Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Chương 28



Một tuần sau cơ thể Gia Á kì tích khôi phục lại. Trị số cơ thể hoàn toàn bình thường, chỉ có kết quả xét nghiệm máu vẫn chưa hoàn thành. Gia Á không khỏe mấy ngày làm Tắc Vạn có chút để ý, Sophie và Gia Á lấy cớ cảm lạnh để gạt y.

Lúc đó đã gần tới ngày tam đại bộ lạc giao lưu, trong tộc đã bắt đầu chuẩn bị. Sau khi cơ thể Gia Á khôi phục, mới được Tắc Vạn cho phép tham gia vào phái đoàn phu nhân trong bộ lạc để tham dự buổi giao lưu.

Đối với khảm đặc mà nói, ngày giao lưu thực chất giống như 1 khu chợ, giống như các đợt xả hàng cuối năm của nhân loại. Cũng có thể xem được thành quả cả năm qua của bộ lạc, cũng có thể đem những sản phẩm thừa trong nhà đổi lấy một số đồ vật hữu dụng, được biết như một chuyến ‘mua sắm lớn’!

Còn đối với lỗ đạt, giao lưu là trận đấu của các dũng sĩ, các bộ lạc sẽ tiến hành thi đấu hữu nghị, phái ra các lỗ đạt có năng lực, thi đấu nhiều hạng mục, có thể xem là Olympic ở Thụy Bá đại lục.

Đương nhiên, Gia Á không giống như khảm đặc bình thường, hắn hứng thú với trận đấu của các dũng sĩ hơn.

Bình thường, hành lý sẽ do khảm đặc chuẩn bị. Chính là có một nhà hoàn toàn bất đồng, lão công lại là tương đương thê tử, Tắc Vạn, Gia Á thật rất cảm khái, Tắc Vạn đúng là lão công mẫu mực a! Gia Á kì thật không phải không muốn làm mà hắn đã được tập làm thói quen, trước kia Sophie luôn chăm lo, hiện tại là Tắc Vạn. Nhìn Tắc Vạn trong cương vị tộc trưởng phải bận rộn chuẩn bị nghi thức, khi về nhà còn phải thu thập hành lý, làm gia vụ. Gia Á nghĩ nghĩ chính mình đụng vào lại làm thêm rắc rối…..

“Tắc Vạn!” Gia Á đột nhiên hăng hái đứng lên.

“Sao vậy?” Tắc Vạn nhìn người vợ nhỏ của mình, không biết hắn lại tính toán làm gì.

“Ngươi bận rộn như vậy! Chuyện trong nhà để ta quản là tốt rồi!”

“A……?” Tắc Vạn nhìn biểu tình của Gia Á, không khỏi bật cười.

“Ta vào trong tộc một chút, cơm để trên bếp, lúc ăn hâm nóng lại chút là được. Chuyện sắp xếp hành lý không cần lo, tối ta về dọn tiếp, không vội.” Tắc Vạn nói.

Trong tộc chuẩn bị rất nhiều gạo thóc, dự định trong ngày giao lưu sẽ trao đổi, Phỉ Tư Thắc bộ lạc nằm trên đại lục, đất đai phì nhiêu nên phát triển trồng trọt cao nhất trong số các bộ lạc. Đồng thời nhiều nhà còn chuẩn bị thêm một ít da thú quý hiếm, hay sừng thú v…v…. Gia Á cũng mang theo một vài con lợi uế thú mình dưỡng, dự tính phát triển thị trường thú sủng một chút, này cũng coi như là thành tựu của hắn đi……

Bởi vì đồ vật chuẩn bị khá nhiều, hơn nữa còn mang theo khảm đặc, phần lớn xuất phát cũng không tiện lợi như trước nên quyết định chọn đường bộ. Trong tộc chuẩn bị rất nhiều xe, một số để chất hàng hóa, một số để khảm đặc cưỡi, lỗ đạt sẽ hóa về hình thú kéo đi. Xe của khảm đặc độ ấm rất cao, hơn nữa còn lót rất nhiều lông thú mềm mại, rất thoải mái. Gia Á không phải không muốn ra ngoài đồng cam cộng khổ với Tắc Vạn, nhưng chính là bên ngoài lạnh quá, lâu lâu hắn cũng muốn hưởng thụ một chút đặc quyền của khảm đặc.

Nhóm khảm đặc tụm lại, đề tài nói chuyện cũng rất có hạn, đơn giản thường là về lỗ đạt, đứa nhỏ, mua sắm và vài việc vặt trong gia đình. Điều này làm Gia Á và Sophie ngồi chung có chút bất đắc dĩ.

Gia Á xem như thân thiết nhất với Bill và Mâu Đặc, Bill thì từ trước mùa đông đã gả cho Phổ Lỗ Tư, hiện giờ hai người là bầu bạn. Mâu Đặc cũng làm bầu bạn với một thú nhân hình dáng mãng xà có sừng.

“Lần trước ta thấy nước mắt nhân ngư ở bộ lạc Ba Tắc Tư!” Bill hưng phấn nói, cậu cũng là một người yêu thích náo nhiệt, hoạt động này năm nào cũng tham gia.

“Nhân ngư?” Gia Á không ngờ thế giới này cũng có sinh vật này.

“Đúng vậy, không biết thật hay giả, nhưng người trong bộ lạc Ba Tắc Tư từng khẳng định nói nó là nước mắt nhân ngư. Có được nước mắt nhân ngư có thể đạt được một nguyện vọng. Nhưng ca ta nói người nọ lừa đảo không được tin, nên ta cuối cùng cũng không trao đổi được.” Bill nói.

“Ca ngươi nói đúng, nếu thật thần kỳ như vậy vì sao người nọ không tự nguyện ước cho mình.” Gia Á cười cười, loại chuyện xưa này đại khái chỉ có thể lừa được người đơn thuần như Bill mà thôi. Bất quá không có lửa sao có khói, có người chào hàng nước mắt nhân ngư, chứng minh thế giới này thật sự có loài sinh vật trong truyền thuyết này.

“Ha ha, tẩu tử, ngươi chỉ biện hộ cho ca thôi.” Bill la ó lên.

“Ngươi đừng có trêu ta.” Gia Á bất đắc dĩ nói, bốn năm con lợi uế thú hắn mang theo đang không ngừng đùa nghịch trên người hắn.

Đi suốt ba ngày cuối cùng cũng tới một quảng trường cực lớn, nơi này là địa điểm tổ chức giao lưu hàng hăm. Phỉ Tư Thắc là bộ lạc tới muộn nhất, Gia Á nhảy xuống xe, Tắc Vạn quan tâm choàng thêm lông thú cho hắn. Quảng trường đã dựng rất nhiều lều trại, khảm đặc đang tụ tập quanh những đống lửa nói chuyện phiếm, một số lỗ đạt đang chuẩn bị thi đấu, người qua lại vô cùng náo nhiệt.

Gia Á lần đầu tiên nhìn thấy người của hai bộ lạc khác, nhìn sơ qua cũng có chút bất đồng lỗ đạt của bộ lạc Phỉ Tư Thắc, tỷ như làn da họ màu lam, lỗ tai dài nhọn giống như tinh linh, sọc vằn trên người có dạng tia chớp. Một số người lại có làn da màu xám tro, móng tay màu đen vô cùng sắc nhọn, ánh mắt hẹp dài giống như loài rắn hơi lồi về phía trước.

“Tắc Vạn!”

Nhìn thấy Tắc Vạn, một thú nhân da lam trên người có sọc vân dạng đốm tiến tới cười lớn.

“Rốt cuộc ngươi cũng tới!”

Thú nhân màu lam đánh một quyền chào hỏi, đó có thể thấy anh ta thực cao hứng khi gặp Tắc Vạn.

“Năm nay xuất phát hơi muộn.” Tắc Vạn cười giải thích.”Bởi vì bầu bạn ta muốn tới xem, nhưng trước đêm xuất phát lại phát bệnh.”

“Bầu bạn? Ta không nghe sai đi! Độc thân vạn năm cuối cùng cũng kết hôn!” Bàng Đốn rất kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Tắc Vạn kéo Gia Á qua thân thiết ôm trước ngực.

“Hắn là bầu bạn của ta.”

Gia Á có điểm xấu hổ, dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tắc Vạn giới thiệu bầu bạn với người ngoài bộ lạc.

“Xin chào, ta gọi là Gia Á.” Gia Á nghĩ, hắn có cần bắt tay không nhỉ? Hình như Thụy Bá đại lục không có phong tục này.

“Khảm đặc thoạt nhìn rất khỏe mạnh a, xin chào, ta gọi là Bàng Đốn, là bạn hữu của Tắc Vạn, năm trước vừa kế thừa chức tộc trưởng bộ lạc Ba Tắc Tư.” Bàng Đốn tươi cười giới thiệu.

“Có thể bắt được Tắc Vạn, ngươi rất có bản lĩnh a! Tên này rất được hoan nghênh, ta có thể kể cho ngươi nghe chuyện tình phong lưu của y, mỹ nhân đẹp nhất trong tộc ta vẫn còn truy đuổi y a.” Bàng Đốn không có hảo ý cố tình nhắc lại ‘chuyện cũ’ của Tắc Vạn.

“Phải không, ha hả.” Gia Á không quá quan tâm tới mỉm cười, đệ nhất mỹ nhân a, Gia Á liếc mắt nhìn Tắc Vạn, thật biết hưởng thụ!

“Đều là chuyện quá khứ.” Tắc Vạn vội vã giải thích, y thấy sắc mặt Gia Á liền biết không ổn.

“Hừ!” Ai thèm quản ngươi! Gia Á hung hăng giậm chân Tắc Vạn, vừa lòng nhìn khóe miệng người đứng sau có chút run rẩy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.