Dị Giới Liên Minh

Chương 45: Nova chết



" Dừng tay".

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ tích tắc thôi là Long " thân tiêu ngọc vẫn" thì một âm thanh hùng hậu vang lên. Chỉ thấy từ trên không, một bóng người xuất hiện. Người xuất hiện lơ lững giữa không trung, đạp không mà đi. Ánh mắt hắn nhìn về phía Nova hờ hững lên tiếng. Khi hắn vừa nói xong. Một cỗ khí thể khủng khiếp, hủy thiên diệt địa từ người hắn tỏa ra xung quanh.

- Phụt.

Bị cỗ khí thế kinh khủng tập trung, Nova lập tức phun ra một ngụm máu. Từ trên không rơi xuống, khuôn mặt trắng bệch , ánh mắt sợ hãi nhìn nam tử thần bí ở trên không.

Không chỉ hắn, mà tất cả những người ở đây đều kinh hoàng khi nam tử này xuất hiện. Bọn họ khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi chảy ròng, hít thở không thông toàn thân run rẩy ngồi phịch xuống đất. Không phải bọn họ sợ hãi mà là bọn họ bị khí thế của nam tử thần bí dọa cho run rẩy.

Đây là một cỗ khí thế cực kì khủng bố. Một cỗ khí thế không xuất hiện trên nhân loại. Như là đối phương là thần và những người ở đây đều là con giun con dế vậy. Cỗ khí thế khiến bọn họ không thể phản kháng. Thật sự là quá đáng sợ.

" Độ ... Độ Không cảnh"

Ngồi trên mặt đất, nhìn nam tử lơ lửng trên bầu trời, đạp không mà đi như là đi trên đất bằng. Phi hành mà không cần tới "Khí Linh Dực". Sơn Tùng run run lên tiếng.

" Độ Khí song dực phi hành

Độ Không đạp không mà đi

Thiên Nhân ngao du tinh vực"

Đây là ba câu nói về thiên phú đặc biệt của ba cảnh giới Độ Khí, Độ Không và Thiên Nhân:

Độ Khí Cảnh ngưng tụ hai cánh để phi hành trên trời. Độ Không thì không cần hai cánh, việc phi hành trên không hoàn toàn là một ý niệm, đặc biệt là Độ Không Cảnh có thể bước đi trên không như là đất bằng vậy. Còn Thiên Nhân Cảnh, đồn rằng Thiên Nhân Cảnh có thể ngao du trong vũ trụ mà không cần bất kì sự hỗ trợ nào. Tất nhiên đây chỉ là truyền thuyết đến này chưa ai kiểm chứng.

Thần bí nam tử không cần " khí linh dực" phi hành. Hoàn toàn tự do bay lượn trên không. Đặc biệt là khi đối phương bước đi trên bầu trời cũng cỗ khí thế khiến người khác không thể phản kháng từ hắn khiến mọi người ở đây đều tin rằng đối phương là Độ Không Cảnh.

" Ảnh Sát. Là ngài. Ngài tới cứu ta sao?"

Nova đầu tiên bị sự xuất hiện của Độ Không Cảnh dọa cho sợ vãi đái. Thế nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh lại. Thấy đối phương quen thuộc, Nova liền nhận ra hắn là ai.

Nghe vậy, nam tử tên là Ảnh Sát gật đầu. Âm thanh hờ hững :

" Đúng vậy. Hôm nay ta tới đây là đón ngươi. Đi thôi. Đồng thời ngươi lên nhớ luật lệ đấy".

Nghe tới luật lệ, Nova khuôn mặt biến sắc. Trong mắt tràn đầy sự thống khổ, đau đớn cùng không cam lòng. Ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn về phía Long, giọng nói lạnh giá vô cùng, hận ý trùng thiên mở miệng:

" Ảnh đại nhân. Xin chờ một chút. Ta muốn giết kẻ này. Chính hắn là người đã giết chết cha ta"

" Tùy ngươi. Nhanh lên một chút"

Ảnh Sát không mấy để ý. Trong mắt hắn, những người ở đây đều là con giun con dế mà thôi. Giết một con kiến hôi, hắn phải để trong lòng sao?. Tất nhiên là không rồi.

" Ha... ha, giỏi cho Ảnh Sát. Chẳng lẽ mười năm bên ngoài khiến ngươi quên ta là ai rồi ư?"

Nghe hai người đối thoại, Long cười lớn một tiếng, sau đó trào phúng lên tiếng. Ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Ảnh Sát. Hắn biết Ảnh Sát rất rõ và thật không ngờ rằng đối phương lại không nhận ra mình. Đối với Ảnh Sát, Long cảm thấy cực kì thất vọng

Bên cạnh Long, Sơn Tùng giật mình nhìn Ảnh Sát rồi nhìn Long. Hắn thật không ngờ rằng Long lại quen biết một tên Độ Không Cảnh. Không những thế có thể cảm nhận được trong câu nói của Long, Ảnh Sát có vẻ là người rất quen với hắn.

Về phía Ảnh Sát, nghe Long nói vậy thì khuôn mặt hơi chút thay đổi. Ánh mắt chăm chú nhìn về phía Long. Càng nhìn hắn càng cảm thấy Long cực kì quen thuộc, quen thuộc tới nỗi hắn đã gặp mặt rất nhiều lần rồi.

Thấy vậy, Long phất tay, một tấm lệnh bài bắn về phía Ảnh Sát. Cầm lên tấm lệnh bài, Ảnh Sát khuôn mặt biến sắc, toàn thân run lên, nắm thật chặt lệnh bài. Hắn nhìn về phía Long, trong mắt tràn đầy vẻ chấn động, sợ hãi cùng với kinh hỉ lắp bắp:

" Ngài ... Ngài là..."

" Ngươi nhớ ra rồi phải không? Không cần phải nói ra. Hôm nay, ta ra lệnh cho ngươi. Giết chết Nova"

Long ra hiệu cho đối phương không nói ra. Nhìn về phía Nova âm thanh lạnh như băng lên tiếng. Nova là kẻ thù của Long, một khi không giết thì tương lai sẽ trở thành hiểm họa khó lường. Vì thế, Long trực tiếp bóp chết một hiểm họa từ trong trứng nước

Nghe Long nói vậy, Nova ánh mắt tràn đầy khinh thường, trào phúng nhìn Long. Bởi vì hắn ánh mắt nhìn Long chằm chằm nên không thấy được Ảnh Sát xảy ra vấn đề. Đối với lời nói của Long, hắn cực kì không tin tưởng, bộ dạng nhìn Long như nhìn một tên ngu ngốc vậy mở miệng:

" Ngươi nghĩ mình là ai mà lại có thể ra lệnh cho Ảnh đại nhân. Ngươi nghĩ..."

Thế nhưng hắn chưa nói xong, thì ánh mắt trợn tròn, không thể tin được nhìn ra sau lưng mình. Chỉ thấy không biết từ lúc nào, Ảnh Sát đã xuất hiện bên cạnh hắn, trong tay đoản đao không chút lưu tình đảm thủng tim Nova.

" Ảnh...đại... đại... nhân... ngài..."

Nova khó tin nhìn Ảnh Sát. Hắn thật sự không hiểu nổi tại sao Ảnh Sát lại giết mình. Thế nhưng, hắn chỉ có thể mang câu hỏi này xuống âm phủ hỏi Diêm Vương mà thôi. Bởi vì Ảnh Sát sẽ không trả lời hắn. Với một kẻ sắp chết như Nova, Ảnh sát nói nhảm với hắn làm gì.

Ảnh Sát ánh mắt không chút đồng tình nào nhìn Nova, không chút do dự rút ra đoản đao. Một cột máu tươi từ sau ngực Nova theo đoản đao rút ra bắn lên không. Nova phun ra một ngụm máu . Ánh mắt hắn vô thần ngã xuống, khí tức đoạn tuyệt. Kể cả đến lúc chết, hắn cũng không hiểu tại sao Ảnh Sát lại giết mình. Một đời kiêu hùng Nova, cuối cùng lại chết ở dưới tay kẻ tới cứu mình. Nói ra thì thật là bi ai.

" Đinh, chúc mừng chủ nhân hoàn thành " Cưỡng chế nhiệm vụ". Bởi vì đây là " cưỡng chế nhiệm vụ" vì thế không có phần thưởng. Toàn bộ liên minh điểm do việc giết Nova cũng không tồn tại"

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Long. Long liền hiểu được, Nova đã chết không thể chết hơn được rồi. Hắn thở phào một hơi ngồi xuống.

Hiện tại, Long có thể thở ra một tiếng thoải mái. Mấy tiếng vừa rồi là quãng thời gian căng thẳng rất với Long. Hắn không chỉ phải quan sát đường đi nước bước của kẻ địch, mà còn phải làm ra những quyết định mang tính chiến lược để có thể dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt đối phương.

Tuy vậy, đến cuối cùng mọi tính toán của hắn đều thất bại, hắn tý thì bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của Nova. May mà Ảnh Sát xuất hiện kịp thời nếu không có lẽ hắn trở thành một tên xuyên việt nhọ nhất rồi. Chưa đến tập cuối đã chết.

Nguy hiểm đã qua. Cơn mệt mỏi của việc sử dụng tinh thần quá tập trung cộng với vết thương nặng trong cơ thể khiến Long ánh mắt hắn trở lên mơ hồ. Hắn ngã phịch xuống đất, hôn mê. Bất tỉnh nhân sự.

*******************

Tại một nơi nào đó trong Huyễn Mộng Tinh. Một chiếc phi thuyền vũ trụ cỡ nhỏ đáp xuống. Từ bên trong phi thuyền, hai người đàn ông . Một thiếu niên mười sáu và một thanh niên mười tám bước ra. Chính là hai vị sát thủ tới từ KillGod: John và Trần Phương.

"Cái đậu má sài gòn chứ. Troll bố máy à. Hiện tại mục tiêu đang ở đâu cũng không biết. Chỉ nói đối tượng đang ở Huyễn Mộng Tinh. Có biết Huyễn Mông Tinh lớn như thế nào không hả?".

Vừa xuống khỏi phi thuyền, Trần Phương liền mở miệng mắng chửi. Hắn bởi vì quá vui sướng vì nhận được nhiệm vụ " Việc nhẹ lương cao" mà quên mất một điều: Trong nhiệm vụ chỉ nói mục tiêu đang ở Huyễn Mộng Tinh nhưng không nói địa điểm cụ thể ở đâu. Đây chẳng phải là troll nhau sao? Phải biết Huyễn Mông tinh lớn như thế nào, dân số mấy trăm triệu người đã thế còn có khách du lịch nữa chứ. Tìm một người trong mấy trăm triệu người, Trần Phương chỉ cảm thấy bất cmn lực.

John: " Đại ca..."

" Nói cái gì. Để im tao phát tiết cái coi. Con mẹ nó chứ, tao mà biết cái thằng ban bố nhiệm vụ này là ai, tao thề tao sẽ cắt t...rim của nó, sau đó làm thành đủ các kiểu món ăn như xào, nấu, nướng,... rồi vứt cho chó ăn".

John: '' Đại ca..."

" Câm. Đjt bà nó chứ. Ban cái nhiệm vụ thì chỉ nói đối phương ở Huyễn Mông Tinh. Thế có biết Huyễn Mông Tinh nó lớn như thế nào không? con bà nó chứ, biết thế bố éo nhận nhiệm vụ nữa"

John: " Đại ca ...."

" Tông môn thằng này. Mày im để tao chửi cái coi. Mấy khi tao được chửi kẻ khác đâu"

John: !@#$%

Nhìn Trần Phương chửi như lên đồng, nước miếng văng ra tung tóe. John không thể không phục cho được. Hắn thật không ngờ đại ca chửi lại có thiên phú như vậy. Mỗi câu mà hắn nói ra đều vô cùng thâm thúy và không kém phần hoa mỹ.

Nếu như người khác mà ở đây, được nghe những lời " cành vàng lá ngọc" từ Trần Phương thì bọn họ đều sẽ tin tưởng cái thằng ban bố ra cái nhiệm vụ này là một tên cặn bã, không ra gì, ... Thật cmn, không phục không được

" Hắt xì"

Tại một quán Bar ở Hà Bắc thành phố. Đang ngồi nhâm nhi ly rượu, ánh mắt nóng bỏng nhìn các vũ nữ ăn mặc thiếu vải nhảy sexy trên bàn, bỗng Số Hai hắt hơi một cái. Xoa xoa mũi mình, Số Hai lẩm bẩm:

" Chậc, chắc lại có em nào yêu thương nhung nhớ đây mà. Haizz, đẹp trai cũng là một cái tội"

Nếu như hắn biết cái người " yêu thương nhung nhớ" không phải là một mỹ nữ như hắn nghĩ mà là một sát thủ chuyên nghiệp: đi đến đâu chết trâu đến đó thì không biết sẽ có cảm tưởng gì

*****

Hơn tiếng sau ( đệch, chửi gì mà kinh vậy), Trần Phương ngừng lại không chửi nữa. Thở ra một hơi, ánh mắt quay đầu lại nhìn về phía John. Thế nhưng, hăn buồn bực phát hiện, John vậy mà nằm một góc ngủ say sưa.

" Thằng đệ. Dậy nhanh".

"Oáp. Đại ca, anh chửi xong rồi à"

John nửa tỉnh nửa mê ngồi dậy, vươn vai một cái ánh mắt mơ hồ nhìn Trần Phương lên tiếng

Nghe vậy, Trần Phương trừng mắt nhìn John quát :

" Câm. Mà lúc nãy mày gọi gì anh?"

" À. Lúc nãy có tin từ người ban bố nhiệm vụ. Nói là đã tìm thấy địa điểm của mục tiêu" nghe vậy, John vội vàng trả lời:

" What! thế sao không nói sớm" Trần Phương vui sướng, trong lòng hận không thể tới bên cạnh người ban nhiệm vụ tặng cho những nụ hôn nồng thắm. Thật không rõ là thằng nào vừa lôi mười tám đời tổ tông nhà người ta ra chửi một lần nhỉ.

Nghe vậy. John buồn bực, trong lòng kêu gào: Mẹ nó! không phải thằng nào đó bận chửi không có ta nói sao?

Thế nhưng , trước dâm uy của Trần Phương. John cũng không dám cãi lại. Phất tay, một thông tin hiện ra trước mặt Trần Phương. Mà vừa nhìn xong, Trần Phương mắt trợn tròn, lâu sau ngẩng đầu gào thét thảm thiết:

" Đjt mợ cái thằng ban nhiệm vụ"

Chỉ thấy trước mắt Trần Phương ghi một dòng chữ

" Mục tiêu Nguyễn Tuấn Long đang học một tháng quân sự trong lữ đoàn 279. Binh đoàn Do Thám"

Hiện tại tâm trạng của Trần Phương cực kì buồn bực. Cái cảm giác trước mặt mình là một mỹ nữ, cởi sách quần áo chỉ để lại đồ lót rồi chờ mình " ấy ấy " . Tin tưởng lúc đó, chắc chắn bất kì thằng đàn ông nào đều hưng phấn, không chút do dự nhào tới

Thế nhưng ngay tại lúc cao trào nhất thì người đẹp phun ra một câu:

" Xin lỗi, hôm nay em tới ngày rồi"

Cái cảm giác đó, chỉ có thằng nào có gấu, vợ rồi rồi mới hiểu. Trần Phương là F,A mười tám năm, tất nhiên không biết cảm giác đó rồi. Nhưng hôm này, Trân Phương rốt cuộc hiểu rõ rồi

Mục tiêu ở Huyễn Mông Tinh, không những thế còn có địa chỉ rõ ràng. Vậy mà ông trời ạ!, mục tiêu hiện tại đang ở trong quân đội. Đây chẳng phải nói bắt Trần Phương vào trong quân đội ám sát mục tiêu sao. Hắn cũng không phải ngu mà làm vậy.

Hiện tại, Trần Phương đối với nhiệm vụ này bất lực rồi. Trong lòng hận không thể biết cái thằng ban nhiệm vụ là ai. Một khi để hắn biết, hắn thề không đập thằng đó đến mẹ nó cũng không nhận ra thì không phải là hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.