Dị Giới Dược Sư

Quyển 4 - Chương 50: Chọc ghẹo



Khi trời vẫn còn tối mịt, lúc những người lao động chăm chỉ nhất vẫn còn chưa rời khỏi giường thì mọi cư dân của Uy Nhĩ thành đã bị những tiếng động lớn đánh thức. Hàng loạt những chiếc đèn ma pháp của mỗi nhà mỗi hộ đều được lần lượt thắp lên, bao nhiêu cánh cửa sổ cũng được mở toang, rồi có nhiều cái đầu tò mò ló ra ngoài xem sự thể. Họ hiếu kỳ nhìn đám người rầm rộ đang tiến vào thành trên con đường trung ương, phải nói rằng bắt đầu từ ngày hôm nay, đám người đó đã chính thức là thành viên của Uy Nhĩ thành.

Ngày hôm qua, tất cả người dân của Uy Nhĩ thành đều nhận được thông báo của Hộ Tịch công hội qua một chương trình địa phương được chiếu bằng Quang hệ ma pháp truyền hình, đó là việc toàn bộ cư dân của Cách Lâm trấn, một tiểu trấn xa xôi hẻo lánh nằm trong vùng quản hạt của Uy Nhĩ thành, sẽ di cư tới đây. Một cuộc di dân đại quy mô với mấy vạn người và phải sử dụng hơn ba ngàn con Cự Tích thế này thì quả thật là rất hiếm có tại Lam Nguyệt đế quốc, thậm chí là cả Thần Phong đại lục nữa. Do đó nên người dân của Uy Nhĩ thành đã sớm muốn chờ xem náo nhiệt rồi, mà kể cũng lạ, ưa thích náo nhiệt đúng là thiên tính của loài người vô luận họ đang ở không gian nào.

- Oa, Phong Linh lộ!

Không biết ai là người đầu tiên nhìn thấy một bóng đen vừa lướt qua trên bầu trời nên kêu to lên như thế. Sau đó thì những người khác cũng đồng loạt ngước đầu nhìn lên màn đêm phía trên đầu họ.

So với đoàn người đang lầm lũi di chuyển trên mặt đất thì con Phong Linh lộ bay trên cao kia còn có vẻ bắt mắt hơn, và cũng không ai là không nhận ra sự tồn tại của nó. Nhưng điều càng làm nhiều người chú ý hơn chính là thân phận chủ nhân của Phong Linh lộ: một mỹ nữ gợi cảm, thành thục, mang trên mình đầy đủ phong vận, danh khí, địa vị và thực lực. Nàng là một nữ cung tiễn thủ xuất thân từ gia đình quý tộc ở Lam Nguyệt đế quốc, là một thành viên trong “Cuồng Bạo dong binh đoàn” tiếng tăm lừng lẫy, là hình tượng và cũng là tình nhân trong mộng của hàng vạn thiếu niên - Bích Dạ. Trên người nàng mọi thứ đều hoàn mỹ, chỉ trừ một điểm, và điểm đó cũng chính là điều khiến người ta tiếc hận nhất: nàng chỉ thích nữ nhân!!!

Tuy nhiên điều này không hề làm ảnh hưởng đến sự nổi tiếng của Bích Dạ, mà trái lại nó còn có tác dụng làm tăng thêm danh khí đó. Bởi vì đối với những nam nhân yêu thích Bích Dạ, họ biết rằng sớm muộn gì cũng có một ngày nàng sẽ đi lấy chồng, đến khi đó thì dám chắc sẽ khiến cho rất nhiều nam nhân đa tình đau lòng đến chết. Nhưng nếu nàng yêu nữ nhân, vậy thì tình huống ấy lại khác đi, vì chẳng có nam nhân nào lại đi ghen tuông với nữ nhân cả, cho nên địa vị của Bích Dạ ở trong lòng họ vĩnh viễn sẽ là hình tượng đẹp nhất.

Nhưng hôm nay, điều khiến cho mọi người kinh ngạc nhất chính là ngoài Bích Dạ đang cưỡi trên lưng Phong Linh lộ ra thì lại còn thêm một người nữa. Tuy nhiên, vì Phong Linh lộ bay rất cao, hơn nữa sắc trời vẫn còn tối nên chúng nhân không tài nào nhìn rõ được diện mạo của người nọ.

Bỗng nhiên có một người thuộc tộc Tam Mục nhân [1] kinh hô:

- Hình như là một nam tử.

Người của tộc Tam Mục nhân vốn dĩ có thuật nhìn xa, và nhãn lực của họ cũng tốt hơn tất cả mọi chủng tộc ở trên đại lục.

Cho dù lời nói đó vang lên ngay giữa muôn ngàn âm thanh ồn ào và hỗn loạn khác, nhưng nó đã giống như một viên đá gây nên tầng tầng lớp sóng, một truyền mười, mười truyền trăm. Việc này so với việc một pháp sư tế tự lớn tuổi của giáo đường trang trọng nhất Uy Nhĩ thành đi lõa thể trước mặt đám đông thì còn khó tin hơn rất nhiều lần. Vì thế, tại hiện trường liền lập tức có vô số người đặt ra nghi vấn.

- Cái gì? Là nam nhân ư?

- Sao Bích Dạ lại ngồi với nam nhân ở trên lưng con Phong Linh lộ yêu quý của nàng chứ? Có phải ngươi bị hoa mắt không?

- Cái tên khỉ gió này, ai mà chả biết nàng không thích nam nhân chứ!

- ……..

Rất nhiều người hâm mộ Bích Dạ lên tiếng cực lực phản đối, khiến cho gã Tam Mục nhân kia bối rối, cả giọng nói cũng nhỏ xuống rất nhiều:

- Chỉ là hình như thôi, vì ta căn cứ theo hình dáng mà phán đoán, với lại trời vẫn tối, nên ta cũng không dám khẳng định hoàn toàn...

Lời này của gã vừa phát ra lại càng khiến nhiều người bất mãn hơn và lại tăng cường thêm sự đả kích của họ đối với gã.

- Không dám khẳng định thì chớ nói lung tung, làm phá hoại hình tượng của Bích Dạ!!

- Mẹ kiếp, đúng là cái miệng thối tha!!

Mỗi một người hâm mộ có mặt tại đây đều không đồng ý với sự việc khó tin như thế, nên đã nhanh chóng tạo ra một làn sóng phẫn nộ. Một kẻ khác phản bác:

- Thân hình như thế nào mà phán đoán? Nữ nhân cũng có người có thân hình giống nam nhân vậy? Nói không chừng người kia lại có ngực lép thì sao?

Thế nhưng trong lúc gã khích động và hăng say phản bác thì lại quên mất một việc……

- Thế nào, có phải là ngươi đang ám chỉ lão nương ngực lép phải không? Bộ ngươi muốn đi tìm một ả tiểu yêu tinh ngực lớn sao hả?

Chỉ cần nghe khẩu khí đó thì ai cũng biết là giọng nói ấy được phát ra từ một nữ nhân thuộc Dạ Xoa tộc hung dữ, và nàng cũng chính là thê tử của gã vừa lên tiếng kia.

- ……..

- Ơ…à không, ta không có ý đấy...

Gã kia lập tức lấp liếm.

Thế nhưng, nguyên nhân khơi mào ra những cuộc tranh cãi kịch liệt ở dưới đất là hai người đang ngồi trên lưng Phong Linh lộ thì họ lại không hề biết tí gì về việc tốt mà mình vừa tạo ra. Bọn họ vẫn nói nói cười cười rất vui vẻ.

- Một đôi nam nữ yêu nhau mãnh liệt, lại cùng ở trong một căn phòng lãng mạn và khi tình ý đang triền miên thì điểm bất đồng lớn nhất giữa nam nhân và nữ nhân là gì?

Thì ra Mộ Dung Thiên đang kể mấy câu chuyện cười vừa hạ lưu vừa mang hơi hướm dâm dục cho Bích Dạ nghe. Không cần nói, người mà sẽ luôn không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để đùa cợt mỹ nữ hay con gái nhà lành thì ngoài hắn ra không còn ai nữa.

Bích Dạ bị hắn đem hơn mười câu đố về chuyện người lớn ra hỏi khiến cho đầu óc quay cuồng như ăn phải thuốc mê, trông không khác gì một thiếu nữ bị người ta ức hiếp vậy. Nàng thở dài, vô lực hỏi:

- Bất đồng ở điểm nào?

- Bất đồng ở chỗ toàn thân của nữ nhân ấy đều mềm nhũn, nhưng ở trên người của nam nhân kia thì có một chỗ lại rất cứng cáp!!!

Mộ Dung Thiên dương dương đắc ý nói ra đáp án. Nhìn bộ dạng đầy hưng phấn của hắn, nếu để cho đám người Tạp Tháp nhìn thấy thì dám chắc bọn họ sẽ được mở rộng tầm mắt ngay.

Có rất nhiều người biết lý do Bích Dạ trở thành đồng tính luyến ái, hơn nữa lại còn rất căm ghét nam nhân, đó là bởi vì muội muội của nàng từng bị một tên nam nhân đùa cợt tình cảm nhưng sau đó lại ruồng bỏ, khiến nàng ta cả ngày buồn bực không vui rồi cuối cùng sinh bệnh mà mất đi. Bích Dạ là người yêu thương muội muội của mình nhất, nên sau khi muội muội mất đi, nàng đã rất đau lòng; và cũng kể từ đó, tâm lý và xu hướng tình dục của nàng cũng thay đổi dần, đến cuối cùng thì trở thành một người đồng tính như ai ai cũng biết. Ôm trong lòng sự thống hận kẻ đã khi phụ muội muội nàng, Bích Dạ đã đi khắp thiên hạ đùa bỡn nam nhân và tạo thành tiếng ác như ngày nay. Bình thường nàng hay ăn mặc giống như một đãng phụ, nhưng nếu có nam tử nào không kìm chế được mà có hành động vô lễ thì y sẽ tự gặt lấy xui xẻo. Cái mỹ danh “Diễm hạt” của nàng cũng bởi vậy mà có, diễm lệ như hoa đào nhưng lại độc địa như rắn rết.

Do đó mà đám người của Tạp Tháp đều biết rõ cá tính biến thái của Bích Dạ, và ai nấy cũng đều cảm thấy tội nghiệp cho Mộ Dung Thiên, và lẽ tất nhiên, khi đó Bích Dạ đã xem hắn như là con mồi của mình rồi.

Kỳ thật, bọn họ suy đoán không sai. Ngày đó khi dong binh đoàn có mặt tại tửu quán của Tư Ân thì Bích Dạ đã lưu ý đến Mộ Dung Thiên rồi. Lúc ấy nam tử này tuy đứng lẫn trong đám đông, nhưng ánh mắt dâm tà của hắn lại rất mạnh mẽ, ngay cả người đã quen bị thiên hạ nhìn soi mói lâu ngày như Bích Dạ mà cũng có cảm giác không thoải mái. Nàng cảm thấy như toàn thân mình đang lõa thể và bị hắn nhìn thấy hết cả ngay trong một khoảng cách gần như gang tấc vậy. Loại nam nhân này chính là loại Bích Dạ căm ghét nhất, vì vậy mà nàng liền có ý nghĩ muốn cho hắn nếm chút mùi vị đau khổ. Nhưng không ngờ ngày hôm sau trong lúc thi hành nhiệm vụ, dong binh đoàn đã chạm trán với ma thú S cấp, và điều đó đã dẫn đến việc toàn trấn phải di cư, vì vậy mà nàng đã không có thời gian để thực hiện kế hoạch giáo huấn hắn. May mắn thay, trước lúc di cư, nam tử này đã bị phát hiện là không có chức nghiệp huy chương, vì thế nên Bích Dạ liền nắm lấy cơ hội này để mời hắn cùng cưỡi Phong Linh lộ với nàng.

Trên đường bay, Bích Dạ tính sẽ thử mọi phương pháp trêu chọc và quyến rũ, để một khi nam tử này không kìm chế được lòng hươu dạ vượn mà động tay động chân với nàng, đến lúc đó Bích Dạ sẽ lập tức trở mặt và sẽ tìm một nơi nào đó để hất hắn xuống, ít nhất cũng sẽ khiến cho hắn bị gãy xương hoặc trở thành kẻ tàn tật. Bích Dạ không phải hoàn toàn biến thái, vì nếu như ở địa cầu thì thương thế như vậy sẽ rất là nghiêm trọng, nhưng ở tại Thần Phong đại lục này thì chỉ cần thông qua phương pháp Thần Quan trị liệu tất sẽ có khả năng khôi phục hoàn toàn, bất quá hắn chỉ phải chịu chút ít đau đớn thôi.

Bích Dạ rất đắc ý với sự tính toán của mình. Đối với mỵ lực của bản thân, nàng luôn luôn có lòng tin và trong quá khứ cũng đã có không ít nam nhân khinh bạc đã trúng chiêu của nàng. Bọn họ đã phải ngậm đắng nuốt cay, có khổ mà không nói được nên lời. Chỉ tiếc là nàng đã đánh giá quá thấp năng lực tự kìm chế của Mộ Dung Thiên. Vô luận nhìn như thế nào thì ánh mắt của nam nhân này bất cứ lúc nào cũng tràn ngập dục vọng, tựa như một con dã thú trong thời kỳ động dục, có thể tùy thời tùy khắc cưỡng gian nàng ngay ở trên lưng Phong Linh lộ hàng trăm lần rồi. Thế nhưng, đôi tay của hắn lại đặc biệt rất nghiêm chỉnh, thậm chí so với một thân sĩ quý tộc thì còn có vẻ nghiêm chỉnh hơn. Bích Dạ thật không hiểu được nguyên do tại sao mà hành vi của người này lại quá khác biệt với ánh mắt của hắn như vậy. Mặc dù nhãn thần của hắn có phần háo sắc, nhưng thỉnh thoảng cũng có pha vài nét hấp dẫn giống như nàng vậy, như thế thì chưa đủ mượn cớ để ra tay, nếu không thì đúng là quá miễn cưỡng rồi.

Nhưng ngược lại, những mẩu chuyện cười của nam tử này lại khiến Bích Dạ phải chịu nhiều khổ sở. Không biết những mẩu chuyện đó từ đâu ra, nhưng nội dung đều bao hàm những việc khiến người nghe phải nóng mặt, chỉ cần mất 1, 2 giây là có thể đoán được ý tứ của chúng. Bích Dạ không thể không thừa nhận những mẩu chuyện ấy đều rất hài hước, bởi vì nàng đã phải ôm bụng mà cười nghiêng ngã từ đầu tới cuối. Suốt một đoạn đường dài như thế mà rốt cuộc cũng đã trôi qua rất nhanh.

Bị những câu chuyện tiếu lâm hài hước của Mộ Dung Thiên chọc cười trong suốt cả đêm, nó đã đưa đến một hiệu quả phỏng chừng còn nhanh hơn cả "Tu Nữ Dã Phong Cuồng", khiến cho liệt nữ cũng không chịu nổi. Giờ đây, cả người Bích Dạ nóng ran, xuân ý dào dạt; thậm chí ngay cả hạ thân cũng đã ươn ướt, nàng gần như muốn quên luôn cả sự tồn tại của nam nhân đang ngồi phía sau để tự vuốt ve bản thân mình. Lúc này, sau khi biết được đáp án hạ lưu của câu đố kia thì nàng lại càng không chịu nổi mà khẽ rên lên một tiếng:

- Ưm….

Đồng thời, thân thể của nàng thì trở nên mềm như nước, vào thời khắc này, nàng cũng đã cảm nhận được địa phương khác biệt giữa nam và nữ, tức là chỗ duy nhất cứng rắn của Mộ Dung Thiên, thì lại đang áp chặt tại đôi bờ mông của nàng.

Thanh âm rên rỉ hớp hồn đoạt phách được phát ra từ nội tâm đó so với bất kỳ sự quyến rũ nào cũng hữu hiệu hơn rất nhiều. Mộ Dung Thiên cố gắng nén nhịn cả một đêm, nhưng rốt cuộc cũng không chịu nổi nên mới có phản ứng sinh lý như thế. Vì lúc trước hắn từng nghe hai nàng Lệ Toa và Lạc Na cảnh cáo, cho nên vẫn luôn tuân thủ quy củ giống như một học sinh tiểu học đeo khăn quàng đỏ vậy. Hắn quyết không cho Bích Dạ một cơ hội nào để xuống tay, nhưng hắn lại không ngờ rằng, vào cái thời khắc cuối cùng này thì lại không giữ được nữa, vì thế mà trong lòng thầm kêu hỏng bét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.