Dị Giới Dược Sư

Quyển 5 - Chương 95: Thích sát



Rồi từng ngày, từng ngày trôi qua, thấm thoát mà giờ đây cách thời gian thi đấu chỉ còn hơn nửa tháng. Trong cả hai học viện, các học viên đều đã bắt đầu cảm nhận được bầu không khí đầy khẩn trương. Cuộc thi đấu đại quy mô này quả thật còn long trọng hơn cả cuộc thi sát hạch cuối kỳ nhiều lắm, bởi vì đến lúc đó sẽ có rất nhiều nhân vật lớn của đế quốc đến quan chiến, nếu như bị thua thê thảm thì đó là một việc rất mất mặt. Do đó, mọi người đều cố tranh thủ thời gian, quý trọng từng giây từng phút và dậy thật sớm để khổ luyện; ngay cả đám học sinh ở địa cầu trong lúc ôn thi để vào trường cao đẳng cũng không khẩn trương như vậy nữa là. Hiện nay, học viện cũng ngừng luôn các khóa học, họ cho phép các học viên được tự do thoải mái, mặc sức tu luyện các kỹ năng hoặc phương pháp rèn luyện phù hợp với bản thân nhất, bất luận đó là thực chiến đả đấu, hay tấn công, phòng ngự, hay là tu luyện linh lực....tất cả đều được, và họ sẽ không hề quan tâm hay ngăn cản.

Tuy rằng học viện để cho các đệ tử được tự do tu luyện, nhưng không hề có người nào luyện cho đến tận nửa đêm, thế nhưng đêm nay lại có ngoại lệ. Tại dã huấn trường ở trong khu rừng sâu, lúc này đang có một cuộc chiến diễn ra rất kịch liệt.

Kẻ tham chiến là hai thiếu nữ, trong đó có một người là ma pháp sư, nàng ta thiện dụng kỹ năng của bốn hệ Phong, Thủy, Thổ, và Quang Minh. Thỉnh thoảng lại phóng ra vài cái phong nhận [1], hoặc là trong tay "mọc" ra một cái thổ thuẫn [2] để phòng ngự, và đôi khi còn dùng cả thủy xà để quấy rầy hành động của đối thủ. Riêng Quang Minh hệ ma pháp của nàng ta thì còn có thể làm tan rã uy lực kỹ năng nguyên tố của địch nhân trong một chu vi rộng lớn, thậm chí còn làm bắn ngược trở lại. Bao nhiêu kỳ chiêu quái thức cứ ùn ùn đánh ra, làm cho kẻ khác hoa cả mắt, ngay cả sức nhìn cũng không được nhàn rỗi chút nào. Hơn nữa, trong mỗi lần xuất chiêu, nàng ta còn phát huy đặc điểm của từng loại nguyên tố đến mức tốt nhất nữa.

Còn người thiếu nữ kia thì lại mặc trang phục đạo tặc, động tác nhanh như gió, luôn tấn công vào những góc độ hiểm và khó ngờ nhất. Nàng ta phát huy những đặc điểm trong chức nghiệp của mình là tốc độ cao và biến hóa quỷ dị đến mức nhuần nhuyễn nhất; mà điều càng hiếm thấy hơn đó là việc nàng ta còn lại là một ma đạo tặc tinh thông Hỏa hệ nữa. Hỏa diễm của nàng ta đã đạt tới thanh sắc cảnh giới, lại thêm có sức gió tăng cường, mà tốc độ của gió vốn đã cao, nên nhờ vậy mà uy lực của hỏa diễm lại càng mạnh hơn, thật khiến đối phương khó lòng phòng bị nổi. Nếu như lúc này có người quen của nàng nhìn thấy thì nhất định họ sẽ cực kỳ kinh ngạc, bởi vì chiêu thức mà nàng ta đang sử dụng có tên gọi là “Nguyên tố điệp gia” [3], nó lấy ưu điểm của một loại nguyên tố khác, rồi tăng cường uy lực cho nguyên tố sở trường của mình. Giống như Hỏa là loại nguyên tố rất ư bá đạo mà lại có lực công kích cường đại, thế nhưng lại quá phiêu dật và nhẹ nhàng, khiến cho tốc độ công kích trở thành quá chậm; nhưng trong các loại nguyên tố thì Phong có tốc độ nhanh nhất, tất có thể bổ khuyết cho Hỏa nguyên tố và phối hợp với nó rất hoàn mỹ. Lẽ đương nhiên, “Nguyên tố điệp gia" là một kỹ năng cao cấp nên độ khó rất cao, tuyệt không phải ai cũng có thể học được.

Không cần phải nói, hai người này chính là hai nữ thiên tài đại danh lừng lẫy của đế quốc, vừa là bằng hữu vừa là đối thủ cạnh tranh của nhau, tức Khiết Tây Tạp và Lăng Đế Tư. Bởi vì trong cuộc thi đấu sắp tới, Khiết Tây Tạp không thể phát huy toàn lực để tránh bị bại lộ thân phận, nhưng nàng lại muốn cùng người bạn thân kiêm đối thủ từ nhỏ đến lớn của mình tỷ đấu một phen. Vì vậy nên nàng đã hẹn Lăng Đế Tư nửa đêm đến dã huấn trường của học viện để lén quyết chiến, như vậy sẽ không sợ bị người khác nhìn thấy. Sân luyện này nằm tại nơi sâu nhất trong rừng, nên nó cũng giống như một tiểu huyện thành vậy, những thanh âm do cuộc chiến gây ra sẽ không khiến người ở bên ngoài nghe được, trừ phi chúng là những loại âm thanh được phát ra từ một cuộc chiến có uy lực hủy thiên diệt địa như S cấp thì may ra mới có người nghe thấy.

Lúc mới bắt đầu, lực lượng của hai người còn ngang nhau, Lăng Đế Tư thì nhanh nhẹn và đòn công kích sắc bén, còn Khiết Tây Tạp thì lại phòng thủ chặt chẽ, vả lại, quái chiêu không ngừng tung ra nên cũng không dễ rơi xuống thế hạ phong. Hai người đã giao thủ với nhau từ nhỏ đến lớn nên đều quen thuộc ưu khuyết điểm của nhau, vì thế, nếu có ai muốn dùng kỹ xảo để chiếm ưu thế thì hẳn là không dễ dàng chút nào. Nhưng khi chiến đấu đến hồi gay cấn, do Lăng Đế Tư có kinh nghiệm thực chiến phong phú hơn và uy lực của Hỏa hệ đấu khí tinh thuần cũng dần dần hiển lộ ra. Mặc dù, về phương diện võ đạo, tu luyện bất cứ hệ nguyên tố nào cũng đều có hiệu quả như nhau, nhưng khi người chỉ biết một hệ nguyên tố tu luyện đến trình độ cao cấp thì chưa chắc đã thua kém người am hiểu nhiều hệ nguyên tố nhưng lại có khả năng khống chế yếu hơn.

Sau khi năm phen bảy bận trổ hết ngón nghề ra để ứng phó với làn sóng hỏa nhận nhiều như mưa, Khiết Tây Tạp rốt cuộc cũng phải thở hổn hển rồi hô lên với giọng cấp bách:

- Dừng tay! Dừng tay!

Lăng Đế Tư nghe vậy thì dập tan hỏa linh trên tay, rồi cười hỏi:

- Chuyện gì đó?

Toàn thân Khiết Tây Tạp đổ mồ hôi đầm đìa, nói:

- Ài, mệt chết ta rồi, ta chịu thua.

Nói xong, nàng ngồi bệt luôn xuống đất, trông chẳng giống thục nữ chút nào. Nàng đợi hơi thở bình ổn lại một chút, thì mới đứng lên nói:

- Lăng Đế Tư, linh lực và Hỏa hệ ma đấu khí của ngươi tiến bộ nhanh quá, quả thật giống như là thay đổi thành người khác vậy. Nửa năm trước chúng ta còn ngang sức với nhau kia mà, thế đã xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ sự cạnh tranh ở học viện lại có hiệu quả như vậy sao?

Lăng Đế Tư nghe vậy thì cũng ngây người ra. Linh lực và ma đấu khí của nàng quả thật mỗi ngày đều tăng vùn vụt, một phần là do công lao khắc khổ tiềm tu, phần khác quan trọng hơn là do “người kia” đã tự nguyện giải trừ Linh lực phụng hiến, bao nhiêu linh lực mà hắn đã thu được đều trả lại hết cho nàng, so với tình trạng linh lực bị phong ấn trước kia thì hoàn toàn khác hẳn, vì toàn bộ những linh lực đã mất đi rồi được tiếp thu trở lại đều có thể tự do sử dụng. Chính vì thế mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Lăng Đế Tư đã có sự biến hóa của một người được thoát thai hoán cốt.

Lăng Đế Tư cười đáp:

- Có lẽ là vậy rồi.

Khiết tây Tạp thở mạnh vài hơi, rồi bỗng nhiên nói với giọng thần bí:

- Lăng Đế Tư, ta nói cho ngươi nghe chuyện này nhé.

Lăng Đế Tư hỏi:

- Là chuyện gì, sao lại thần thần thần bí bí thế?

Khiết Tây Tạp che miệng cười nói:

- Gã sắc lang bạn cùng phòng với ta ấy, hắn yêu thầm ngươi đó!

Khi thấy càng tới gần ngày thi đấu thì Mộ Dung Thiên lại càng tập luyện điên cuồng đến chẳng biết mệt, rốt cuộc Khiết Tây Tạp không nhịn được mà phải nói ra chuyện “bí mật” đó với người bạn tốt của mình.

Lăng Đế Tư hơi bất ngờ, kinh hãi nói:

- Ta thấy không thể nào, ngươi đừng nói bậy.

Khiết Tây Tạp vội vàng phân biện:

- Ta không có nói bậy. Lúc trước, khi học viện vừa khai giảng không lâu, sau khi ta và một bằng hữu khác trong học viện nhắc tới trong cuộc thi trước, ngươi đã vượt liền ba cấp, đánh với bọn học sinh của năm bốn, thì hắn liền bị đả kích như có nương tử chạy theo người khác vậy. Giờ đây, ngày nào hắn cũng luyện đến mức phải bò về ký túc xá, có mấy lần ta còn phải dìu về phòng nữa, toàn thân hôi hám, bẩn chết đi được. Lăng Đế Tư, ngươi phải bồi thường cho ta đó!

Lăng Đế Tư cười gượng, nói:

- Chuyện này đâu có liên quan gì đến ta?

Khiết Tây Tạp cười hì hì:

- Đương nhiên là có liên quan rồi. Nếu như không phải tại ngươi lớn lên xinh đẹp như vậy, vóc dáng phong tao như vậy, thì hắn cũng không yêu thầm ngươi rồi. Tất nhiên, hắn cũng sẽ không luyện tập khắc khổ như vậy, và ta cũng không cần phải vất vả rồi.

Lăng Đế Tư cười nói:

- Nếu như Khiết Tây Tạp tiểu thư của chúng ta mà khôi phục lại chân diện mục, đến lúc đó chỉ sợ là hắn sẽ lập tức bổ nhào lên đấy. Ta thì có đáng là gì chứ?

Rồi Lăng Đế Tư không muốn thảo luận về chuyện này quá nhiều, liền nói:

- Thôi được rồi, chúng ta mau dùng đan dược để khôi phục linh lực, rồi trở về thôi.

Nàng đưa tay vào Không Gian châu ở trong túi, nhưng khi bàn tay đưa vào được một nửa thì bỗng dừng lại thốt:

- A.......

Khiết Tây Tạp ngạc nhiên hỏi:

- Thế nào....

- Nguy hiểm!

Lăng Đế Tư gần như lập tức đẩy mạnh Khiết Tây Tạp ở đằng trước mình sang một bên, sau đó thì chợt có vài bóng hắc ảnh không thể nhìn rõ đã xẹt ngang qua chỗ mà Khiết Tây Tạp vừa đứng lúc nãy, rồi tiếp theo là kình phong quất vào mặt, khiến cho chỗ mi tâm của Lăng Đế Tư hơi thoáng đau nhức. Nàng tựa như là chỉ dựa vào tiềm thức mà không kịp quan sát kỹ phương hướng có lợi cho mình, chỉ miễn cưỡng lướt ngang vài xích để tránh né. Đây chính là tuyệt chiêu mà ngày trước Mộ Dung Thiên đã nhìn thấy nàng sử dụng khi giao đấu với Tuyết Phách Tinh vương, lúc ấy nàng cũng bị mất thăng bằng và suýt tí nữa là bị giẫm chết. Tuyệt chiêu này có tên gọi là Thiểm Điện Chiết.

Tuyệt chiêu ấy của Lăng Đế Tư được gia tộc bí truyền, chỉ có trong lúc cấp bách thì mới có thể hiển lộ tuyệt kỹ cứu mạng của giới đạo tặc. Giờ đây, nàng lại một lần nữa sử dụng nó, quả thật khó khăn lắm mới có thể tránh né được một kích trí mạng kia, chỉ có điều tốc độ của người đánh lén thật sự quá nhanh, trên cánh tay của nàng vẫn còn lưu lại một vết thương, khiến cho ma đấu khí như con đĩa lập tức theo vết thương mà điên cuồng xâm nhập vào nội thể.

- Thích khách!

Một lời của Lăng Đế Tư đã nói ra thân phận của kẻ đánh lén. Hắc y cùng với đêm tối gần như hòa tan thành một thể, ngay cả chủy thủ cũng là màu đen, toàn thân trên dưới ngay cả đôi mắt cũng không để lộ ra ngoài, nhằm tránh phản quang khiến cho người khác cảnh giác. Kẻ đó lại còn lợi dụng hoàn cảnh để yểm trợ, rồi lại ẩn trong bóng tối chờ đợi thời cơ thích hợp để tung ra một đòn trí mạng, và y lại còn có đấu khí với tính chất đặc biệt. Không cần phải nói, tất cả những điều đó đã mách bảo kẻ vừa ra tay chính là thích khách.

Phía sau hắc y thích khách chỉ lưu lại một chuỗi thân ảnh mờ mờ kéo dài, thì ra y đã ẩn vào trong một lùm cây cách đó chừng hai mươi thước, và nơi đó cũng chính là nơi mà y ẩn nấp lúc nãy.

- Ảnh cấp thích khách!

Lăng Đế Tư khẩn trương nói:

- Khiết Tây Tạp, hai chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn, chạy mau!

Thích khách đối với một kích thất thủ vừa rồi của mình cũng rất bất ngờ. Y đã kiên trì ẩn nấp trong bóng tối khá lâu, đợi cho song phương chiến đấu đến sức cùng lực kiệt nhưng vẫn chưa phát động công kích, mà cứ tiếp tục đợi cho sự hưng phấn trong lúc chiến đấu của hai người hoàn toàn tiêu tan, rồi canh ngay lúc họ lấy thuốc thì đó chính là thời cơ tốt nhất để ra tay. Nhưng y không ngờ rằng sự cảnh giác và phản ứng của Lăng Đế Tư lại quá nhanh nhẹn như vậy, vì thế nên y mới bị thất thủ.

Một kích vừa rồi đã được phát động toàn lực, nhưng sau khi bị đối phương tránh thoát thì thích khách cũng thu thế ngay lập tức. Mắt thấy con mồi không bị việc gì đã chạy trốn theo hướng khác, mà trong đó hiển nhiên có một người còn muốn thi triển Âm ba khuếch triển thuật, nếu một khi để cho nàng ta thực hiện được điều đó, vậy thì kế hoạch ám sát lần này sẽ hoàn toàn thất bại. Ở trong học viện có rất nhiều cao thủ, mà dù y có là một ảnh cấp thích khách, nhưng đến khi đó thì chỉ có thể lập tức bỏ qua cơ hội tốt như vậy để mà chạy trối chết thôi.

Một luồng thanh sắc khí vụ dày đặc liền tỏa ra từ kẻ thích khách rồi nhanh chóng bao phủ lấy một phạm vi mười lăm thước. Chữ “cứu” của Khiết Tây Tạp còn chưa được khuếch tán thì đã bị ngăn cản lại, còn chữ “mạng” tiếp đó vừa thoát ra khỏi miệng thì đã bị dồn nén lại hết mức, và thanh âm dĩ nhiên là không thể xuyên thấu luồng khí vụ kia, nặng nề mà thong thả, âm lượng so với người bình thường lúc nói chuyện cũng không bằng được, thế là Âm ba khuếch triển thuật tự nhiên là mất đi hiệu lực. Mà hai nàng bị khí vụ bao phủ giống như bị hãm vào vũng bùn vậy, trước ngực như bị một khối đá lớn đè lên, cả động tác cũng không hành động được như bình thường, cứ như là cá bị mắc cạn, chim bay gãy cánh, thật là khó chịu đến nỗi nói không nên lời.

Thần sắc của Lăng Đế Tư càng trở nên ngưng trọng hơn, nàng bật thốt:

- Không gian phong tỏa!

Đây là một kỹ năng đặc biệt của thích khách, có thể khiến cho hành động của đối phương, thậm chí là âm thanh trong một chu vi rộng lớn bị giảm đi, tuy nhiên, kỹ năng này rất khó tập thành. Kẻ thích khách kia lại có thể mở rộng phạm vi lên đến mười lăm thước, dĩ nhiên là không giống như một ảnh cấp thích khách tầm thường. Lăng Đế Tư biết một khi mình còn ở trong vòng phong tỏa này thì sẽ khó có thể chạy trốn được, hy vọng duy nhất của nàng là cố gắng kéo dài thời gian, bởi vì không gian phong tỏa sẽ làm tiêu hao linh lực kinh người, không thể duy trì lâu dài được.

oooOooo

- Hừ, hừ....

Mộ Dung Thiên thở gấp một hơi, mồ hôi tuôn ra như mưa, hắn nuốt luôn vài viên khôi phục đan, coi cái thứ dược vật đắt đỏ này như không đáng tiền vậy. Mà những thứ dược vật này quả thật cũng không cần tiền để mua, vì hắn lấy chiêu bài nghiên cứu, đến công hội lấy một đống lớn tài liệu về, luyện chế đầy đủ khôi phục đan để chống đỡ những cuộc huấn luyện càng lúc càng lâu hơn và cũng càng ngày càng cực khổ hơn. Ma Bạo Phá của hắn có uy lực rất lớn, nên rất dễ bị người khác chú ý, vì ban ngày ở dã huấn trường có nhiều người nên không thích hợp để luyện tập, chỉ có thể chọn lúc chiều tối, mà ban đêm yên tĩnh thì đối với việc tu luyện quả là có hiệu quả tốt hơn ban ngày nhiều.

Lúc này, Mộ Dung Thiên đang nhìn cái hố to bị phá hủy trên mặt đất mà cảm thấy rất thỏa mãn. Tốt, hôm nay dừng lại ở đây thôi! Tinh thần mệt nhọc thế này, nếu không có đan dược thì khó có thể khôi phục lại được.

Hai chân vừa đạp một cái, Mộ Dung Thiên liền bay lên trên một thân cây đại thụ, sau khi vừa chạm vào thân cây thì lại nhẹ nhàng đạp thêm một cái, thân thể lại một lần nữa lăng không bay đến một thân cây khác, động tác như hành vân lưu thủy, một hơi liên tục liền lạc, bao gồm cả dịch chuyển và biến hướng với tốc độ cao trong đó. Gần như là có thể dùng từ “thần tốc” để hình dung sự tiến bộ của hắn, Mộ Dung Thiên vui mừng hớn hở, thỏa thích hưởng thụ niềm khoái cảm khi sử dụng khinh thân thuật, rồi hắn cứ nhắm về hướng của ký túc xá mà lao đi.

Mộ Dung Thiên liên tục phi hành suốt mấy phút đồng hồ, rồi bỗng nhiên dừng lại, bởi vì hắn nghe thấy mấy thanh âm kỳ quái như "thông, thông, thông...." vang lên vừa nặng nề mà lại cũng vừa tới tấp.

Nửa đêm khuya khoắt như vậy mà còn có ai ở đây sao? Ngày thường vẫn có mình là người luyện trễ nhất thôi, mỗi khi trở về thì đã không còn ai nữa rồi, đúng thật là kỳ quái. Hắn hơi suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên tên sắc lang liền bừng tỉnh, trong đầu hắn chợt hiện ra hình ảnh cực kỳ dâm đãng: hai thân thể lõa lồ đang quấn chặt lấy nhau, kẻ ở trên thì không ngừng tấn công ở dưới, khiến cho hạ thể của họ phát ra những thanh âm “thông, thông, thông” như vậy.

Nghĩ đến cảnh nửa đêm ở trong học viện có một đôi tình nhân hò hẹn gặp mặt nhau tại dã huấn trường, rồi thì củi khô lửa bén cũng là chuyện dĩ nhiên thôi, và họ đã không dằn lòng được mà chơi "dã chiến" ngay tại chỗ luôn.

Nhã hứng tốt thật! Mộ Dung Thiên không ngừng tấm tắc khen ngợi. Thế là hắn lập tức nổi cơn xung động, muốn đến đó học tập kinh nghiệm một phen, rồi lập tức thi triển khinh thân thuật và lao ngay về hướng phát ra thanh âm “hấp dẫn” kia.

Hết

==================================

Chú thích

[1] phong nhận: đao gió.

[2] thổ thuẫn: thuẫn bài bằng thổ (đất).

[3] Nguyên tố điệp gia: một loại nguyên tố chồng chất lên một loại nguyên tố khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.