Dị Giới Dược Sư

Quyển 4 - Chương 66: An cư



Bích Dạ tức giận nói:

- Cái gì? Bỏ đi? Tuyệt đối không được!

Khải Sắt Lâm tiếp tục khuyên bảo:

- Bích Dạ, ngươi cũng thấy rồi đấy, hắn là một Băng hệ ma pháp sư.

Thì ra Bích Dạ vẫn lặng lẽ theo dõi hai người từ phía sau, cho nên nàng cũng chính mắt nhìn thấy gã La Địch có khả năng tạo ra băng cầu.

Bích Dạ lắc đầu nói:

- Không thể thế được! Ta đã tra qua tư liệu của hắn, ngoại trừ chức nghiệp dược sư đã được chứng nhận thì hắn không còn chức nghiệp nào khác.

Khải Sắt Lâm hỏi ngược lại:

- Vậy ngươi nói xem vì sao hắn lại có thể sử dụng Băng hệ ma pháp? Ngươi cũng không phải là không biết, chỉ những người có thiên phú cực cao về Thủy hệ thì mới có được, vậy hắn làm sao lại không phải là ma pháp sư chứ? Còn nữa, ngươi đừng quên lúc hắn phát ra băng cầu, tuyệt không hề niệm bất kỳ loại chú ngữ nào, điều đó đại biểu cho cái gì, ta nghĩ ngươi hẳn cũng hiểu rõ chứ nhỉ.

- Cái này....

Bích Dạ nghẹn lời, kỳ thực nàng suy nghĩ cả trăm lần vẫn không có được giải đáp, ma pháp sư ở Cách Lâm trấn cũng không nhiều, thậm chí một người có tố chất Băng hệ cũng không có. Đối với một nhân tài có hiểu biết và khống chế Băng hệ đến mức thuần thục như vậy thì đáng lẽ đã nổi danh rồi mới phải, nhưng hắn thì lại chẳng có chút tiếng tăm gì, thậm chí ngay cả huy chương cũng không có, suýt nữa còn không được đi theo đoàn di cư để đến Uy Nhĩ thành nữa kia.

Nhưng một khi Bích Dạ đã hạ quyết tâm làm việc gì thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ, vì vậy mà nàng vẫn ương bướng nói:

- Tóm lại, lúc trước hắn quả thật là không có một chức nghiệp nào, điểm này thì không thể nghi ngờ gì nữa, nhưng không biết hắn làm cách nào mà có thể tạo ra băng cầu như thế nhỉ?

Khải Sắt Lâm im lặng đứng nhìn Bích Dạ suy nghĩ khích động như một tiểu hài ngây thơ, nếu như Băng hệ ma pháp có thể tùy tiện tạo ra được, vậy thì toàn thể đại lục này đều là ma pháp sư rồi, nàng bất đắc dĩ đành phải chuyển đề tài khác:

- Mà gã La Địch đó có đáng hận như vậy không?

Vừa nghe hỏi đến hắn thì Bích Dạ liền bực bội nói:

- Còn phải nói, ngươi không biết đó thôi. Lần đâu tiên ta gặp hắn là tại một tửu quán ở Cách Lâm trấn, lúc ấy đôi mắt của hắn hiện lên vẻ mê đắm, giống như là đang tưởng tượng đến việc ăn tươi nuốt sống ta vậy, nhìn thật đáng ghét!

Khải Sắt Lâm cười nói:

- Bích Dạ, ngươi xinh đẹp như vậy, mỗi khi đi trên đường phố, tất sẽ có nhiều nam nhân muốn “ăn” ngươi, vậy ngươi có muốn lôi từng tên ra giáo huấn một trận hay không?

Bích Dạ lại nói:

- Không giống, lúc cưỡi trên lưng Phong Linh lộ, hắn còn kể chuyện cười hạ lưu để trêu ghẹo ta!

Khải Sắt Lâm hấp háy mắt vài cái nói:

- Chuyện cười thế nào, ngươi không định kể cho ta nghe à? Ta xem bộ dáng của ngươi rất là hưng phấn đấy nhé!

Bích Dạ hằn hộc:

- Sao lại như vậy được chứ? Ta và ngươi là quan hệ gì, hắn với ta lại có quan hệ gì? Còn nữa, đêm đó hắn và ta ngủ cùng trướng bồng, nói không chừng thì nửa đêm đã lén lút chiếm tiện của ta cũng nên.

Khải Sắt Lâm giật mình hỏi:

- Cái gì? Ngươi và hắn ngủ chung một trướng bồng sao?

Bích Dạ nhất thời lỡ lời miệng, nên mặt nàng đỏ bừng, vội vàng giải thích:

- Ngủ thì ngủ chung một trướng bồng, tuy nhiên, bọn ta nằm cách nhau rất xa, nên đêm đó không phát sinh chuyện gì. Dù có cho hắn thêm một lá gan thì hắn cũng không dám phi lễ với ta!

Lời nói đó chẳng khác nào là tự phủ định khả năng Mộ Dung Thiên đã chiếm tiện nghi của nàng cả.

Khải Sắt Lâm dở khóc dở cười, nói:

- Ài, Bích Dạ, ngươi thật là......

Nàng chẳng biết trách cứ Bích Dạ thế nào mới phải, đành nhẹ giọng khuyên can:

- Cần gì phải vì một nam nhân như vậy chứ? Hơn nữa một dược sư có tố chất cao, dù cho bây giờ hắn chưa phải là Băng hệ ma pháp sư, nhưng sớm muộn gì thì năng lực đó cũng sẽ được phát giác, đến lúc đó thì tiềm lực dược sư và Băng hệ ma pháp của hắn sẽ được phát triển nhanh chóng. Ta thấy ngươi không nên đối đầu với hắn thì hơn.

Bích Dạ nhìn tình nhân từ trên xuống dưới, như là vừa mới quen biết nàng vậy:

- Khải Sắt Lâm, hôm nay ngươi lạ thật đó nha. Trước đây khi ta nói tới mấy con nhặng kiểu này, không phải là ngươi rất chán ghét họ sao? Sao bây giờ lại nói giúp hắn chứ?

Khải Sắt Lâm thoáng đỏ mặt, nói:

- Đó là ta lo cho ngươi, sợ ngươi bị thương tổn mà thôi.

- Thật thế à?

Bích Dạ cũng không truy cứu thêm, chỉ nói tiếp:

- Mặc kệ thế nào, ta nhất định phải đi tìm hắn để tính sổ mới được. Khải Sắt Lâm, nếu ngươi không muốn giúp ta thì ta sẽ hành động một mình thôi.

Dứt lời, nàng liền quay người rời đi.

Khải Sắt Lâm không thể làm gì khác hơn nên chỉ đành bám theo nàng. Người ngoài thấy Bích Dạ là một mỹ nữ thành thục, tâm kế thâm trầm, tùy ý đùa giỡn nam nhân trong lòng bàn tay, nhưng thật ra, chỉ có những ai có quan hệ mật thiết với Bích Dạ như Khải Sắt Lâm thì mới hiểu rõ, mỗi khi Bích Dạ nổi giận thì không khác gì một tiểu hài tử cả.

oooOooo

Mộng Huyễn khu là một nơi phồn hoa thứ nhì của thành Phật Lạc Lý Tư này, còn đường Lục Hoa thì lại là khu phố nhiệt náo nhất tại Mộng Huyễn khu; thậm chí nó còn là nơi náo nhiệt nhất của Phật Lạc Lý Tư nữa. Tửu quán, trà quán, nhà hàng, lữ điếm, quán ăn bình dân, dược điếm, cửa hàng y phục, cửa hàng trang sức, kim loại, cửa hàng binh khí, cửa hàng phòng cụ, cửa hàng sủng vật....Có thể nói, con đường Lục Hoa này chính là hình ảnh thu nhỏ của một thành thị. Đối với những người thích náo nhiệt, ở đây sẽ có đủ thứ cho họ tha hồ lựa chọn. Chỉ cần họ vừa ra khỏi cửa, đi tới vài bước liền có thể tìm ra nơi tiêu khiển, hoặc là muốn đi dạo phố thì vẫn có thể thỏa thích hưởng thụ, mua sắm tại đây. Nhưng không phải bất kỳ ai cũng có thể chiếm giữ một mảnh đất tại đường Lục Hoa này, trừ phi được ông cha cư ngụ ở đây từ trước mà để lại cho, còn không thì nhất định phải là người có địa vị cao trong xã hội hoặc là những người có chức nghiệp chiến đấu hạng trung thì mới có đất để buôn bán tại đây. Giới quý tộc danh lưu hoặc đỉnh cấp võ giả thì chẳng bao giờ đếm xỉa đến con đường mà giới bình dân thường hay lui tới này, vả lại, họ đâu chỉ có một căn biệt thự nhỏ nhoi ở tại khu phố này. Trước khi Mộ Dung Thiên đạt đến đẳng cấp cao, dù công hội có muốn chiếu cố cho hắn đến thế nào đi nữa, thì cũng chỉ có thể ưu đãi hắn ở một mức độ dành cho chiến chức giả hạng trung bình mà thôi. Do đó mà nhà ở nơi đây cũng rất hợp ý của hắn, bởi vì hắn cũng là một tên thích náo nhiệt.

Tiểu Tinh Linh đi theo bên cạnh, nàng mặc một bộ y phục ẩn sĩ, bởi vì trên người nàng lúc này bẩn vô cùng nên Mộ Dung Thiên sợ nàng đi đường sẽ bị người khác chê cười, vì thế mà hắn chỉ đành cởi bộ y phục ẩn sĩ ra đưa cho nàng, còn bản thân thì mặc vào một bộ y phục bình dân. Mộ Dung Thiên còn cầm trong tay hai cái túi lớn, tất cả đều là trang phục của Tinh Linh, những thứ này đều do Mộ Dung Thiên dùng tiền ở thẻ ma pháp để mua. Cũng bởi vì hắn lười chọn lựa, nên hễ thấy bộ nào đẹp là mua liền bộ đó, không cần tiết kiệm gì cả, số tiền ở trong thẻ ma pháp cũng đủ cho hắn tiêu xài thoải mái rồi.

Mộ Dung Thiên dừng lại trước một tòa biệt thự hình tháp có kiến trúc rất độc đáo và mang đầy phong cách của La Mã cổ đại, biển số nhà là 118. À, đây rồi, căn biệt thự mà công hội đã dành tặng cho hắn. Mộ Dung Thiên dụi dụi đôi mắt, bề ngoài của căn biệt thự này so với tửu điếm của Tư Ân thì còn đẹp hơn mấy lần. Thật không ngờ, chỉ với một cái chứng nhận chức nghiệp thôi mà đã có thể hưởng được cả căn nhà thế này, thế mà hắn còn tưởng phải mất vài năm phấn đấu thì mới được nữa kia.

Vào thời khắc này, Mộ Dung Thiên nghe được tiếng rao bán của những gánh hàng rong thì mường tượng như chính bản thân mình đã trở về ngôi trường Đại Học Y Khoa náo nhiệt ngày trước. Thường ngày, trong những khi rảnh rỗi, hắn sẽ cùng bạn bè trong ký túc xá đi dạo các nơi, xem có thể cua được em nào xinh xinh hay không, còn không nữa thì tụ tập lại một chỗ để ăn uống, sau đó sẽ nhậu nhẹt đết say túy lúy, rồi sẽ khoác tay nhau vừa đi vừa huýt sáo trêu chọc những mỹ nữ trong trường. Cái bầu không khí ấy thật là quen thuộc và thân thiết. Mộ Dung Thiên rất thích cái loại cảm giác đó, tuy rằng hắn biết có lẽ hắn sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội để trở về địa cầu nữa, nhưng ít ra, ở đây có thể nhắc lại quãng thời gian trước kia, vì thế mà trong lòng hắn bỗng chốc cảm thấy yêu mến căn biệt thự này ngay.

Mộ Dung Thiên lấy chiếc thẻ ma pháp ra, nó cũng chính là chìa khóa của căn biệt thự, hắn vừa mở cửa liền bị choáng ngợp bởi sự hào nhoáng của nó. Mộ Dung Thiên xuýt xoa luôn miệng, quả không hổ với hai chữ “xa hoa”. Sàn nhà được lát bằng gỗ rất ư là lịch sự tao nhã, vách tường trơn láng không chút tì vết, đèn treo bằng thủy tinh cũng cực kỳ lộng lẫy, mùi thơm thoang thoảng từ cây anh đào tỏa ra bốn phía, ghế sô pha làm từ da thú có sức co giãn đàn hồi, màn hình Quang hệ ma pháp giống như rạp chiếu phim tại nhà. Ngoài ra, Mộ Dung Thiên còn thấy ở bên trong có đầy đủ các loại dụng cụ cần thiết trong nhà, không cần nghĩ thì cũng biết là không ít rồi. Căn biệt thự này quả thật là một nơi ở lý tưởng, không gì sánh được. Mộ Dung Thiên hoan hỷ tham quan toàn bộ căn biệt thự, xem xét từng phòng một. Tòa biệt thự có tổng cộng ba tầng, tuy rằng không cao, nhưng diện tích lại rất rộng rãi, ít nhất cũng ngoài 500 thước vuông; đối với một nơi vẫn xem mỗi tấc đất là mỗi tấc vàng như ở con đường Lục Hoa này, thì chỉ cần tính giá từng thước đất ở đây thôi cũng đã là cực kỳ xa xỉ rồi, chứ đừng nói gì tới việc lắp đặt toàn bộ dụng cụ gia đình. Công hội quả nhiên “ra tay” không nhẹ để bồi dưỡng nhân tài nhỉ, giá trị của căn biệt thự này có khi còn hơn cả người có chức nghiệp chiến đấu nhiều lắm. Mỗi tầng đều có ba gian phòng, một là phòng bếp, một phòng vệ sinh, và một phòng khách rộng lớn. Mà trong ba tầng này thì lại còn có một gian chứa đầy đủ thiết bị để luyện đan, một gian thư phòng, và một phòng tập thể thao. Bởi vì công việc luyện chế đan dược cần sử dụng rất nhiều tinh thần lực, do đó mà công hội cố ý mở phòng tập thể thao, để các dược sư thỉnh thoảng rèn luyện một chút cho thư giãn thể xác và tinh thần.

Điều khiến cho Mộ Dung Thiên sảng khoái nhất chính là ở tầng một có một bể nước nóng, như vậy so với tửu điếm của Tư Ân thì còn sung sướng hơn không biết bao nhiêu lần, lúc nào thích thì cứ nhảy vào trong bể bơi 50 mét cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, bờ đá của bể nước nóng này thuần túy đều là do thiên nhiên tạo thành, đủ các hình thù kỳ quái lởm chởm, vết tích điêu khắc trong bể rõ ràng là cao cấp hơn ở tửu điếm của Tư Ân gấp nhiều lần. Xem ra, người ở Thần Phong đại lục vẫn biết phân biệt tốt xấu. Tại đây xây dựng một bể nước nóng để tắm, quả thật khiến cho lòng người sảng khoái. Nhất là hai ngày nay đã phải di chuyển đường xa tới hai lần, đầu tiên là từ Cách Lâm trấn đến Uy Nhĩ thành, sau đó lại từ Uy Nhĩ thành mà đến Phật Lạc Lý Tư; hắn đã phải lặn lội cả hai chặng đường xa xăm diệu vợi, vừa mệt mỏi vừa dính đầy bụi đất. Thế nhưng cuối cùng thì Mộ Dung Thiên vẫn quyết định nhường cho Tinh Linh sử dụng hồ nước trước tiên, bởi vì trên người nàng dính không ít vết bẩn, nhất định là rất khó chịu.

- Nhà của ta là tòa thành của ta, mỗi một viên ngói đều dùng ánh sáng tạo ra....

Tâm tình lúc này của Mộ Dung Thiên cực tốt. Hắn lại dạo quanh tòa nhà thêm hai vòng nữa, sau đó mới xuống phòng khách ở lầu một và xướng lên bài hát ưng ý, rồi kế đến thì ném người lên ghế sô pha, cựa quậy vài cái rồi thích chí kêu lên:

- Oh yeah, thật là êm ái quá đi!

Tiếng kêu hân hoan của hắn rất sảng khoái, giống như ở bên dưới là một nữ nhân chứ không phải là chiếc ghế sô pha vậy. Mộ Dung Thiên đưa tay vuốt ve tấm da thú vừa co dãn vừa đàn hồi mà trong lòng chỉ có một chữ “Sướng!” Rốt cuộc thì hắn cũng có một nơi sinh sống ở trên Thần Phong đại lục này rồi, cảm giác có nhà thật là tuyệt vời. Nơi đây, mỗi tấc đất, mỗi tảng đá đều là của ta, ha ha ha….

Trong lúc hắn đang muốn mở màn hình Quang hệ ma pháp ra thì chuông cửa bỗng nhiên reo vang. Mộ Dung Thiên thoáng ngạc nhiên, hắn chẳng quen ai ở Phật Lạc Lý Tư này cả, nhưng sao lại có người biết nơi hắn ở mà đến thăm? Chẳng lẽ là thợ rèn Ải nhân Thác Mễ Á ở công hội đến rủ hắn đi uống rượu sao? Hắn nghĩ chắc có lẽ cũng chỉ có mình gã là có thể biết được địa chỉ này thôi. Vừa mới yên ổn một lúc, chẳng lẽ còn thiếu sót cái gì sao? Bằng hữu, ở cái nơi xa lạ này mà ta cũng có bằng hữu ư? Mộ Dung Thiên vừa bước ra mở cửa, vừa nghĩ ngợi mông lung, nhưng mà ngoài cửa lại là hai người lạ và đều khoác bộ y phục ẩn sĩ, khiến cho hắn ngẩn người ra một chút. Một trong hai người đó đang đeo chiếc mặt nạ bảo hộ để trần, không phải là Thác Mễ Á mà chính là Bích Dạ.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.