Dị Giới Dược Sư

Quyển 3 - Chương 37: Lấn ma



Ba Tây nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Thiên, vóc dáng hắn so với mình vừa có vẻ ốm yếu hơn lại vừa chỉ cao tới ngang ngực mình, nên thầm nghĩ chỉ cần một ngón tay thôi thì mình cũng có thể hất hắn ngã lăn ra mặt đất mà không ngồi dậy nổi. Nếu như hắn quả thật có thể làm được việc mà mình không làm nổi, vậy mình chỉ còn cách đâm đầu vào đá chết quách đi cho rồi. Ước lượng tình hình xong, BaTây sảng khoái nói:

- Tốt!

Nhưng gã hơi nghĩ lại một chút, rồi nói tiếp:

- Khoan, chờ một chút. Trước tiên phải nói rõ đã, việc này phải do ngươi đích thân đi làm mà không được nhờ người khác làm thay. Hơn nữa cũng không được mượn sức của các loại công cụ ma pháp giúp đỡ.

Thì ra khi đối diện với một cuộc cá cược lớn, tên Trư nhân này cũng đã biết thận trọng rồi.

Mộ Dung Thiên cười nói:

- Được, nhất ngôn vi định, tứ mã nan truy!

Ba Tây nhíu mày hỏi lại:

- Tử mã nan truy? Ngựa chết làm sao mà đuổi ai được, ngươi nói cái rắm thối gì thế?

Mộ Dung Thiên điềm đạm giải thích:

- À à, đó là ý cương quyết, không thể hối hận mà quay đầu ấy.

- Tốt, vậy thì tử mã nan truy!

Ba Tây hơi có chút đắc ý với tốc độ học tập của mình, nhưng đột nhiên gã nhớ đến một việc nên hỏi:

- Nhưng còn nếu ngươi thua thì sao?

Mộ Dung Thiên cười nói:

- Nếu ta thua, ta sẽ đãi ngươi ăn thị nướng suốt một tháng, ngươi xem vậy có được không?

Ba Tây nghe vậy thì nở nụ cười rộng ra đến mang tai. Đó quả thật là phần thưởng tốt nhất đối với gã. Theo gã nhẩm tính, được đãi một tháng thịt nướng có lẽ cũng tương đương với chín con vịt chứ chẳng chơi. Gã vừa nghe nhắc đến thịt nướng thì phảng phất như đã ngửi thấy được mùi thơm phưng phức của nó rồi, lại thêm vừa rồi còn chưa kịp ăn xong bữa nên vẫn chưa đã ghiền, thành ra giờ đây thèm đến nỗi nước miếng nhỏ ròng ròng xuống mặt đất nữa.

Mộ Dung Thiên thoáng mỉm cười đầy quỷ dị, kế đến là thong thả bước ra phía trước. Trái với sự trấn tĩnh của hắn, Ba Tây đang hồi hộp theo dõi từng bước đi và từng cử động của hắn. Mặc dù rất tin tưởng vào phán đoán của mình, nhưng lúc này Ba Tây vẫn không khỏi có chút khẩn trương. Thuyền không có đinh thì sao dám qua sông? [1] Ngược lại, Mộ Dung Thiên cũng ôm trong lòng một đạo lý tương tự như vậy, nếu hắn không có lòng tin thì sao dám nói chắc như thế, và hiển nhiên hắn cũng sẽ không được bình tĩnh như vậy nữa. Chỉ tiếc là cái bộ óc heo của Ba Tây dù nghĩ cách nào cũng không thể nghĩ được tên tiểu tử đứng chưa cao bằng tảng đá kia sẽ dùng biện pháp nào để lấy tay ấn tảng đá đó xuống lớp đá cứng rắn bên dưới.

Lúc này, Mộ Dung Thiên đã đi đến phía trước tảng đá. Trước tiên là hắn đi vòng quanh một lượt, hai tay đưa ra xô xô ấn ấn, điệu bộ giống như là đang ước lượng tình huống vậy. Ba Tây theo sát phía sau hắn, vì sợ hắn sẽ lén sử dụng công cụ ma pháp để hỗ trợ. Thật ra, các công cụ ma pháp với uy lực to lớn như vậy thì cũng có giá cực đắt, trong khi đó, chỉ cần nhìn vào bộ y phục bình dân của Mộ Dung Thiên cũng đủ biết, hắn làm sao có tiền mua nổi chúng chứ. Dù có cực lực làm việc trong tám hay mười năm tại Thần Phong đại lục thì cũng không thể kiếm nổi ngần ấy tiền kia mà.

Mộ Dung Thiên đột nhiên ngồi xổm xuống đất, nhân lúc Ba Tây không chú ý tới, hắn liền nhanh như chớp ấn lên một vật nhô ra trên mặt đất, bãi đá vụn dường như không còn chỗ tựa, bắt đầu rung động nhẹ.

Sau đó, hắn vòng hai tay ôm lấy tảng đá có thể tích lớn hơn mình gấp bảy, tám lần, rồi hét lớn một tiếng:

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Thanh thế thật hùng hậu, nghe có vẻ còn hơn cả việc Ba Tây bị táo bón vài ngày và cố nén hơi để đi đại tiện nữa chứ.

"Rầm!"

Tảng đá lớn phát ra những tiếng động dữ dội, đồng thời cũng chậm rãi lún sâu xuống dưới, càng lúc càng thấp hơn, và cuối cùng thì bị bùn đất chôn lấp luôn.

Đôi mắt heo của Ba Tây trừng thật lớn, trông tựa như hai chiếc chuông đồng, suýt tí nữa là tròng mắt cũng rơi luôn ra ngoài rồi. Thật khó mà tin được sự việc vừa xảy ra trước mắt, miệng gã cứ lẩm bẩm:

- Không thể nào, không thể nào.......không thể nào.........

Song, không tin cũng phải tin, sự thật đã phơi bày ngay trước mắt, gã không muốn thừa nhận cũng không được. Mộ Dung Thiên đưa chân dẫm dẫm vào chỗ lớp đá lúc nãy, nghênh mặt lên cao với bộ dạng của một kẻ chinh phục, dương dương đắc ý hỏi:

- Thế nào?

Ba Tây chán nản nói:

- Ta thua rồi!

Trư nhân có một điểm tốt là không bao giờ chối bỏ sự thật. Chỉ có điều là gã không thể nào hiểu nổi một tên gia hỏa nhỏ con hơn gã nhiều mà lại có thể lực ghê gớm đến như thế, chẳng những vậy mà khi dồn sức đè tảng đá đó xuống, hắn lại còn không bị đỏ mặt và hô hấp thì vẫn bình thường, trông rất ung dung nhẹ nhàng. Gã đột nhiên nhớ tới một việc, đó là một trong số rất ít chiến sĩ thuộc Thánh cấp là Bái Yết La, một vị quốc sư của Cuồng Sa thành, nghe đâu y cũng là một kẻ có vóc dáng nhỏ bé suốt từ nhỏ đến lớn. Bởi vì y chưa từng ăn qua một bữa cơm no đủ nào, do đó mà cũng trở thành một lão nhân thiếu dinh dưỡng. Nghĩ thông điểm này rồi, Ba Tây lập tức cảm thấy nhẹ nhỏm ngay, nhưng đồng thời cũng cảm thấy hối hận vô cùng. Quả thật là không thể phán đoán thực lực của người ta dựa theo bề ngoài được. Nếu đổi lại thành phương thức biểu đạt của địa cầu thì sẽ là: không thể nhìn người bằng tướng mạo bên ngoài.

Nghĩ tới đây, Ba Tây liền bắt đầu cảm thấy kính trọng Mộ Dung Thiên hơn, chẳng trách nào mà hắn chỉ gọi mình là Ba Tây, thì ra hắn còn dấu nghề. Kỳ thật, nếu gã chịu khó chú ý thì sẽ phát hiện được chỗ dị thường ngay, bởi vì tảng đá lớn như vậy một khi bị ép xuống dưới thì sẽ có không ít bùn đất bị nén lại, song chỗ đó lại bị lõm xuống tựa như là bên dưới rỗng không vậy.

Đúng vậy, phía dưới quả thật là trống rỗng. Bởi vì hai ngày qua, Mộ Dung Thiên đã tốn công gài ra cái bẫy này. Trước khi cơ quan được khởi động, đất và nham thạch ở bên dưới không nhiều lắm. Sau khi khởi động, vật chống đỡ ở bên dưới cũng bị giảm bớt, cuối cùng thì không chịu được áp lực của vật nặng mà bị rạn nứt dần, nên tảng đá lớn cũng chậm rãi lún sâu vào trong. Đây là một trò bịp mà Mộ Dung Thiên rất quen thuộc. Mỗi khi đánh nhau mà đụng phải đối thủ mạnh mẽ và không thể nắm chắc phần thắng được, Mộ Dung Thiên sẽ thiết kế cạm bẫy rồi thách thức đối thủ tham gia. Đợi đến khi đối thủ của mình tiến sâu vào tròng, lúc đó hắn sẽ dùng những thứ đã chuẩn bị từ trước như là vỏ quýt, phân chó, đất bùn và những thứ dơ bẩn nhất mà hắn tìm được rồi trút hết vào đối thủ, đánh cho đối phương kêu cha gọi mẹ ầm cả lên và trong lòng vĩnh viễn lưu lại ám ảnh tồi tệ nhất không bao giờ xóa mờ được, đánh cho y sợ đến nổi từ đó về sau mỗi lần gặp thấy hắn thì phải sợ hãi bỏ chạy trối chết thì hắn mới chịu thôi. Có thể nói, chiêu số của hắn quả là đạt tới mức hạ lưu cùng cực chứ chẳng chơi.

Chỉ là khi đó, hắn không thể ngờ rằng chiêu thức hạ lưu như vậy mà vào lúc này vẫn còn có thể dùng tới. Sở dĩ cạm bẫy của hắn không bị đối phương nhìn thấu, có lẽ cũng do thời gian tảng đá bị lún xuống dưới giống y như thật vậy. Vì nó mà Mộ Dung Thiên đã liên tiếp thức sớm về muộn những hai hôm, hao nhọc biết bao tâm sức mới làm được, thậm chí, hắn còn phải sử dụng hai tảng đá khác nhỏ hơn để thực nghiệm thử trước đó nữa.

Trong lòng Ba Tây bắt đầu có chút lo sợ bất an, vì lúc nãy gã nắm chắc phần thắng nên vốn không hề nghĩ tới hậu quả. Trong một tháng sai sử, tên gia hỏa kia có sai mình đi đánh ma thú hay không? Hay là phải chia cho hắn một nửa phần thịt nướng của mình, hoặc là chia hết toàn bộ? Nghĩ tới hậu quả nghiêm trọng như vậy, Ba Tây không khỏi cảm thấy lạnh gáy.

Những cảm xúc của thất tình lục dục ở trên mặt Thú nhân sẽ không thể che đậy được. Mộ Dung Thiên vừa nhìn qua cũng biết ngay là gã đang suy nghĩ điều gì nên cười nói:

- Yên tâm đi, việc ấy rất đơn giản. Ngươi chỉ cần mỗi buổi sáng đi với ta đến Ốc Mã cao địa cho đến tối mới về là được.

Ba Tây mừng rỡ nói:

- Thật sao?

Ốc Mã cao địa là một khu vực nhỏ ở trong rừng hoang, địa thế rất cao. Nơi đó là nơi sinh sống của một loại ma thú nhỏ tên là Lấn Ma. Dù Lấn Ma có hình thái của loại ma thú xâm lược, song chúng cũng chỉ là loại hạ đẳng nhất của ma thú cấp H mà thôi. Thực lực của chúng so với sủng vật cũng không hơn được bao nhiêu, và tất nhiên, yêu khí ở trong cơ thể của chúng cũng ít đến đáng thương. Do đó mà những chiến sĩ cấp bậc thấp kém nhất cũng chẳng thèm đi săn chúng để tăng lực lượng cho mình. Tuy nhiên, giống ma thú này đối với thể chất quá yếu kém của Mộ Dung Thiên thì rất có hữu dụng. Nhưng hắn cũng không ngu xuẩn đến nổi cho rằng mình có thể hấp thu một chút yêu khí nhỏ bé từ Lấn Ma rồi sẽ trở thành mạnh mẽ, bởi lẽ tỷ lệ hấp thu yêu khí để chuyển hóa linh lực bản thân là cực, cực thấp. Và phương pháp đó cũng chính là một cách đần độn nhất để tăng cường lực lượng. Nếu không phải giết ma thú để lấy kinh nghiệm thực chiến, rèn luyện kỹ xảo song đấu, và tâm lý đối diện với ma thú khi cần chiến đấu cũng được củng cố hơn, thì nói cho cùng....giống Lấn Ma này cũng chỉ là một loại ma thú có trí lực rất kém, vốn không phải là đối tượng tốt dùng để huấn luyện cho mình. Chẳng hạn loại người như Ba Tây vậy, sử dụng gã để rèn luyện cũng là một biện pháp kém thông minh, nhưng Mộ Dung Thiên còn có ý khác.

Nhìn Mộ Dung Thiên kiên quyết xác định câu trả lời, Ba Tây cảm động đến rơi nước mắt. Tên gia hỏa này cũng không tệ nhỉ, hắn không hề nhân cơ hội này mà chiếm một phần thịt nướng cho hắn. Nghĩ vậy, Ba Tây liền vỗ ngực dỏng dặc nói:

- Không thành vấn đề, cứ giao hết cho ta.

Song, có một việc mà gã không nghĩ tới, nếu như Mộ Dung Thiên thật sự có thể lực mạnh hơn gã thì đã không cần gã đi theo bảo vệ cho hắn rồi.

oooOooo

Sáng hôm sau, Ba Tây y theo giờ giấc mà Mộ Dung Thiên đã dặn trước tìm đến tửu điếm của Tư Ân. Trước mắt mọi người, thái độ của Mộ Dung Thiên và Ba Tây trông thân mật như chiến hữu đã khiến cho ai nấy đều ngạc nhiên vô cùng. Ai ai cũng biết, Thú nhân Ba Tây là một chiến sĩ độc lai độc vãng, ngoại trừ chiến sĩ của công hội được ủy thác nhiệm vụ trên người thì gã không hề tiếp cận ai.

Hai nàng thị nữ đối với La Địch tiên sinh càng lúc càng kính phục hơn, bởi vì ngoài dáng vẻ cổ quái bên ngoài thì hắn dường như còn làm được những việc mà không ai khác làm được vậy.

oooOooo

Ốc Mã cao địa chỉ là một khu vực nhỏ nằm bên ngoài rừng hoang. Nó cách Cách Lâm trấn không xa, mà dọc theo đường đi, những ma thú thường xuất hiện cũng không thuộc loại mạnh mẽ gì. Tất nhiên đó chỉ là đối với Ba Tây thôi. Nếu Mộ Dung Thiên không có lá bùa hộ mạng này thì cũng vẫn có thể thịt được hắn như thường. Thỉnh thoảng cũng có vài con ma thú xông ra, nhưng chúng đều bị Ba Tây bằm thành tương. Tên Trư nhân này quả xứng danh bảo tiêu xuất sắc. Gã đã bảo vệ cho Mộ Dung Thiên rất tốt, không khiến cho hắn bị thương dù một vệt nhỏ nào. Hiển nhiên Ba Tây không nghi ngờ rằng Mộ Dung Thiên vốn không có chút năng lực để đối phó với ma thú, chẳng qua gã chỉ nghĩ là hắn xem thường chút yêu khí cỏn con đó mà không thèm ra tay thôi.

Hai người cứ thế mà an toàn đến được Ốc Mã cao địa, nơi này chính là bìa rừng với những hàng cây lớn chọc trời và gần đó chỉ có một bãi cỏ không lớn lắm, trông rất giống một vùng nông thôn hẻo lánh. Tại đây có vài con ma thú bốn chân giống như loài chó săn đang đi lang thang không mục đích. Chúng vốn dĩ trời sanh đã là kẻ địch sống chết của loài người, nên khi vừa trông thấy hai người bọn Mộ Dung Thiên thì mắt lập tức nổi hung quang, sau đó thì hung hãn xông tới tấn công họ.

Có một chiến sĩ với thực lực tương đối khá bảo vệ, tất nhiên là Mộ Dung Thiên không hề sợ mấy con ma thú cấp thấp này. Hắn để cho Ba Tây đập chết gần hết và chừa lại cho mình một con.

Mộ Dung Thiên hít sâu một hơi, rốt cuộc thời cơ phải đích thân lâm chiến đã đến. Bắt đầu từ thời khắc này, bao nhiêu khiếp đảm, sợ hãi, hèn nhát đều phải vứt bỏ con bà nó hết. Vì sự sinh tồn, vì được tôn kính, vì mục tiêu khó tựa lên trời kia......

Hết

================================================== =======

Chú thích:

[1] Thuyền không có đinh sao dám qua sông: ý nói nếu thuyền không được đóng chắc (bằng đinh) ít nhất là bao nhiêu phần trăm đó thì làm sao dám qua sông? Nếu thuyền chỉ dùng gỗ dán lại rồi qua sông thì chỉ sợ đến nửa chừng keo sẽ bị tan, thuyền bị rã, vậy thì sẽ không thể qua sông được.

Huyết Ma

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.