Dị Giới Dược Sư

Quyển 4 - Chương 51: Tân pháp



Điều bất ngờ ở đây là tuy hạ thân của Bích Dạ ướt át, thế nhưng nàng cũng chỉ liếc hắn một cái mà không hề có biểu hiện nào quá khích hết, thậm chí đến cả một điểm khó chịu cũng không lộ ra ngoài.

Trước đây, mỗi khi Bích Dạ mê hoặc nam nhân thì nàng đều cố gắng tạo ra những nụ cười thật quyến rũ, nhưng những lúc đó lại không hề vui vẻ thật sự, còn chuyến này cùng đi với Mộ Dung Thiên thì sự vui thích của nàng quả thật là đã phát ra từ nội tâm. Thế nhưng nếu tâm tình của nàng đang trong lúc vui vẻ mà trong nháy mắt phải biến thành bi phẫn hay ngược lại, thì bất luận thế nào Bích Dạ cũng không làm được. Bởi vậy, ngay lúc này nàng không thể nào trở mặt mà để cho Mộ Dung Thiên chiếm đại tiện nghi của mình được.

Tuy nhiên, Mộ Dung Thiên cũng không dám lắm lời, hơn nữa, hắn đã liên tục kể chuyện cười cả đêm, nên ít nhiều gì thì cũng có chút miệng lưỡi khát khô. Bích Dạ thấy hắn bỗng nhiên trở nên “ngoan ngoãn” hơn thì cũng có chút thất vọng. Thông thường, trong những bữa tiệc của giới thượng lưu tại Lam Nguyệt đế quốc, nàng vẫn phải giao thiệp với những kẻ quý tộc có bề ngoài nhã nhặn, lễ độ, nhưng kỳ thực nội tâm của bọn họ lại chỉ hận không thể bỏ nàng vào túi làm của riêng mà thôi. Đúng là một bọn người giả dối, ngụy quân tử, nên nàng rất chán ghét và mệt mỏi đối với bọn họ. Vậy mà nam tử trẻ tuổi này tuy có chút háo sắc, nhưng dù sao thì cũng có vài điểm chính trực, và rất dễ khiến người ta nới lỏng cảnh giác, không cần thời khắc nào cũng bị áp lực đề phòng ám toán. Huống chi, nếu không nói đến mặt tình dục thì hắn còn một điểm tốt là biết kể chuyện tiếu lâm. Vì thế, Bích Dạ trái lại còn hy vọng Mộ Dung Thiên vẫn tiếp tục kể chuyện vui, nhưng nàng thẹn thùng không dám nói. Tuy nàng là nữ nhân đồng tính luyến ái, nhưng loại đòi hỏi này quả cũng có hơi thái quá.

Do vị "tiểu huynh đệ" của hắn lúc này vẫn rắn chắc và nóng ấm nên khiến cho Mộ Dung Thiên lúng túng và cực kỳ xấu hổ. Hắn vì muốn cho sự tình xấu hổ này mau chóng kết thúc nên liền dời ánh mắt từ trên người mỹ nữ xuống tòa Uy Nhĩ thành ở bên dưới. Lúc này hắn mới phát hiện ra thành thị ở Thần Phong đại lục hoành tráng và hùng vĩ đến mức nào. Ngồi trên lưng Phong Linh lộ có thể nhìn được bao quát cả toàn thành, các kiến trúc trong thành cứ trùng trùng điệp điệp, liên miên không dứt, chỉ nhìn qua một lần cũng không thể nhìn thấy được tường thành. Các phố lớn ngõ nhỏ cũng chi chít như sao trên trời, có thể nói là cực kỳ hùng vĩ. Thượng Kinh tuy cũng là một thành phố lớn, nhưng so với Uy Nhĩ thành thì rõ ràng là không theo kịp, thậm chí, ngay cả một thành phố mậu dịch thuộc tầm cỡ quốc tế ở địa cầu như New York nhiều lắm cũng chỉ như thế là cùng. Vậy mà tòa Uy Nhĩ thành ở trước mắt đây cũng chỉ mới là một thành thị thuộc cấp hai ở lục địa này mà thôi, nếu vậy thì thành thị thuộc cấp một hẳn phải là rất ư đồ sộ. Không biết loại thành như thế thì sẽ có quang cảnh như thế nào nhỉ? Mộ Dung Thiên tự cho trí tưởng tượng của mình rất phong phú, hắn có thể nhìn đống phân ven đường mà tưởng tượng thành một đại mỹ nhân đang thoát y đầy gợi cảm; đối với hắn, những việc như thế cũng không phải là chuyện khó gì, nhưng lúc này đây, đối với hai loại thành thị cao cấp kia thì lại không thể hình dung ra nổi.

Hắn kìm lòng không được, rốt cuộc phải buộc miệng than:

- Chà, chà, quả là một tòa thành to lớn và xinh đẹp!

Bích Dạ kinh ngạc nhìn Mộ Dung Thiên, lúc này hắn tựa như một đứa trẻ vừa mới tiếp xúc với đời vậy, rất hồn nhiên và rất hiếu kỳ đối với mọi thứ trên đời, quả thật khó có thể tưởng tượng được hắn lại là một kẻ hạ lưu. Bích Dạ phát hiện ra bản thân mình bắt đầu nảy sinh hứng thú với nam tử trẻ tuổi này, mặc dù hắn có vẻ như là một hỗn hợp cá thể đầy mâu thuẫn.

Mộ Dung Thiên hưng phấn chỉ xuống một địa phương ở mé phải bên dưới, hỏi:

- Ủa, cái đó là gì thế?

Vật mà hắn vừa chỉ là một pho tượng trông cũng tương tự như bức tượng nữ thần Tự Do, cao chót vót, và khác xa với những kiến trúc khác ở trong thành, vì vậy mà nó đặc biệt thu hút sự chú ý của người ta.

Bích Dạ nhìn theo hướng ngón tay của hắn, rồi ngạc nhiên nói:

- Đó là tượng điêu khắc của vị anh hùng đã cống hiến rất nhiều trong ba lần chống ma thú công thành. Y là một vị triệu hoán sư đỉnh đỉnh đại danh của Uy Nhĩ thành, Mạt Ngõa Nhi Đa tiên sinh. Chẳng lẽ ngươi không biết sao?

Mộ Dung Thiên gãi gãi đầu và hơi có chút xấu hổ, nói:

- Ta từ một trấn nhỏ xa xôi tới đây, cho nên đối với các việc bên ngoài đều không được rõ ràng cho lắm.

Bích dạ thoáng nhíu mày, hỏi lại:

- Ngươi đến từ một trấn nhỏ xa xôi thật ư?

Mộ Dung Thiên sợ nàng sẽ đòi đến cái trấn nhỏ kia thì lại càng chết, nên vội vàng chuyển đề tài sang chuyện khác. Hắn hết chỉ đông rồi chỉ tây để hỏi đủ thứ vấn đề linh tinh, cũng may là Bích Dạ cũng bị phân tán sự chú ý nên không hỏi thêm điều gì nữa.

Phong Linh lộ chở hai người đáp xuống một khu vực ở phía đông thành, cư dân ở đây rõ ràng là ít hơn so với những nơi khác rất nhiều, nên không hề thấy ai tò mò ló đầu ra xem. Nhưng những tòa kiến trúc ở đây đều hoàn toàn mới mẻ, dường như mới được xây cách đây không lâu. Khắp nơi đều thắp đèn đuốc sáng trưng, tại đây có rất nhiều người dáng cao to vạm vỡ, toàn thân bắp thịt cuồn cuộn, còn trên đầu thì có hai chiếc sừng lớn và cong, đang bận rộn làm việc không ngừng. Những người này so với Ba Tây thì còn có vẻ to lớn và thô tráng hơn hẳn, còn khí lực của họ thì đúng là mạnh kinh người. Từng khối nham thạch trông to lớn nặng nề như thế mà họ chỉ dùng một bàn tay nhấc lên rất nhẹ nhàng, sau đó còn chồng hết lớp này đến lớp khác lên nhau mà không tốn bao nhiêu sức lực cả, tình cảnh đó trông chẳng khác nào những đứa trẻ nhỏ đang chơi láp ráp với những khối đồ chơi làm bằng gỗ vậy.

Những người này trông thật giống với những cái cần cẩu to lớn và rất sống động. Mộ Dung Thiên sợ hãi thầm than không ngớt, hắn nghĩ ngay đến những người này hẳn là những dã man nhân có khí lực mạnh nhất trên đại lục này và chỉ chuyên lo về việc xây cất. Nhìn vóc dáng bên ngoài thì đầu của họ rất giống với đầu trâu, chỉ có điều là khuôn mặt của họ thì không khác với người thường chút nào. Có bọn họ xây nhà cửa cho, thì dù có muốn không hài lòng cũng không được.

Trông thấy nữ cung tiễn thủ hạ xuống từ trên lưng Phong Linh lộ, thì một nhân vật của Kiến Trúc công hội đang phụ trách giám sát công trình kiến trúc tại đây liền tiến lên nghênh tiếp, nói:

- Bích Dạ tiểu thư, xin hoan nghênh quang lâm.

Nói cho cùng, nhân loại cư xử với nhau cũng khác hẳn so với những chủng tộc khác ở trên đại lục này, đặc biệt là đối với những người có danh vọng và chức nghiệp cao cấp hơn mình. Đối với những nữ sĩ có tiếng tăm thì ai ai cũng đều quen gọi là tiểu thư, tuy nhiên, cái danh từ xưng hô ấy lại khiến cho Mộ Dung Thên nhớ tới một chức nghiệp đặc biệt khác ở địa cầu.

Do có việc đàng hoàng ở trước mắt nên Bích Dạ cũng thu hồi lại những cử chỉ phóng đãng thường ngày, nàng hơi hơi vuốt cằm rồi nói:

- Ta đại diện cho Khẳng Đặc tiên sinh đến trước hỏi thăm một chút, rồi sau đó sẽ đi ngay. Những phòng ốc dành cho dân di cư của Cách Lâm Trấn thế nào rồi?

Người giám công đáp:

- Không thành vấn đề! Chúng ta đã phát động toàn bộ công tượng [1], thậm chí còn mời luôn cả người của Lan Đề Lộ Tư thành sang giúp đỡ, tất cả đã làm suốt đêm không nghỉ. Hiện tại nhà ở cũng đủ sử dụng, nhưng chỉ sợ là các cửa hàng kinh doanh dành cho các sinh hoạt chức nghiệp giả thì vẫn phải chờ thêm hai, ba ngày nữa mới có thể buôn bán được, bởi vì vẫn chưa lắp đặt thiết bị xong.

Bích Dạ hài lòng nói:

- Vậy cũng được, tạm thời cứ có chỗ ở trước đã rồi sẽ bàn bạc tiếp, các ngươi phải vất vả nhiều rồi.

Người giám công vội hỏi:

- Có thể được ra sức cho Uy Nhĩ thành chính là vinh hạnh của ta, nhưng trái lại, Bích Dạ tiểu thư cùng với quý dong binh đoàn đã giúp cho bổn thành được gia tăng lực lượng, nên ta xin đại diện cho bách tính của toàn thành để tỏ lòng tri ân với chư vị!

Nói xong, y đưa tay phải lên ngang ngực rồi khom lưng hành đại lễ rất long trọng, sau đó mới nói tiếp:

- Bích Dạ tiểu thư, các người đã đi suốt đêm chắc cũng cần nghỉ ngơi. Bọn ta đã chuẩn bị sẵn phòng thượng đẳng dành cho quý tân [2] để tiếp đón chư vị ở trong thành rồi.

Bích Dạ há miệng ngáp một cái nói, rồi nói:

- Tốt lắm!

Tuy đi đường không đến nổi vất vả, nhưng vì nghe Mộ Dung Thiên kể chuyện tiếu lâm của người lớn suốt cả đêm, nên khiến cho nàng phải cười đến rã rời toàn thân, lúc này cũng cảm thấy có phần mệt mỏi.

Người giám công nhìn thoáng qua Mộ Dung Thiên ở phía sau nàng, rồi hỏi:

- Vị tiên sinh này là....?

Y cảm thấy rất kỳ quái, bởi vì lâu nay ngoài “bạn gái” của Bích Dạ ra thì không một ai được phép ngồi trên lưng của Phong Linh lộ, nhất là nam nhân.

Vừa nghe hỏi, Bích Dạ liền nhớ ra, nàng nói:

- A, đúng rồi, thiếu chút nữa thì ta đã quên giới thiệu, vị này chính là người kiêm tu hai chức nghiệp dược - võ, tức La Địch tiên sinh. Y cũng là người đến từ Cách Lâm trấn.

Người giám công nghe vậy thì lập tức tỏ ra cung kính ngay. Khoan nói tới việc người này được cùng cưỡi Phong Linh lộ với Bích Dạ đã, chỉ nội bốn chữ “dược - võ song tu” thôi là đã không đơn giản rồi. Địa vị của một người mang cả sinh hoạt chức nghiệp và chiến đấu chức nghiệp so với một chiến chức giả đã gần tương đương với nhau, mà lại không có nhiều nữa. Thế nhưng với một người kiêm luôn cả đặc thù chức nghiệp và chiến đấu chức nghiệp thì lại khác hẳn. Cứ thử tưởng tượng đến hoàn cảnh của một cánh quân bị vây khốn tại một nơi hẻo lánh nào đó, trong khi tất cả đan dược đều bị tiêu hao hết, nhưng nếu trong đội ngũ có một người là dược sư thì tác dụng sẽ to lớn đến thế nào?

Do đó, người giám công tuyệt đối không vì chuyện Mộ Dung Thiên là người ngoài mới đến mà dám tỏ ra xem thường hắn, y cung kính nói:

- La Địch tiên sinh, chúng ta đã chuẩn bị không ít phòng ốc dành cho quý tân....

Mộ Dung Thiên hiểu được ý tứ của y, hắn ho khan một tiếng rồi nói:

- Không cần, ta ở lại đây đợi bằng hữu của ta.

Kỳ thật hắn không muốn có nhiều quan hệ với Bích Dạ, vừa rồi suýt tí là đã không tự khống chế được, may mà vận khí của hắn còn tốt, nếu có lần sau thì chưa chắc đã thoát khỏi ma trảo của nàng.

Bích Dạ cũng đang muốn đến khách điếm trước để nghỉ ngơi, vả lại hạ thể của nàng đã ẩm ướt từ nãy giờ nên cảm thấy cực kỳ khó chịu. Vì vậy mà chỉ dặn dò thêm vài câu, rồi cưỡi Phong Linh lộ bay theo hướng chỉ dẫn của người giám công để đến nơi dành sẵn cho quý tân. Nàng nhớ tới việc mình để cho Mộ Dung Thiên hại đến khổ sở như thế, nên trước khi đi vẫn hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, ấy vậy mà đối với Mộ Dung Thiên thì cái trừng mắt đó vẫn mê ly hấp dẫn, câu hồn đoạt phách rất nhiều.

Không lâu sau, bọn người Khẳng Đặc cũng dẫn chúng nhân đến nơi. Bọn Tạp Tháp thấy Mộ Dung Thiên cưỡi Phong Linh lộ suốt đêm mà vẫn bình yên vô sự, mặt mày hớn hở phấn chấn như thế thì ai nấy cũng đều hết sức kinh ngạc. Theo họ phỏng đoán thì chỉ cần sau mười phút cưỡi trên lưng Phong Linh lộ thôi thì Mộ Dung Thiên tất sẽ bị Bích Dạ ngược đãi rồi, chừng đó hẳn là hắn sẽ lại phải quay về với chỗ ngồi thấp kém nhất ở trên lưng Cự Tích thôi.

Mặc dù quá trình chỉ huy mọi việc rất thuận lợi, nhưng công việc an bài mấy vạn dân làm việc tới lui cũng phải mất gần một ngày mới hoàn tất được.

Cũng vì Mộ Dung Thiên còn chưa có chức nghiệp huy chương nên hắn không được cấp cho nhà riêng, nên chỉ đành làm mặt dày đi theo ở ké với Tư Ân thôi. Nay đã đến Uy Nhĩ thành rồi, vậy thì phải nên đi làm chứng nhận chức nghiệp càng sớm càng tốt, nếu không, chẳng lẽ cứ ăn bám lão đầu này hoài sao?

Sáng mai Mạc Lý An sẽ phải quay về Lan Đề Lộ Tư, nên cũng chỉ có thể lưu lại một đêm. Y giao du rộng rãi, thế nào cũng biết được Dược Sư công hội nằm ở đâu, nên Mộ Dung Thiên muốn đến hỏi thăm một chút, bằng không thì với tòa thành rộng lớn không thua gì thành phố New York này mà muốn tìm ra được nơi cần đến thì quyết không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Thế nhưng, vào lúc này thì Mạc Lý An lại tìm đến hắn trước, và còn mang theo một tin xấu nữa. Y nói:

- La Địch, hôm nay Liên Minh Chức Nghiệp công hội đã ban hành một pháp quy mới: sau này mỗi lần cần làm nhận chứng chức nghiệp thì bất kể công dân nào của đế quốc cũng sẽ phải y theo trị số cao thấp mà đến thành thị có cấp bậc tương đương để làm, rồi sau đó sẽ do ý nguyện cá nhân hoặc là đế quốc yêu cầu phân bố đến nơi khác. Trị số dược sư của ngươi rất cao, nên phải đến siêu cấp thành thị mới làm được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.