng lờ mờ như xanh, đỏ, tím, vàng, cam, chàm.....và lại còn có cả những màu sắc mà Mộ Dung Thiên không biết diễn tả ra thế nào, nhưng chúng rất mỹ lệ. Các chủng loại màu sắc của thế giới này rõ ràng là đa dạng hơn của thế giới tại địa cầu rất nhiều, cách pha trộn cũng phong phú hơn và đem đến sự hưởng thụ mạnh mẽ cho thị giác. Những bức tượng khi sáng không biết được chế tạo từ loại đá gì mà buổi tối chúng dường như sống lại, toàn thân phát ra ánh hào quanh mờ mờ, đôi mắt không ngừng nhấp nháy sáng rực, tuy trông quỷ dị nhưng lại không hề mất đi phần kích thích.

Cách Lâm trấn lúc này vẫn còn rất náo nhiệt, thậm chí còn hơn cả buổi sáng, tựa như là đang ở trong kỳ nghỉ vậy. Mọi người đều đang vui đùa náo nức, có không ít nam nữ ngồi bên những bức tượng đá mạnh dạn tỏ tình, hoặc ôm hoặc hôn đủ mọi tư thế, hoàn toàn không để tâm đến những người khác. Trong các căn tửu quán đều tỏa ra mùi thịt nướng thơm phức và hương rượu đặc trưng cùng những tiếng bàn tán xôn xao. Những cư dân trong trấn đều đắm chìm trong niềm hân hoan vui sướng, lúc này chẳng còn ai để ý tới Mộ Dung Thiên với bộ trang phục kỳ quặc nữa.

Mộ Dung Thiên không ngừng chép miệng, bụng hắn đã sớm sôi ùng ục, thế nhưng với tấm thân dị khách và tệ nhất là bản thân không có cả cái Chức Nghiệp Huy Chương, khiến cho mỗi lần hắn dừng chân trước một tửu quán nào đó thì cũng phải lui bước ngay. Cuối cùng, Mộ Dung Thiên đành ngồi xuống cạnh một bức tượng ác ma dữ tợn đang nhe nanh múa vuốt, hắn thật sự không thể chịu nổi sự chế giễu cùng ánh mắt khinh bỉ của mọi người.

Không biết đã trải qua bao lâu, Mộ Dung Thiên cũng không có cách nào để phán đoán thời gian tại đây, hắn chỉ biết vầng trăng vốn ở lưng chừng trời nay đã hạ xuống, vầng trăng vốn ở phía tây nay đã lên đỉnh đầu, có lẽ cũng đã đến nửa đêm. Tiếng ồn ào trong Cách Lâm trấn cũng đã thưa dần, vài người say sưa túm năm tụm ba rời khỏi tửu quán, họ vui vẻ tạm biệt nhau rồi trở về nhà.

Giờ đây, các cửa hiệu cũng bắt đầu đóng cửa. Mộ Dung Thiên cảm thấy mình không thể ngồi tiếp nữa, nếu không thì e rằng sẽ phải mang cái bụng rỗng cả đêm, cho dù có đi xin bố thí tất cũng phải kiếm chút gì cho vào bụng đã. “Không ngờ mình cũng có ngày lưu lạc đến mức này.” Mộ Dung Thiên thở dài một tiếng. Hắn chợt nhớ đến lão đầu Tư Ân mới gặp buổi sáng, xem ra cũng không đến nỗi nào, có lẽ nên tới chỗ lão xin giúp đỡ cũng tốt.

Tửu quán của Tư Ân có tên gọi là Tinh Nguyệt tửu lâu. “À, không ngờ lão đầu đó lại nghĩ ra được cái tên nho nhã như vậy.” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ. Vào lúc này, Tinh Nguyệt tửu lâu cũng đã ngừng buôn bán, nàng nữ tiếp thị tai thỏ Lạc Na đang quét dọn đống vỏ trái cây, đầu xương....và những thứ rác rưởi do khách hàng để lại. Cùng dọn dẹp với nàng còn có một nữ tử khác với mái tóc ngắn màu xanh lam, chiếc đuôi nhẵn thín ngoe nguẩy sau kiều đồn đầy đặn trông như đuôi rắn, có lẽ nàng cũng là một thị nữ trong quán. Khéo thay, loài động vật mà Mộ Dung Thiên sợ nhất lại chính là rắn, thế nhưng nữ tử này không hề làm cho hắn cảm thấy chán ghét chút nào, trái lại, mái tóc ngắn xanh lam và chiếc đuôi rắn kết hợp với nhau lại tạo một vẻ đẹp lạ kỳ.

Hai nàng nghe thấy tiếng bước chân, không hẹn mà cùng ngước đầu lên, khi trông thấy “gã điên” lúc sáng thì hai người không khỏi ngạc nhiên. Mộ Dung Thiên ngại ngùng nói với Lạc Na:

- Chào cô nương xinh đẹp, tại hạ tìm lão bản của các vị có chút chuyện, xin hỏi ông ta có đây không?

Lạc Na nhìn hắn một cái, sau đó lớn tiếng gọi:

- Lão bản, có vị tiên sinh này tìm ngài đấy.

“Cộp, cộp, cộp, cộp!” Tiếng bước chân gấp rút vang lên từ chiếc cầu thang gỗ phía sau quầy hàng, kế đó truyền lại thanh âm khàn khàn nhưng tràn đầy sức lực:

- Tới đây, tới liền đây.

Quả nhiên lão tới liền ngay lập tức thật. Chưa đầy năm giây, lão đã xuất hiện ngay trước mặt Mộ Dung Thiên, chỉ có điều là hơi thở có phần gấp gáp. Dù sao đã đến ngần này tuổi rồi, thể lực không thể bằng được trước kia, cái kiểu chạy cật lực này quả thật là chịu không nổi. Không ngờ lão bản nhiệt tình với khách hàng như vậy, không trì hoãn thời gian chút nào. Mộ Dung Thiên thật sự rất áy náy, dù sao mình chỉ đến kiếm chút gì ăn mà thôi.

Tư Ân vừa trông thấy Mộ Dung Thiên thì vẻ ân cần trên mặt lập tức giảm đi không ít, hờ hững hỏi:

- Thì ra là tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì?

Xin ăn trước mặt hai mỹ nữ quả là một chuyện rất mất mặt, Mộ Dung Thiên không khỏi do dự nói:

- Lão bản, ta có thể làm phiền ngươi một chút được không?

Tư Ân không hiểu hỏi lại:

- Làm phiền một chút ư?

Ở thế giới của hắn, câu nói đó chỉ dùng khi có chuyện gì đó bí ẩn mà không muốn để quá nhiều người biết. Nhưng người ở đây không hiểu được ý tứ đó, Mộ Dung Thiên liền đổi cách nói khác:

- Tại hạ có chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết có tiện không?

Tư Ân thoáng trầm ngâm, sau đó nói:

- Được, hãy theo ta.

Lão dẫn gã dị khách lên căn phòng trên tầng hai, không gian nơi này không lớn lắm nhưng rất thoải mái, đồ dùng làm toàn bằng gỗ khiến người ta tưởng như trở về với thiên nhiên, mặt sàn trải thảm lông màu vàng nhạt, mấy bồn cây cảnh xanh biếc bên cửa sổ với những trái nhỏ màu trắng sữa tỏa ra hương thơm dìu dịu. “Lão đầu này thật là biết hưởng thụ!” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ.

Tư Ân khép cửa lại rồi nói:

- Nơi này không có ai, ngài có thể nói chuyện thoải mái.

Mộ Dung Thiên ngập ngà ngập ngừng mãi một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí để cất lời:

- Tại hạ có một thỉnh cầu nho nhỏ, không biết ngài có thể cho ta một chút thức ăn được không?

Đó chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, thế nhưng vì thể diện mà hiện giờ phải làm như bè phái ngầm liên lạc với nhau vậy, Mộ Dung Thiên cảm thấy rất ngại ngùng.

Thế nhưng không ngờ sau khi nghe thấy câu đó, sắc mặt Tư Ân đột nhiên trở nên ngưng trọng, mi mày nhíu lại, lão đứng dậy đi đi lại lại trong phòng khách hệt như đang chuẩn bị quyết định một chuyện vô cùng trọng yếu vậy. Một lúc sau lão mới ngồi xuống, khuôn mặt lộ đầy nét khó xử:

- Tiên sinh, ta rất muốn giúp đỡ ngài, nhưng ngài không có Chức Nghiệp Huy Chương, điều đó không phù hợp với quy định của công hội người tiêu dùng.

Mộ Dung Thiên thầm nghĩ: “Ở đây mà không có cái Chức Nghiệp Huy Chương chết tiệt kia thì quả thật rất nguy hiểm, giống như ở thế giới của mình không có giấy chứng minh thư vậy, không có nó thì không thể cư trú ở những khách sạn chính thức được, nhưng điểm khác biệt ở Thần Phong đại lục là ngay cả ăn uống cũng cần đến thứ đó.”

Mộ Dung Thiên nhanh chóng bịa ra một câu chuyện hoang đường:

- Tại hạ vốn đến từ một thôn trang xa xôi, nơi đó cách thành thị rất xa nên tạm thời không thể làm được. Ngài có thể du di cho một chút được không? Nói thật, tại hạ đã đói cả ngày nay rồi.

Đúng lúc đó, bụng hắn cũng lập tức hưởng ứng ngay bằng một tiếng “ục, ục” như để chứng minh lời nói của chủ nhân không phải là giả dối.

Tư Ân bán tín bán nghi hỏi lại:

- Vậy à? Nhưng với số tuổi hiện nay của ngài thì phải làm Chức Nghiệp Huy Chương từ sớm rồi mới phải chứ nhỉ.

Mộ Dung Thiên đáp:

- Thôn trang nhỏ bé của tại hạ vốn tách biệt với bên ngoài, cho nên rất nhiều thứ tại hạ cũng không biết, bao gồm cả việc làm huy chương.

Tư Ân ồ lên một tiếng nói:

- Kỳ quái, chẳng lẽ hệ thống ma pháp thông tin bị hỏng rồi?

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.