Dị Giới Dược Sư

Quyển 2 - Chương 13: Trắc thí



Sắc mặt Tư Ân đại biến, Lạc Na và Lệ Toa đều rất bối rối. Gừng càng già càng cay, Tư Ân lập tức trấn định nói:

- Không sao! Lạc Na, lập tức thu dọn đồ đạc. Lệ Toa, ngươi đi mở cửa đi. La Địch tiên sinh, xin ngài tạm thời lên lầu cho, trừ phi ta gọi, bằng không thì ngàn vạn lần cũng xin đừng xuống đây!

Tiếp đó, Tư Ân liền tươi cười nói lớn:

- Tới đây, khách nhân, tới liền đây.

Đối với người nửa đêm đến quấy rầy mà còn phải khách khách khí khí, chạy ra tiếp đãi như vậy, điều đó cho thấy địa vị của sinh hoạt chức nghiệp giả ở xã hội này quả thật rất thấp.

Mộ Dung Thiên vội vàng lên lầu, trong lòng thấp thỏm bất an, thầm nghĩ chẳng lẽ là đoàn kiểm tra? Mong rằng việc này sẽ không làm liên lụy đến Tư Ân.

Đột nhiên từ dưới lầu truyền lên một tràng cười ha hả, tiếp đó là một âm thanh già nua nhưng không thiếu phần nam tính:

- Tư Ân lão đầu, đã lâu không gặp, lão có khỏe không?

Tư Ân mắng:

- Ta còn tưởng là ai? Hóa ra là lão quỷ ngươi!

Theo giọng điệu có phần lễ độ và lịch thiệp của Tư Ân đối với người đó, có thể đoán được người vừa đến là người quen.

- Mạc Lý An tiên sinh, sao ngài đến mà không báo trước? Đúng rồi, lần này có vật gì tặng cho bọn ta không?

Lệ Toa nũng nịu yêu kiều hỏi, xem ra quan hệ của nàng với người có tên Mạc Lý An này cũng tốt lắm. Cụm từ "lần này" cho thấy Mạc Lý An là khách quen của quán.

- Có, đương nhiên là có rồi, ta làm sao có thể quên Lệ Toa tiểu thư xinh đẹp của chúng ta được, cô xem đây là cái gì?

Âm điệu ngạc nhiên và mừng rỡ của Lệ Toa đột nhiên vang lên cao vút:

- Oa, Bỉ Đạt Thú, Mạc Lý An tiên sinh, ngài tặng nó cho ta phải không?

- Đúng a. Con vật này làm ta tốn mất hơn ba tháng tiền lương mới mua lại được từ tay người quen đó.

- Đa tạ ngài, Mạc Lý An tiên sinh. Ngài đúng là người tốt nhất trên thế gian này.

Lạc Na phụng phịu nói:

- Mạc Lý An tiên sinh, ngài thiên vị quá.

Chẳng biết Mạc Lý An dùng thủ đoạn gì liền khiến Lạc Na vui mừng ra mặt, tiếng cười yêu kiều không ngừng vang lên.

Sau khi đùa cợt một hồi, Tư Ân mới nói:

- Được rồi, lão quỷ, vừa lúc có chuyện phải phiền lão đây.

Mạc Lý An thuận miệng đáp:

- Có chuyện gì cứ nói thằng ra, giao tình giữa ta và lão thế nào chứ. Đúng rồi, trước hết hãy mang ít thịt nướng và bích da linh đến đây đã, nói hoài làm ta chết mất, trong thành chẳng có ai nấu ngon như lão cả.

Tiếp theo là một chuỗi niệm ma chú vang lên, thì ra là Lệ Toa đang dùng chú ngữ đóng cửa lại.

Tư Ân ở dưới lầu gọi vọng lên:

- La Địch tiên sinh, xin mời ngài xuống đây.

Mộ Dung Thiên thoáng do dự, để cho người có tên là Mạc Lý An kia gặp mình, không biết có vấn đề gì chăng? Có điều Tư Ân đã nói như vậy thì chắc không có việc gì phải lo.

Lệ Toa và Lạc Na đang đùa nghịch đầy hứng khởi với con vật nhỏ cỡ lòng bàn tay trên mặt đất, hình dạng giống con vịt, có lông màu vàng, khóe miệng banh rộng, vừa vẫy vẫy hai chiếc cánh nhỏ xíu vừa bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo tựa như sắp ngã đến nơi. Theo như lời nàng nói thì nó là Bỉ Đạt Thú. Trên cổ Lạc Na thì đang đeo một chiếc vòng hình trăng lưỡi liềm, màu bạc lấp lánh, nhưng nó lại tỏa ra ánh sáng huỳnh quang lãnh đạm như ánh trăng khiến nàng vốn dĩ đã xinh đẹp thì nay lại càng hấp dẫn hơn. Xem chừng đây cũng là lễ vật của Mạc Lý An tặng cho nàng. Mộ Dung Thiên nghĩ nát óc cũng không hiểu được vì sao nữ nhân lại thích những món trang sức hào nhoáng, giá cả đắt đỏ như vậy. Đối với hắn mà nói, tiền mặt và giá trị còn hấp dẫn hơn nhiều.

Tư Ân đang ngồi trên ghế đối ẩm với một nam nhân, người này nhất định là Mạc Lý An mà hắn vừa nghe mọi người nhắc đến. Đó là một lão nhân đầu hói, râu ria rậm rạp, tuổi tuy cao nhưng sắc mặt lại hồng nhuận như hài tử, nụ cười hào sảng trên khuôn mặt rất dễ khiến người ta nảy sinh hảo cảm. Lão là một trong những người không để chuyện chức nghiệp cấp bậc tôn ti trong mắt nên mới có thể cùng Tư Ân là người có đẳng cấp thấp hơn kết giao bằng hữu.

Mạc Lý An nhìn thấy Mộ Dung Thiên thì có chút kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ sau khi tửu quán đóng cửa, ở bên trong vẫn còn có người khác.

Tư Ân với vai trò chủ nhà liền nhiệt tình nói:

- La Địch tiên sinh, để ta giới thiệu.

Lão chỉ vào Mạc Lý An bên cạnh, rồi tiếp:

- Đây là lão bằng hữu lâu năm của ta, Mạc Lý An, thể chất trắc thí sư cao cấp.

Mộ Dung Thiên từng nghe Tư Ân nói qua, thể năng trắc thí sư là phụ trợ chức nghiệp nằm trung gian giữa chiến đấu chức nghiệp và sinh hoạt chức nghiệp, chuyên môn cung cấp các loại thi kiểm tra tố chất cơ thể cho những người chọn nghề, có chút tương đồng với bác sĩ khám thể lực ở bệnh viện. Địa vị xã hội của bọn họ so với sinh hoạt chức nghiệp thì có cao hơn một chút.

- Đây là La Địch tiên sinh.

Mạc Lý An nghe vậy thì chợt lộ ra vẻ mặt rất kỳ quái, nếu không phải là tình huống đặc thù cần giấu diếm thì thông thường tại Thần Phong đại lục, giới thiệu người sẽ nêu cả tên chức nghiệp, nhưng chức nghiệp của Mộ Dung Thiên lại không được nhắc đến. Tư Ân lão luyện việc đời đương nhiên sẽ không bỏ qua, thầm nghĩ chắc phải có nguyên nhân.

Quả nhiên Tư Ân lập tức giải thích ngay:

- Việc ta muốn nhờ lão, chính là kiếm tra năng lực của La Địch tiên sinh đây.

Mạc Lý An kinh ngạc nói:

- Tuổi tác của La Địch tiên sinh.....

Tư Ân đáp:

- La Địch tiên sinh tới từ một thôn sơn cách đây rất xa, ma pháp thông tín hệ thống ở đó bị hư hỏng nên liên lạc với thành thị bị cắt đứt.

Mạc Lý An gật đầu:

- Thì ra là như vậy.

Lão lấy từ trong túi ra một khối cầu thủy tinh trong suốt to bằng nắm tay rồi nói với Mộ Dung Thiên:

- La Địch tiên sinh, cảm phiền ngài hãy đặt tay phải lên mặt quả cầu.

Mộ Dung Thiên làm theo lời lão, sắc mặt Mạc Lý An cũng trở nên nghiêm túc, miệng lâm râm một đoạn chú ngữ rất nhanh, rồi sau đó đột nhiên có một luồng ánh sáng chói mắt chợt tỏa ra từ thủy tinh cầu, giống như một khối dạ minh châu lớn lập tức chiếu sáng cả một góc tửu quán.

Tư Ân, Lạc Na, Lệ Toa đều im hơi lặng tiếng, căng thẳng đến mức không dám hít thở. Đây không phải là một cuộc kiểm tra bình thường mà là thời khắc quyết định vận mệnh suốt đời của một cá nhân! Ngược lại, thân là người trong cuộc nhưng Mộ Dung Thiên lại chẳng biết nặng nhẹ, khuôn mặt hết sức ung dung thoải mái.

Màu sắc trên thủy tinh cầu không ngừng biến ảo, đỏ vàng xanh lam lục tím...

- Thể lực 75, thể chất 81, tinh thần lực 64, nhanh nhẹn 88, Thủy hệ nguyên tố cảm ứng 73, Hỏa hệ nguyên tố cảm ứng 63, Thổ hệ nguyên tố cảm ứng độ 89...

Mạc Lý An nhìn chăm chú vào quả thủy tinh cầu, miệng không ngừng thốt ra những thuật ngữ và số liệu mà Mộ Dung Thiên không hiểu.

Qua một hồi lâu, màu sắc trên thủy tinh cầu ngừng biến đổi rồi mờ dần đi, lúc ấy Mạc Lý An mới ngẩng đầu lên. Lệ Toa tính tình nóng nảy liền hỏi ngay cái điều mà những người khác cũng đều muốn biết:

- Thế nào?

Mạc Lý An thở dài đáp:

- La Địch, ta rất tiếc phải cho ngươi biết, trị số của ngươi không đạt được cả mức tố chất thấp nhất của các hạng chiến đấu và phụ trợ chiến đấu mà công hội quy định, không thể lựa chọn chiến đấu chức nghiệp!

Xưng hô của lão từ "La Địch tiên sinh" đã trở thành chỉ gọi tên, bởi vì Mộ Dung Thiên không thể trở thành chiến đấu chức nghiệp giả thì nhất định sẽ thành phụ trợ chức nghiệp hoặc sinh hoạt chức nghiệp, bởi vậy chức nghiệp cấp bậc sẽ thấp hơn lão khá nhiều. Vì thế người cao tuổi hơn sẽ không xưng với người trẻ tuổi là "tiên sinh" nữa.

Mọi người nghe vậy thì đều thất vọng vô cùng, Mạc Lý An nhịn không được phải nói thêm:

- Nhưng cũng rất kỳ quái, ta làm việc đã vài chục năm mà cũng chưa hề gặp ai có trị số thấp đến như thế. Tiêu chuẩn các hạng chức nghiệp là 500, còn La Địch thì lại thấp hơn con số ấy quá nhiều.

Mộ Dung Thiên có chút khó hiểu, những thứ tinh thần lực, nhanh nhẹn còn có cái gì mà nguyên tố cảm ứng độ đó thì không dám nói, nhưng thể lực của mình đáng lẽ không quá thấp như vậy mới phải, năm thứ nhất đại học còn đoạt giải quán quân chạy 3000 mét ở đại hội thể dục thể thao nữa. Mạc Lý An có nhầm không? Hay là chủng loại bất đồng, mỗi người trên đại lục này đều mạnh hơn người địa cầu không ít?

Có lẽ Mạc Lý An cảm thấy những lời này đả kích Mộ Dung Thiên khá mạnh, nên liền an ủi:

- Ngươi đừng quá thất vọng, dẫu sao người có thể trở thành chiến đấu chức nghiệp cũng không nhiều. Để ta xem tiếp phụ trợ chức nghiệp coi thế nào. La Địch, hãy đặt tay trái của ngươi lên mặt cầu.

Lại một tràng chú ngữ khác thoát ra từ miệng của Mạc Lý An, lần này chú ngữ chậm hơn một chút, khi chú ngữ dừng lại thì Mạc Lý An cũng nhíu đôi mày. Những người kia nhìn thần thái của Mạc Lý An thì cũng biết có chuyện không ổn.

Một lát sau, Mạc Lý An mới nói:

- La Địch, thật khó nói quá, nhưng ta vẫn phải thành thật nói kết quả kiểm tra với ngươi, ngươi không thích ứng với bất kỳ phụ trợ chức nghiệp nào.

Lệ Toa nghe vậy liền hỏi:

- Mạc Lý An tiên sinh, ngài không lầm chứ?

Tư Ân khiển trách:

- Lệ Toa, không được nói lung tung. Mạc Lý An là cao cấp thể chất trắc thí sư đó.

Ở Thần Phong đại lục, nghi ngờ năng lực làm việc của một người thì chính là thiếu tôn trọng người đó.

Lệ Toa le lưỡi không nói nữa. Tuy nhiên, Mạc Lý An lộ vẻ không hề gì, chỉ khoát tay áo tỏ ý không sao. Nhưng Mộ Dung Thiên mất đi tư cách trở thành phụ trợ chức nghiệp giả, vấn đề này lại có chút nghiêm trọng. Điều đó đồng nghĩa với việc hắn chỉ có thể lựa chọn sinh hoạt chức nghiệp, làm một người bình thường, sống cuộc đời nhạt nhẽo cho đến lúc chết già.

- Hầy, mặc kệ ra sao, chúng ta cứ tiến hành cuộc trắc thí cuối cùng đi.

Lần này Mộ Dung Thiên phải đặt cả hai tay lên mặt thủy tinh cầu, Mạc Lý An niệm chú ngữ càng chậm hơn, so với ngâm thơ cũng không khác nhiều lắm.

Cùng một nhóm chức nghiệp cũng có chút khác biệt, ví dụ chiến đấu chức nghiệp là pháp sư thì tương đối được đề cao hơn, còn trong sinh hoạt chức nghiệp thì "chủng thực thuật sĩ" ở tầng thấp nhất, so với không có chức nghiệp chỉ khá hơn chút xíu, bởi vậy mọi người vẫn rất chú ý đến kết quả này.

Thần sắc Mạc Lý An xem ra càng ngưng trọng hơn, rất lâu sau mới lên tiếng, chậm rãi nói:

- La Địch không thể lựa chọn bất kỳ chức nghiệp nào!

Lời nói ra như trời long đất lở, người không thể lựa chọn bất kỳ chức nghiệp nào rất ít thậm chí là cực kỳ ít, một ngàn người cũng khó lòng kiếm ra một người bởi vậy bọn họ mới phải chịu kỳ thị, không ai ngờ La Địch vừa vặn lại xui xẻo như vậy.

Bầu không khí ở trong điếm rơi vào trầm lặng, Mộ Dung Thiên nhất thời không thể tiếp thụ được số liệu của cuộc trắc nghiệm nho nhỏ này lại là phương thức quyết định vận mệnh của mình. Ở địa cầu có một câu danh ngôn: "Thiên tài có được là nhờ chăm chỉ." Vì vậy mà hắn không thể ý thức được chuyện này tồi tệ đến mức nào. Trái lại với hắn thì Tư Ân, Lạc Na, Lệ Toa đều có vẻ rất tiếc nuối, thậm chí, ánh mắt khi nhìn Mộ Dung Thiên lại còn có phần thương cảm.

Mộ Dung Thiên gãi đầu chỉ vào khối thủy tinh cầu nói:

- Kết quả này thực sự trọng yếu đến vậy sao?

Những người kia đều im lặng không nói, sự trầm mặc của bọn họ chính là lời khẳng định hùng hồn nhất.

Mạc Lý An nhìn vẻ mặt dửng dưng như thường của Mộ Dung Thiên thì lại có chút kinh ngạc. Trong vài chục năm làm việc, lão đã kiểm tra hằng hà sa số người, trong đó cũng có dăm người yếu kém, khi bọn họ nghe được kết quả tàn khốc thì ai nấy đều đau khổ tột cùng, thậm chí còn có thể phát điên tại chỗ.

Mạc Lý An dường như nghĩ tới điều gì liền nói:

- Được rồi, còn một loại nữa chưa kiểm tra, đó là - đặc thù chức nghiệp!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.