Dị Giới Dược Sư

Quyển 2 - Chương 18: Mỵ nữ



Tư Ân từ khi biết được tiền đồ của Mộ Dung Thiên rộng mở, thậm chí sau này còn có thể đạt đến cấp Tông Sư của đặc thù chức nghiệp thì lập tức nhìn hắn bằng con mắt khác. Lúc này có cơ hội gần gũi hơn, đương nhiên là cầu còn không được, lão vội vàng đáp:

- Đương nhiên, đương nhiên có thể. La Địch tiên sinh, ngài muốn ở bao lâu thì ở, ngàn vạn lần đừng khách khí với ta như vậy.

Mặc dù tiêu phí giả công hội không hề cho phép thương điếm cung cấp vật tư cho một người không có chức nghiệp huy chương, nhưng dù sao quy củ là chết, giống như khách sạn ở Thượng Kinh vậy, đôi khi cũng cho những người không có chứng minh thư thuê. Tư Ân sau khi biết được chẳng bao lâu nữa Mộ Dung Thiên sẽ tiến hành dược sư nhận chứng, nên y cũng không để tâm quá nhiều đến quy củ nữa.

Hai nàng Lệ Toa và Lạc Na đang hồi hộp chờ mong, vừa nghe vậy liền vỗ tay reo lên:

- Hay quá!

Có thể chung sống với người trẻ tuổi khác giới và lại còn hài hước dí dỏm này thêm một thời gian nữa nên bọn họ vô cùng phấn khởi.

Bữa sáng vẫn do Tư Ân cung cấp miễn phí, hiện giờ Mộ Dung Thiên không có một đồng dính túi, ngay cả y phục cũng là của Tư Ân chứ đừng nói đến trả nợ nữa.

Sau khi dùng xong bữa sáng, Mộ Dung Thiên chẳng có việc gì làm liền đi tìm Mạc Lý An thỉnh giáo đôi chút, đáng tiếc là lão gia hỏa đó tối qua có lẽ đi nghỉ quá muộn nên hiện giờ vẫn còn ngủ say mê mệt, nên hắn không tiện quấy rầy. Lệ Toa và Lạc Na thì từ lúc cửa hiệu mở cửa là bận rộn cả ngày, không còn thời gian để bồi tiếp hắn, rốt cuộc hắn chỉ đành quay về phòng chơi đùa với Tức Ba thú mà thôi.

Mãi đến tận giữa trưa, khi Mộ Dung Thiên buồn bực đến mức muốn đếm lông trên người để giết thời gian, thì lúc đó Mạc Lý An mới uể oải rời khỏi giường, rồi còn dùng chung cả bữa trưa và bữa sáng, cũng tiêu tốn không ít thời gian.

Tuy nhiên, lão gia hỏa này quả là người có kiến thức rộng rãi, bất kể Mộ Dung Thiên hỏi gì, lão không cần suy nghĩ cũng có thể đối đáp trôi chảy ngay, thật khiến cho hắn hiểu thêm rất nhiều thứ cơ bản ở trên Thần Phong đại lục. Ví dụ như tình hình xã hội, cơ cấu tổ chức, cách tính toán tiền tệ, thời gian năm tháng, khí hậu mùa màng, ngôn ngữ chủ yếu, và những điều kiêng kị khi giao lưu, chú ngữ thông dụng…..vân vân.

Lam Nguyệt đế quốc mà Mộ Dung Thiên đang có mặt thì tọa lạc tại miền trung bộ của Thần Phong đại lục. Lãnh thổ rộng lớn, là một trong những cường quốc trên đại lục, với chủ thể là Nhân tộc, số lượng các chủng tộc khác ít hơn đôi chút. Giữa các quốc gia thỉnh thoảng cũng có chút va chạm, tuy nhiên cũng xem như là mọi người được chung sống hòa bình. Nguyên nhân chủ yếu chính là tài nguyên không thiếu, đồng thời còn có một kẻ thù chung, đó là ma thú.

Đế hoàng là người thống trị tối cao, tuy nhiên, y cũng không phải là người có quyền uy tuyệt đối, không thể động một tí là có thể xét nhà diệt tộc. Mà kỳ thật, vai trò của y chỉ tương đương với một người tổ chức đại cuộc trong cơ cấu xã hội, sản sinh ảnh hưởng trực tiếp nhất, nhưng có ảnh hưởng sâu rộng nhất với toàn thể xã hội lại chính là các đại công hội.

Pháp lệnh do công hội ban ra có độ hữu hiệu và cưỡng chế chấp hành gần như pháp luật cơ bản của các quốc gia trên địa cầu, toàn thể quân dân đều phải tuân theo. Ví dụ như chức nghiệp huy chương tiêu phí chế của Tiêu Phí Giả Công Hội chính là một pháp lệnh phổ biến rộng rãi nhất trong số đó. Kẻ trái lệnh phải chịu xử phạt nhất định, trực tiếp do công hội thi hành, nếu nghiêm trọng, công hội sẽ trình lên để bộ máy quân đội đế quốc xử lý.

Cũng giống như địa cầu, tiền tệ là công cụ trao đổi hàng hóa thông dụng nhất, toàn đại lục có những quy định thống nhất sau:

1) Một thủy tinh tệ bằng mười kim tệ.

2) Mười kim tệ bằng một trăm ngân tệ.

3) Một trăn ngân tệ bằng năm trăm đồng tệ.

Về mặt chi tiêu, năm thủy tinh tệ ước chừng có thể nuôi một nhà ba người sống thoải mái một tháng, chỉ có điều nguyên liệu chế tạo thủy tinh tệ không nhiều, lưu thông trên thị trường tương đối ít, đa phần là do hoàng thất, gia tộc hoặc các nhân vật cao cấp khác sử dụng, người bình thường giao dịch phổ biến vẫn dùng kim tệ và ngân tệ.

Thời gian được quy tính như sau:

1) Một năm Thần Phong là mười tám tháng Thần Phong.

2) Một tháng Thần Phong là ba mươi ngày.

Còn thời gian một ngày cũng gần giống như ở địa cầu, cho nên một năm Thần Phong tương đương với một năm rưỡi trên địa cầu. Không có phân chia mùa màng, tuy nhiên, khí hậu chịu ảnh hưởng rất lớn của khu vực, những nơi bình thường khí hậu ôn hòa thoải mái, nhưng ở vài nơi đặc thù, ví dụ như sa mạc Phi Long trong biên giới Mạch Gia đế quốc, suốt cả năm đều khô hạn nóng nực. Hay như Băng Phong Chi Xuyên nơi Tuyết Nhân tộc sinh sống lại có tuyết rơi quanh năm, lạnh buốt thấu xương, những nơi ấy đều là những trường hợp đặc biệt trên Thần Phong đại lục.

Tuổi ấu thơ của người trên đại lục đều khác hẳn. Thông thường chín tuổi ở Thần Phong cũng tương đương với mười ba tuổi rưỡi trên địa cầu, chủng tộc khác nhau cũng có chút khác biệt nhưng không nhiều. Sau chín tuổi Thần Phong cũng xem như đã thành niên, phát dục thành thục, phải kiểm tra tố chất thân thể và làm chức nghiệp huy chương.

Ngôn ngữ thông dụng trên toàn đại lục là Thần Phong ngữ, và nó cũng chính là loại ngôn ngữ mà Mộ Dung Thiên không học cũng biết. Mỗi một tộc đều có ngôn ngữ riêng, ngôn ngữ của cùng một chủng tộc cũng có đôi chút khác biệt ở những khu vực khác nhau.

Sự kiêng kỵ khi hành tẩu trên đại lục là điều cần lưu ý đặc biệt, ví dụ như Thú nhân đa phần bề ngoài khá xấu xí, bởi thế họ cũng có chút cảm giác tự ti. Khi xưng hô với họ, tốt nhất là nên thêm danh hiệu vào phía trước, ví dụ như chiến sĩ Ba Tây, làm vậy có thể khiến lòng hư vinh của họ có được sự thoả mãn to lớn. Người Dạ Xoa tộc hung hãn hiếu chiến, tôn thờ chiến thần Mạt Tháp Đa Lạp. Khi ở trước mặt người Dạ Xoa, ngàn vạn lần không nên có biểu hiện bất kính với vị thần trong tim họ, nếu không thì sẽ dẫn tới quyết đấu…..vân vân. Tóm lại là có không ít kiêng kỵ, Mộ Dung Thiên vô cùng đau đầu, chỉ thầm quyết định sau này bớt nói chuyện đi đôi chút để tránh họa từ miệng ra.

Chú ngữ thông dụng cũng chính là phép sử dụng một vài công cụ ma pháp, hoặc làm nghi thức sủng vật nhận chủ…..vân vân, số lượng không ít, hơn nữa khi đọc có phần trúc trắc. Mộ Dung Thiên chỉ đành chọn một vài câu sử dụng rộng rãi và tương đối trọng yếu, dùng bút ghi lại, đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc như cháo chảy mới thôi.

Buổi sáng hỏi han Mạc Lý An những thứ liên quan tới Thần Phong đại lục, buổi tối chơi đùa với Lệ Toa và Lạc Na. Quan hệ giữa hắn với hai nàng cũng càng lúc càng thân thiết, thanh niên nam nữ ở chung một phòng, Mộ Dung Thiên lòng xuân phơi phới, khó tránh khỏi thỉnh thoảng lén ăn “đậu hủ”. Lệ Toa và Lạc Na cũng không quá để ý, để mặc cho hắn đại chiếm tiện nghi, chỉ có điều Mộ Dung Thiên thủy chung vẫn không dám thái quá, cùng lắm thì cũng làm như vô ý sờ mó ôm ấp vài cái, có chừng có mực.

Ngày tháng cứ trôi qua như vậy quả thật rất vui vẻ, cảm giác cô đơn lẻ loi khi vừa đến dị giới cũng dần mờ nhạt, thoáng chốc đã qua mấy ngày, giờ đây Mộ Dung Thiên đã không còn xa lạ đối với Thần Phong đại lục như lúc mới đầu nữa.

Tuy nhiên, ở nhà Tư Ân ăn không uống không cũng chẳng phải là kế lâu dài, da mặt của Mộ Dung Thiên dù dày cỡ nào thì hắn cũng cảm thấy ái ngại. Con đường dược sư cũng phải hỏi cho rõ ràng rành mạch. Có hai cách để cho hắn lựa chọn, một là lập cửa hiệu chuyên phục vụ cho dược sư công hội của đế quốc, mỗi tháng lĩnh thù lao của công hội, thu nhập khá ổn định, điều này có hơi giống với cơ quan chính phủ trên địa cầu. Nếu chỉ hy vọng sinh sống yên ổn vô tư thì như vậy cũng đủ rồi. Thứ hai là tự mình mở hiệu bán thuốc, nếu như đạt đến cấp bậc tương đối cao, thì chỉ cần dựa vào một số lượng khách hàng nhất định là lại càng có thể kiếm nhiều tiền hơn.

Mộ Dung Thiên dự tính tạm thời cứ làm việc cho công hội, nếu mở cửa hiệu thì một là hắn không có tiền vốn, hai là không có kinh nghiệm, ba là đẳng cấp của hắn còn quá thấp, dù thiên phú cao đến đâu mà không có thời gian học tập thì cũng vô dụng mà thôi.

Tuy nhiên, trước khi vào thành, để cho chắc ăn, Mộ Dung Thiên vẫn quyết định phải tự thăm dò một chút, thử xem thiên phú dược sư của mình có cao như Mạc Lý An nói hay không. Hắn đối với năng lực từ trên trời rơi xuống này luôn có chút cảm giác mờ ảo, nói không chừng vì mình đến từ thế giới khác mà thể chất cũng khác biệt, khi kiểm tra biết đâu đã xảy ra chút vấn đề, vậy thì khi đi làm chức nghiệp chứng nhận tất sẽ bị mất mặt.

Theo Mạc Lý An nói, người có thiên phú dược sư chức nghiệp, thiên sinh đã có thể phân biệt cây cỏ nguyên liệu khôi phục cấp thấp nhất, hơn nữa có thể luyện chế thành đơn. Mộ Dung Thiên chỉ muốn tiến hành thí nghiệm ngay lập tức, nếu như có thể thành công luyện chế ra thuốc khôi phục là đủ chứng minh kiểm tra của Mạc Lý An là chính xác, nếu vậy có thể an tâm vào trong thành làm thủ tục rồi.

Luyện đơn cần có dược đỉnh, thông thường sau khi có dược sư huy chương, dược sư công hội sẽ tặng miễn phí một cái, nhưng Mộ Dung Thiên còn chưa làm thủ tục nên chỉ đành tự mua. Tiền thì mượn của Lệ Toa, ăn ở miễn phí trong nhà Tư Ân rồi, hắn thật không tiện mượn tiền của lão nữa.

Sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ, sáng sớm ngày hôm sau, Mộ Dung Thiên vẫn dùng bữa trong tửu ba của Tư Ân như mọi khi, sau đó còn phải đến nơi hoang dã hái thuốc. Đến đại lục bấy nhiêu ngày, hắn biết được sự giao tiếp giữa mọi người khá là nhạt nhẽo, chẳng có ai lại đi quản nhiều chuyện, chức nghiệp huy chương hoàn toàn không phải đeo trên y phục, vì vậy mà người khác cũng không biết Mộ Dung Thiên vẫn còn chưa có chức nghiệp huy chương.

Lạc Na chuẩn bị cho Mộ Dung Thiên một bữa sáng phong phú, trà sữa Mông Mông thú tràn đầy dinh dưỡng, bánh cuốn thơm ngon vừa miệng, món “hoạn lỵ” [1] nhẵn nhụi giòn tan. Mặc dù ở chỗ đông người không thể biểu hiện thái độ quá thân mật với Lạc Na, nhưng hắn vẫn không quên liếc mắt đưa tình với mỹ nhân một phen.

- Lão bản, có gì không?

Đang lúc miệt mài hưởng thụ, một thanh âm kiều mị của nữ nhân vang lên khiến cho toàn thân Mộ Dung Thiên bị tê dại, nửa chiếc bánh cuốn đang ngậm trong miệng cũng rơi cả vào trong trà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.