Dị Giới Dược Sư

Quyển 2 - Chương 19: Kinh diễm



Mộ Dung Thiên ngẩng đầu lên liền phát hiện ra chủ nhân của giọng nói đó, hắn lập tức bị khựng người lại. Thế gian này có nữ nhân xinh đẹp như vậy ư!

Một nữ tử mặc trang phục đạo tặc, mái tóc vàng, dài như suối, mềm mại mượt mà, đôi mắt xinh xắn nằm dưới hàng mi màu xanh lá, sâu thẳm và huyền bí, trong sáng hiền lành, như có một sức hút cực mạnh. Mỗi một cái liếc nhẹ nhàng đều mang theo sức hấp dẫn dạt dào, mỗi lần nàng đưa ánh mắt quét đến đâu thì đều kích động tâm tư của những người có mặt trong tửu ba. Bờ môi hồng hào mơn mởn trên chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng khẽ nhếch lên, thần thái đó ẩn chứa ý nghĩa phức tạp không diễn tả được thành lời, hệt như sự háo hức của trẻ con khi có được đồ chơi, lại tựa như vẻ e ấp khi thiếu nữ gặp tình nhân, càng giống nỗi thẹn thùng của tân nương khi xuất giá...muôn vàn hình thái diệu kỳ đều có ở trong đó, xinh đẹp mà chẳng lẳng lơ, diễm lệ mà không dung tục.Thân hình nàng có thể nói là rất hoàn mỹ, ngọc phong nhô cao, vòng eo thon thả, kiều đồn căng tròn, đôi chân thon dài, những chi tiết nhấp nhô nằm dưới bộ hắc y bó sát thân đặc trưng của đạo tặc đã vẽ nên những đường cong hoàn mỹ khiến người ta hoa mắt. Làn da trắng nõn mịn màng sáng bóng đầy khỏe khoắn không có chút tì vết nào, quả là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ do thần linh chế tác. Mộ Dung Thiên dám bảo chứng, người mẫu đẹp nhất trên địa cầu khi đứng trước mặt nàng tất cũng sẽ trở nên u ám mờ nhạt, thậm chí sẽ không khỏi đố kỵ sâu sắc, tự thẹn không bằng. Thân hình khiêu gợi của nàng hừng hực tỏa hơi nóng ra bốn phía, cơ hồ trong nháy mắt đã có thể nhen lên ngọn lửa trong lòng mỗi nam nhân, càng nguy hiểm hơn chính là ánh mắt của nàng đầy tính khiêu khích, kiêu hãnh, tự tin, ngang ngạnh, và bay bổng. Dường như vạn vật trên thế gian này đều không được nàng để trong mắt vậy. Tất cả phối hợp với những đường nét dụ hoặc kinh người tỏa ra từ cơ thể nàng tạo thành một loại mỵ lực đặc biệt phi thường. Chỉ cần là một nam tử bình thường thì tất sẽ lập tức nảy sinh dục vọng chinh phục nàng cho bằng được, coi đó là thành tựu vinh hiển trọn đời không gì sánh nổi. Nếu dùng từ ngữ để diễn tả thì không thể nào hình dung ra được một phần vạn vẻ đẹp của nữ tử này, cũng có thể nói nàng căn bản là không thể tồn tại trên thế gian, chỉ có ma nữ dưới địa ngục mới có thể có cái loại mỵ lực khiến người khác cam lòng sa ngã như vậy.

Thế nhưng, nàng vốn không phải là ma nữ trên thế gian, đột nhiên xuất hiện sờ sờ truớc mắt Mộ Dung Thiên, đã dễ dàng khiến hắn mang lòng mến mộ. Đương nhiên cũng chỉ là mến mộ trong lòng mà thôi. Bởi vì hắn đã nghe thấy những lời bán tán về thân phận của nàng từ miệng của thực khách trong quán.

- Ôi trời, ta không hoa mắt chứ, đó là Lăng Đế Tư!

- Đệ nhất mỹ nữ đạo tặc của Tát Á Da Lộ học viện quả nhiên danh bất hư truyền, so với trong tưởng tượng, nàng còn đẹp hơn nhiều lắm!

- Nghe nói Lăng Đế Tư còn là một thiên tài ma vũ song tu, môn sinh đắc ý của viện trưởng Ngải Cách Lạp Tư, và nàng đã đạt đến đẳng cấp cực cao của đạo tặc chức nghiệp.

- …...

Lăng Đế Tư coi như không nghe thấy những lời bàn tán đó về nàng, vẫn an nhiên ngồi xuống. Mộ Dung Thiên vừa đến Thần Phong đại lục đã nghe nói qua danh tiếng của nàng. Nàng chính là đối tượng mà hôm trước gã kiêu ngạo càn quấy đã đánh ngã hắn trên đường cái - Lý Ngang A Nhĩ Pháp - Cực kỳ mến mộ.

Tư Ân không ngờ một đại nhân vật như thế lại chiếu cố đến tửu quán của mình, lão cơ hồ lăn lông lốc từ sau quầy tới đón tiếp, thần tình ân cần nịnh hót ra mặt:

- Lăng Đế Tư tiểu thư tôn kính, xin hỏi tiểu thư muốn dùng gì?

- Lão bản, đồ ăn nổi danh trong quán của ngươi là món gì?

Tư Ân lần lượt giới thiệu những món ăn đắc ý của lão, Lăng Đế Tư nghe xong nói:

- Được rồi, mang ra đây mỗi món một phần.

- A?

Tư Ân ngẩn người, những khách nhân trong tửu quán cũng không ngoại lệ, chẳng lẽ vị tiểu thư xinh đẹp như nữ thần này lại có thực lượng không tương xứng với ngoại hình sao?

Lăng Đế Tư giải thích:

- Ta muốn nếm mỗi món một ít.

Tư Ân bừng tỉnh, khom người hành lễ rồi trở lại quầy. Chỉ một lúc sau, từng đợt món ăn đặc sắc cùng đồ uống mát lạnh được xếp lên đầy bàn, chỉ cần nhìn qua những món ăn đó thì cũng đủ thấy rõ ràng Tư Ân rất chú tâm chế tác. Có điều mọi người không ai cảm thấy ngạc nhiên lắm, ngược lại nếu như Lăng Đế Tư ăn một món tầm thường nào đó thì bọn họ mới cảm thấy kỳ quái.

Dáng điệu ăn uống của Lăng Đế Tư quả thật không thể coi là thục nữ, thịt cắn miếng lớn, đôi môi đỏ mọng lấp lánh vết dầu mỡ khiến người ta hồ tư loạn tưởng. Bất quá hàm răng nàng trắng như bạch ngân nên vô luận tùy tiện thế nào đi nữa nhìn nàng cũng thật dễ thương, lại có chút phong tình hoang dã. Mộ Dung Thiên không khỏi cảm thán trong lòng, mỹ nữ đúng là mỹ nữ, dù trong tình huống nào cũng không thay đổi.

Những nam nhân vốn sắp ăn xong bữa đều ăn chậm hẳn lại, để bản thân có thể ngắm nhìn phong thái mỹ nữ ấy thêm một lát. Thậm chí còn có một chiến sĩ mặc áo da thú nổi bật hẳn lên, hắn cầm một đoạn xương chân báo đã sạch bóng không còn tí thịt mà gặm đi gặm lại, cùng với một chén trà sữa sắp cạn hết mà vẫn nhấp từng giọt từng giọt một. Việc ấy đối với một người thô hào như gã quả là vô cùng khó nhọc. Cả Mộ Dung Thiên nhìn thấy thì cũng không đành lòng, muốn dạy cho gã một biện pháp đơn giản: uống vào, nhổ ra, rồi lại uống vào tiếp, rồi lại nhổ ra.....Nói cho cùng, bọn họ đều biết rằng, những người đạt tới trình độ thích khách cao cấp như Lăng Đế Tư bình thường đều đến tiệm ăn dành riêng cho dũng sĩ, cho nên cơ hội được nhìn ngắm mỹ nữ như vầy hẳn là hiếm có.

Tinh thần của mọi người đều bị vẻ đẹp lung linh của Lăng Đế Tư thu hút, chỉ có Mộ Dung Thiên là ngoại lệ. Quan điểm đặc biệt của hắn vĩnh viễn sẽ không thay đổi: một nữ nhân dù xinh đẹp đến cỡ nào đi chăng nữa mà tỷ lệ tiếp cận của mình với nàng gần như con số không thì những mỹ nhân đó còn thua cả những người dễ tiếp cận như Lệ Toa và Lạc Na. Giống như thái độ trước đây đối với Tiêu Băng vậy, cho dù có là nữ nhân xinh đẹp hơn nàng đi nữa thì hắn cũng vẫn có suy nghĩ y như thế mà thôi. Vì vậy nên Mộ Dung Thiên chỉ thưởng thức mỹ nữ một lát, sau đó, hắn lại toàn tâm chú ý vào bữa sáng của mình.

- Rẹt, cách...ực.

Khi mọi người ở đó đều nín lặng say mê thưởng thức tư thái kiều mỹ của Lăng Đế Tư thì từ trong tửu ba vang lên mấy âm thanh quái dị không đúng lúc, và đã phá tan đi bầu không khí yên lặng đó. Mọi người bất giác nhìn về phía tiếng động, chỉ thấy Mộ Dung Thiên đang ăn uống nhồm nhoàm như chỗ không người, há miệng lớn uống trà, trong tay còn cầm một miếng bánh mì gặm dở.

Hầu hết những người có mặt đều thầm mắng hắn trong lòng, nếu vào lúc bình thường thì chẳng sao, nhưng hiện giờ đang có mỹ nữ đạo tặc đỉnh đỉnh đại danh ngồi trong quán, người này chẳng lẽ không có một chút phong độ lịch lãm nào hay sao? Ngay cả Tư Ân cũng hận không thể lập tức dùng tay bóp chết Mộ Dung Thiên, lão quả thật nghĩ không ra, nam nhân này nhìn giống người mà sao hành vi lại vừa khác người vừa giống dã thú như vậy?

Ánh mắt Lăng Đế Tư liền bị Mộ Dung Thiên thu hút, mặc dù nàng không kiêu ngạo với vẻ đẹp bề ngoài, nhưng đối với mỵ lực của mình thì vẫn hiểu rất rõ ràng. Trước mặt nàng, dù nam nhân thô dã đến đâu thì cũng đều tỏ ra phong độ lịch lãm, không ngờ trong thiên hạ lại còn có kẻ hoàn toàn không đếm xỉa đến sắc đẹp của nàng.

Nam nhân kỳ quái này khoảng mười hai, mười ba tuổi (tính theo năm Thần Phong bằng một năm rưỡi trên địa cầu), còn rất trẻ tuổi, thân hình cũng chẳng cao to, khuôn mặt bình thường, không nhìn ra được điểm gì nổi bật, từ y phục trên người mà đoán thì hắn thuộc nhóm Sinh Hoạt Chức Nghiệp giả. Ài, chẳng lẽ mấy ngày rồi hắn không được ăn cơm? Hay hắn là quỷ đói đầu thai? Nếu không thì tại sao lại chỉ tập trung vào mớ thức ăn trên bàn mà chẳng thèm liếc nhìn mình một cái chứ. Mẹ ơi! Hắn còn dùng lưỡi liếm vụn bánh mì dính trên mặt rồi nuốt xuống nữa! Đáng ghét, thật muốn ói quá! Trên đời sao lại có loại nam nhân đê tiện như vậy? Lăng Đế Tư ấm ức nghĩ thầm, đồng thời lưỡi thơm thè ra cuốn mẩu thịt dính trên mép vào trong miệng. Động tác đầy dụ hoặc này lập tức khiến cho đám nam thực khách giàu trí tưởng tượng không khỏi suy nghĩ lung tung.

Đột nhiên từ ngoài cửa tửu quán truyền lại một loạt tiếng ngựa hí vang rền, tiếp theo đó là một kỵ sĩ cao lớn bước vào, bao nhiêu ánh mắt của người trong quán đều đổ dồn vào y. Toàn thân của y được bao phủ bởi một bộ chiến giáp màu bạc lấp lánh, khiến cho y nổi lên lóa mắt như mặt trời mới mọc. Trong tay y cầm một ngọn trường mâu màu tuyết bạch, mái tóc ngắn vàng kim buông xuống phất phơ trên vầng trán rộng, y có khuôn mặt anh tuấn, nhưng vẻ mặt lại rất kiêu ngạo.

Mộ Dung Thiên lập tức nhận ra đó chính là tên đáng ghét Lý Ngang A Nhĩ Pháp.

Vài vị chiến sĩ cấp thấp có tuổi vừa trông thấy y thì liền bước đến hành lễ:

- Lý Ngang kỵ sĩ tôn quý, chúc ngài mạnh khỏe.

Lý Ngang ngạo mạn ngẩng cao đầu, y làm ngơ coi như không thấy và cứ bước qua trước mặt bọn họ, cả đầu cũng không gật xuống một cái khiến cho những người kia đều cảm thấy hết sức xấu hổ.

Mộ Dung Thiên chẳng quản nhiều như vậy, ở địa cầu được tự do ngôn luận, cho dù là đại minh tinh hay thậm chí trên từ những người lãnh đạo các quốc gia, dưới cho đến dân chúng đều có thể phát biểu bình luận về bất cứ chuyện gì. Trong lòng hắn mắng thầm: “Mẹ nó, kiêu căng cái gì? Chẳng phải chỉ hơn nhau một chút thôi sao?”

Ánh mắt Lý Ngang lướt một vòng trong quán, cuối cùng thì dừng lại tại nơi mục tiêu của mình, hai mắt sáng bừng lên, rồi soải bước đi về phía mục tiêu.

Mộ Dung Thiên thấy mục tiêu của y chính là chiếc bàn mà Lăng Đế Tư đang ngồi. Khi trước đã nghe đồn Lý Ngang nhất mực chung tình với nàng. Xem ra lời đồn không sai. Đáng tiếc, đúng là hoa nhài cắm bãi *** trâu.

Hết

------------------------------------------------

Lời tác giả:

Đối mặt với cường địch trên bảng xếp hạng, Đạo Tặc (tác giả tên Vô Sỉ Đạo Tặc) cầm chắc ma trượng, miệng dâm đãng phát ra loại cấm chú hèn hạ vô sỉ nhất trong lịch sử Thần Phong Đại Lục: “Phiếu bầu hùng mạnh vô song a, lắng nghe ta triệu hồi, giống như mưa sa bão táp rớt xuống người ta."

Chú giải: ở Tàu đọc truyện thì bỏ phiếu bầu, truyện càng hay càng nhiều phiếu, tác giả ở đây xài cấm chú đòi phiếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.