Dị Giới Dược Sư

Quyển 2 - Chương 28: Tát tay



Tại Thần Phong đại lục, những ai mắc phải tội cưỡng gian đều sẽ bị ném cho Phệ Nhân trùng [1] ăn thịt. Giống trùng này là một loại ma thú ăn thịt, chúng ở trên thân thể con người mà ăn từng chút từng chút một. Hơn nữa, vì để giữ cho thịt của nạn nhân còn tươi, chúng sẽ không hạ thủ vào những địa phương trí mạng, còn nạn nhân thì chỉ thật sự bị chết sau khi toàn thân cơ thể bị ăn hết, đến lúc đó thì họ mới được giải thoát khỏi cực hình tàn khốc gần như bị lăng trì này được.

Trong lòng Mộ Dung Thiên không khỏi cảm thấy khiếp đảm, chợt có một ý niệm lóe lên trong đầu, không sao, đây là do nàng ta chủ động câu dẫn mình kia mà. Hơn nữa, chỉ có khi nào do người nữ tự nguyện thì "Linh lực phụng hiến" mới có thể phát sinh. Nam nữ kết hợp cũng không cần phải có công hội chứng nhận, nhưng cũng sẽ được mặc nhiên công nhận là có quan hệ phu thê. Hai cái tiêu ký hình Mai Hoa đồ án độc nhất vô nhị ở trên cổ Lăng Đế Tư và tay của Mộ Dung Thiên đều không thể bị xóa đi, như vậy là hắn sẽ không bị phán tội cưỡng gian đó chứ? Nghĩ vậy rồi thì trong lòng Mộ Dung Thêin cũng hơi an tâm một chút. Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện trong người có một luồng khí nóng đang lưu chuyển một cách nhẹ nhàng thong thả nhưng tràn trề sức sống. Linh lực? Đây là linh lực sao? Cảm giác quả thật là kỳ diệu, phảng phất như bản thân đang được tắm nắng xuân đầy ấm áp, lại như cảm giác đang hưởng thụ một trận gió mát rượi vào giữa trưa hè oi bức, khiến người ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Theo sự hấp thu của linh lực, thân thể của Mộ Dung Thiên cũng dần nảy sinh biến hóa. Đúng là có thể dùng hai chữ "lã lướt" để hình dung một tấm thân vốn khá tráng kiện và đô con của hắn vào lúc này.

oooOooo

Sau trận mây mưa thỏa sức bình sinh, Mộ Dung Thiên ngắm nhìn Lăng Đế Tư đang ngủ say trong lòng mình, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng vào lúc này quả là rất ngọt ngào, lại thêm sắc hồng nhuận của một nữ tử khi vừa đặt chân vào ngưỡng cửa thiếu phụ càng giúp nàng tăng thêm phong vận thành thục. Mộ Dung Thiên đột nhiên cảm thấy từ đáy lòng dâng lên một cảm giác cực kỳ thân thiết. Theo quy định của công hội, khi hai người phát sinh quan hệ dưới sự ảnh hưởng của "Linh lực phụng hiến", vậy thì từ nay về sau, huyết mạch của họ sẽ tương thông, và không cần có sự chứng nhận của công hội thì họ cũng đã mặc nhiên trở thành phu thê. Nói như thế cũng có nghĩa là bắt đầu từ lúc này, nàng đã là thê tử của mình. Thê tử! Một danh từ thật thân thiết biết bao! Đặc biệt là đối với một kẻ cô độc, từ nhỏ đã mất đi hết thân nhân, rồi lại bị lỗ đen hút đến một dị giới như Mộ Dung Thiên mà nói, đây chính là người thân nhân duy nhất của hắn đấy.

Lăng Đế Tư đột nhiên trở mình, thân thể không một mảnh vải của nàng khẽ vặn vẹo đôi chút, vô tình khiến cho da thịt của hai người cọ sát vào nhau, thế là lửa dục của Mộ Dung Thiên được dịp bùng phát, xộc thẳng lên tận mây xanh, đồng thời cũng đánh thức luôn nữ nhân đang ngủ trong lòng hắn.

- A!

Tiếng kêu lớn vượt hơn cả 90 đề xi ben [2] vang lên bên trong động gần như có thể khiến người ta đinh tai nhức óc. Lăng Đế Tư lồm cồm ngồi dậy, nàng thật không thể tin vào hoàn cảnh trước mắt được, thật không ngờ mình lại có thể chung đụng với một nam nhân hoàn toàn xa lạ, hơn nữa, cơn đau nóng rát nhè nhẹ ở hạ thể đã nói cho nàng biết một điều bất hạnh đáng sợ đã xảy ra.

"Bốp!" Lăng Đế Tư chưa thèm hỏi căn nguyên sự tình thì đã giáng ngay cho Mộ Dung Thiên một cái tát nẩy lửa, khiến cho năm ngón tay hằn rõ trên khuôn mặt của hắn.

Cái tát tai bất thình lình đó đã khiến cho Mộ Dung Thiên vốn đang mơ mơ màng màng nghĩ tới một tương lai đẹp đẽ hoàn toàn bị bất ngờ. Cách đây không lâu, Lăng Đế Tư đã nồng nhiệt chủ động như thế, nhưng phản ứng của nàng vào lúc này thì lại trái ngược hẳn, thật khiến hắn khó thể tiếp nhận được. Tuy nhiên, nghĩ đến việc sở dĩ hắn có được nàng cũng bởi vì sự ảnh hưởng của viên thuốc xuân dược kia, chứ thật ra thì nàng đã sớm mất đi lý trí rồi, vì vậy mà hắn cũng cảm thấy có chút tiếc nuối.

Lăng Đế Tư luống cuống đưa cả tay lẫn chân đẩy mạnh Mộ Dung Thiên ra, rồi vộ vàng cầm lấy y phục mặc vào, nhưng những gì nàng tìm được chỉ là những mảnh vải vụn được vất bừa bãi trên mặt đất. Không còn cách nào hơn, nàng chỉ đành vơ đại những mảnh vải tương đối còn lớn một chút để khoác đại lên người, nhưng cũng khó tránh lộ da thịt ra ngoài. Dù Lăng Đế Tư cố gắng che đậy cách nào thì cũng không thành công, cuối cùng, nàng buồn bã phủ phục xuống đất, và bắt đầu bật khóc thút thít. Ván đã đóng thuyền rồi, dù có che đậy thế nào thì cũng không thể cứu vãn được.

Mộ Dung Thiên thấy nàng khóc rất thương tâm nên cảm thấy bất nhẫn, hắn liền bò đến bên cạnh nàng rồi nói:

- Thật xin lỗi, ta không ngờ tình huống lại đến thế này.

Chuyện đã đến thế này, đâu thể chỉ nói vài ba câu xin lỗi là có thể giải quyết được, vì vậy mà nàng vội bịt kín hai tai lại và cương quyết lắc đầu, nói:

- Ta không muốn nghe! Ngươi mau tránh ra, không được đến gần ta!

Vừa nói, hai chân nàng đạp loạn xạ lên người hắn.

Mộ Dung Thên thấy vậy thì ngượng ngùng thoái lùi ra sau, hắn chỉ đành đưa mắt nhìn Lăng Đế Tư khóc òa lên mà không thể tự khống chế được.

Phải đến hơn một khắc sau thì tiếng khóc của Lăng Đế Tư mới nhỏ dần và tắt hẳn. Cơm đã được nấu chín, giờ có khóc thì cũng được lợi ích gì đâu? Nàng nhìn nam nhân do đã tiếp thụ "Linh lực phụng hiến" mà trở thành trượng phu của mình kia, hắn chắc đúng là cái tên gia hỏa thiếu phong độ mà mình đã gặp trong tửu điếm rồi. Khuôn mặt của hắn trông thật hèn hạ, chẳng có lấy nửa điểm anh tuấn. Lực lượng bản thân thì yếu kém, lại càng không phải là một kẻ thuộc chiến đấu chức nghiệp. Tuy rằng quan niệm về giai cấp của Lăng Đế Tư không quá nặng nề như những người khác, nhưng nếu nam nhân kia trở thành trượng phu của nàng thì sự tương phản giữa hai người quá lớn. Vậy sau này, khi gặp nguy cơ chạm trán với ma thú, nàng sẽ phải dựa vào ai đây? Song, giấc mơ và hiện thực lúc nào cũng khác nhau rất xa, thậm chí còn là tàn khốc nữa kia. Lăng Đế Tư không thể ngờ rằng sự trinh khiết bao lâu nay cùng với "Linh lực phụng hiến" của mình lại có thể trao cho một nam nhân một cách hồ hồ đồ đồ như thế, chẳng những vậy, sau này lại còn phải làm bạn với hắn suốt quãng đời còn lại nữa chứ.

Lăng Đế Tư quan sát nam tử đáng ghét đang rụt rè sợ hãi trước mặt mình, nhìn thế nào cũng không thấy hắn vừa mắt chút nào. Nàng cơ hồ chỉ muốn vung một đao chém chết hắn luôn cho rồi. Tuy nhiên, trải qua nghi thức "Linh lực phụng hiến", huyết mạch linh khí của hai người giờ đây đã tương thông, nên giữa hai người cũng có một sự tương liên rất mật thiết. Nếu như hắn chết đi, vậy thì lực lượng của nàng cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Thậm chí, nghiêm trọng đến mức có thể khiến cho lực lượng của nàng quay trở về mức độ tầm thường. Đối với thiên tư và vũ kỹ của mình, nàng Lăng Đế Tư rất kiêu hãnh, nên không thể tiếp nhận được sự thật đó, vì vậy mà nàng chỉ còn cách tiếp nhận số mạng của mình. Bất quá, nàng không thể hiểu được tại sao lúc ấy mình lại thất thố như vậy nhỉ?

Căn nguyên của sự tình hiển nhiên là bắt đầu từ viên dược hoàn màu đỏ kia rồi. Nó đúng là "Tu nữ dã phong cuồng", nhưng do vì phương pháp chế luyện thuốc tại Thần Phong đại lục này cao cấp hơn nên dược tính cũng mạnh hơn rất nhiều. Điều đáng nói ở đây là Thần Phong đại lục vốn không có những loại thuốc như xuân dược hay độc dược đó, những dược sư ở đây dù cao cấp tới đâu đi nữa thì cũng chỉ chế luyện những loại đơn dược có tác dụng tốt như liệu thương hay tăng gia thực lực và ma lực gì đó. Chứ như xuân dược và độc duợc thì chỉ có tại địa cầu vốn là nơi tràn ngập những con người đầy tham vọng, lúc nào cũng là ngươi lừa ta gạt thì mới có thể chế ra mà thôi. So với người tại địa cầu, con người tại Thần Phong đại lục chỉ biết lo nghĩ tìm cách tăng cường thực lực bản thân để chống lại sự uy hiếp của ma thú mỗi ngày, họ quả là "đơn thuần" hơn rất nhiều. Thậm chí, mỗi khi có xung đột thì họ cũng đường đường chính chính mà quyết đấu, hoặc giả dù có ám sát thì họ cũng chỉ dùng đến vũ lực để giải quyết vấn đề, trong khi đó, người tại địa cầu thì ti bỉ vô sỉ, gian trá hạ lưu, âm hiểm độc ác.....vv....không đâu là không dùng đến thủ đoạn để đạt được mục đích. Người tại Thần Phong đại lục sẽ không bao giờ tưởng tượng ra hết các thủ đoạn vô cùng vô tận của người địa cầu. Vì vậy mà Lăng Đế Tư không hề ngờ tới mọi căn nguyên đều xuất phát từ viên "Thánh dược" quý giá kia, mà nàng chỉ biết tự trách mình nhất thời hồ đồ mà thôi.

Sau khi khẽ thở dài một tiếng, Lăng Đế Tư lấy ra một bộ y phục từ Không Gian Giới Chỉ, rồi nhanh chóng mặc vào. Trong khoảng thời gian đó, Mộ Dung Thiên chỉ im lặng ngồi yên một bên. Bất luận thế nào đi nữa thì tất cả những chuyện này đều do hắn mà ra, dù rằng nàng cũng có một phần trách nhiệm vì đã không nghe lời hắn khuyến cáo và đã nuốt đi viên xuân dược đó. Nhưng đến cuối cùng thì hắn cũng đã chiếm được đại tiện nghi của nàng, vì thế dù cho hắn có mặt dày mày dạn đến đâu hay là vô sỉ đến cỡ nào thì cũng không thể trút hết trách nhiệm lên mình nàng được.

Khi đã mặc xong y phục, Lăng Đế Tư đứng lên, lạnh lùng buông một câu:

- Đi!

Mộ Dung Thiên ngạc nhiên hỏi:

- Đi ư?

Hết

===============================

Chú thích:

[1] Phệ nhân trùng: một loại trùng ăn thịt người.

[2] Đề xi ben (decibel): đơn vị đo lường âm thanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.