Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Chương 59



Sophie chợt nhớ lại mình đã quên đem hòm đựng thức ăn mang về, nếu trong nhà chợt thiếu đi đồ vật này nọ, Cách Lỗ Khắc nhất định sẽ nghi ngờ. Vì thế liền thay đổi phương hướng, nhanh chóng bơi ngược trở lại. Mới tới cửa động liền ngửi thấy mùi máu tươi truyền tới, tâm Sophie đột nhiên trầm xuống.

Xuyên qua bóng tối u ám, Bàng Đốn không có trong nham động. Sophie mơ hồ cảm thấy mọi việc có chút không đúng, bởi vì cậu dường như ngửi thấy mùi của Cách Lỗ Khắc trong hang động! Sophie bối rối, dựa theo khứu giác mẫn cảm của nhân ngư lần theo mùi máu một đường tìm kiếm. Trong một góc bí ẩn của rạn đá ngầm ở đáy biển, một thân ảnh màu lam làm Sophie chú ý. Sophie chấn động cả người, ngừng lại. Kia? Là Bàng Đốn sao? Cảnh tượng trước mắt làm máu trong người Sophie lập tức đông cứng! Không thể nào hình dung rốt cuộc thú nhân màu lam đã bị đối đãi như thế nào, toàn thân huyết nhục mơ hồ, cơ cản không còn nhìn ra hình thái, miệng vết thương có màu anh đen, rõ ràng đã bị người ta dùng phương pháp tàn bạo tra tấn.

“Bàng Đốn!” Sophie bơi qua, Bàng Đốn cứ như vậy im lặng ngã trên mặt đất.

“Bàng Đốn, ngươi tỉnh lại a!” Sophie không dám chạm vào miệng vết thương ghê tợn trên cơ thể Bàng Đốn, cánh tay run rẩy đưa về phía ngực anh…….. không có luật động, cũng không có hô hấp, anh đã chết……….Sophie dường như bị tát một bạt tai cực mạnh, ngây ngốc đứng một chỗ. Vừa nãy, cậu vẫn còn ở một chỗ trò chuyện với Bàng Đốn, anh còn cười với cậu, vì cái gì lại như vậy! Vì cái gì……….. cậu không tin!

“Bàng Đốn! Ngươi đứng lên a!” Sophie kéo cơ thể cứng ngắc của Bàng Đốn, trong cơn đả kích quá lớn, Sophie giống như phát điên, trong lòng tựa như có thứ gì đó muốn phun trào, trước mắt đột ngột ập tới những hình ảnh xa lạ. Một nam tử nhân loại tóc đen, cuộc sống lữ hành qua các vì sao…………. gương mặt của Bàng Đốn đột nhiên xuất hiện……………….

‘Phong cảnh chổ chúng ta còn đẹp hơn bộ lạc Phỉ Tư Thắc, nhìn về phía biển lớn, mỗi ngày có thể nhìn thấy mặt trời chậm chậm mọc lên từ mặt nước, nước biển sẽ hóa thành màu da cam.’

Ai đang nói chuyện? Sophie ôm đầu mình dường như sắp vỡ vụn, thống khổ cuộn mình trên đáy biển lạnh run.

‘Ta biết em sợ nước, nhưng mà ta có thể cõng em trên lưng đi du lịch trên biến, tốc độ của ta rất nhanh. Nước biển trong suốt, có thể nhìn thấy những rặn san hô rực rỡ đủ màu sắc, còn có những đàn cá nhỏ ……………’

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa! Ngừng đi!” Trước nay chưa từng đau đớn như vậy, đồng tử Sophie dường như muốn nổ tung, khóe mắt chảy ra dòng máu màu lam của nhân ngư.

Nhân ngư không có nước mắt, khóc chỉ có thể chảy ra huyết lệ……….mà đổ máu đối với nhân ngư mà nói, đau đớn như bị cắt da róc thịt. Cậu nhớ ra, cậu nhớ ra Bàng Đốn! Tuy không quá rõ ràng, nhưng Sophie có thể khẳng định, những lời này Bàng Đốn từng nói qua với cậu! Anh nói muốn dẫn cậu đến Đông Hải xem mặt trời mọc, cùng nhau sinh sống, chính là, Bàng Đốn đã chết…… Anh sao có thể chết được chứ?

“Ta đã nhớ lại anh rồi, Bàng Đốn, anh đứng lên a………..Anh không phải luôn muốn ta khôi phục trí nhớ sao! Anh đứng lên nói cho ta biết những lời kia có phải anh nói hay không! Có phải hay không a!” Huyết lệ màu lam của Sophie hòa tan vào nước biển, nhìn thấy dòng chất lỏng xanh lam chậm rãi phiêu tán. Sophie giống như nhớ ra cái gì, cố nén đau đớn, bàn tay tái nhợt dịu dàng vuốt ve gò má lạnh lẽo của anh, thiệt nhiều máu, đều là màu đỏ…… Trái tim Sophie run rẩy, giống như có người nắm nó kéo ra khỏi lồng ngực.

“Anh yên tâm, ta có biện pháp, ta sẽ không để anh chết…………” Sophie chưa bao giờ thể nghiệm cảm giác ‘đau lòng’, từng cười nhạt, vô duyên vô cớ tâm sao có thể đau? Chính là hôm nay rốt cuộc cậu đã biết, nguyên lai tâm thật sự có thể đau, hơn nữa đau đến mức làm người ta chết đi sống lại. Lồng ngực Bàng Đốn vẫn còn hơi ấm, này chứng minh anh vừa chết đi không bao lâu, Sophie nghĩ tới biện pháp, cậu phải cứu anh trở về.

Sophie biết ai đã hạ thủ Bàng Đốn, vừa nãy cậu ngửi thấy mùi của Cách Lỗ Khắc ở cửa động. Huống hồ gì loại thủ đoạn này, ngoại trừ Cách Lỗ Khắc cậu cũng không nghĩ ra được ai khác! Hai tay siết chặt, vì cái gì phải đối xử Bàng Đốn tàn nhẫn như vậy! Cách Lỗ Khắc trước kia khi giết người đều là một kích, chưa từng tra tấn ai! Vì cái gì là Bàng Đốn lại cố tình……………Sophie hạ quyết tâm, ra lệnh cho đàn cá dạ quang nâng thi thể Bàng Đốn, xuất phát về phía bờ biển.

Sophie không tính toán trờ về, đúng vậy, Cách Lỗ Khắc nếu đã phát hiện ra Bàng Đốn, như vậy tuyệt đối sẽ không bỏ qua, hắn muốn đẩy Bàng Đốn vào chỗ chết. Chính là cả đáy đại dương đều nằm trong khống chế của Cách Lỗ Khắc, cậu có thể trốn tới nơi nào? Chỉ có thể lên bờ! Rời khỏi kết giới, Sophie không thể chết nhanh như vậy, nhưng Cách Lỗ Khắc đã hơn một trăm tuổi, chỉ cần vừa lên cạn sẽ lập tức chết già!

Lập tức hướng về phía trước, xuyên qua lòng chảo và cụm núi lửa, Sophie lao ra khỏi mặt nước nhảy thành một đường xong, cậu còn nhớ rõ con đường lần trước Bàng Đốn dẫn cậu đi. Đàn cá dạ quang nâng thi thể Bàng Đốn, đi theo Sophie, giống như một mũi tên xuyên trong dòng nước. Tới bờ biển, cá dạ quang là sinh vật sinh sống trong không gian nhân ngư, không thể rời khỏi biển cả, đều bắt đầu tản đi. Sophie tiếp được cơ thể Bàng Đốn, phía trước là bờ cát và vách đá, lên cạn cậu chỉ là một sinh vật nhỏ bé yếu ớt, không có nọc độc, không có sức mạnh, không thể bay lượn………..

Sophie chậm rãi hôn nhẹ lên khóe môi Bàng Đốn, cậu nhất định phải cứu anh. Sophie ôm Bàng Đốn bơi về phía nước cạn, càng tới gần bờ biển càng cảm nhận được sức mạnh đang xói mòn, giống như những hạt cát chảy qua kẻ tay biến mất không còn dấu vết. Trên vách đá cạnh bờ cát có một hang động nhỏ, bên trong có một cái hồ nhỏ, liên thông trực tiếp với biển cả. Sophie mang theo Bàng Đốn tiến vào hang động nhỏ kia, cố sức nâng anh lên bờ. Chỉ là một việc nhỏ này thôi, Sophie đã mệt đến thở không nỗi, điều này chứng minh cậu đã hoàn toàn rời khỏi phạm vi bảo vệ của kết giới………………….

Sophie rời khỏi mặt nước, ngồi lên bờ, nhưng mất đi năng lực chỉ có thể dùng hai tay để di chuyển cơ thể, bò tới bên người Bàng Đốn. Hoàn tất một loạt động tác này xong, Sophie vô lực té ngã trên mặt đất, cả người hư nhuyễn……………..

Thật đúng là không dùng được, nhân ngư lên bờ lập tức giống như phế vật. Sophie mỉm cười tự giễu, bất quá cũng may mắn, hiện tại Bàng Đốn đã an toàn, cho dù Cách Lỗ Khắc phát hiện bọn họ đào tẩu cũng không có biện pháp truy đến……Sophie ngồi dậy, ánh mặt lưu luyến dừng lại trên người Bàng Đốn, cậu có biện pháp cứu anh trở về……….. Từ túi trân châu lấy ra một thanh đao nhỏ bằng vỏ sò rất sắc bén, nhắm ngay chiếc đuôi lam sắc của mình, cắn môi quay mặt qua chỗ khác. Không chút do dự trong khoảnh khắc giơ tay chém xuống, cắt xuống một khối thịt còn mang theo vẩy cá.

Chỉ đổ huyết lệ đối với nhân ngư mà nói đã là sinh tử dày vò, có thể biết được trực tiếp tổn thương cơ thể mà nói đối với nhân ngư có ý nghĩa gí! Nhân ngư hưởng thụ thanh xuân trường thọ mà các chủng tộc khác không có, vì thế tự nhiên cũng phải trả bằng cái giá rất lớn, cảm giác đau đớn của họ so với sinh vật bình thường mẫn cảm hơn gấp trăm lần. Sophie nhìn xuống xúc động muốn gào lên, thân thể không ngừng vặn vẹo, chiếc đuôi đập trên mặt đất phát ra âm thanh ba ba, cả cơ thể kịch liệt co rút vì đau đớn. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Huyết nhục của nhân ngư là linh dược kỳ diệu nhất trên thế gian, ăn liên tục suốt bốn mươi chín ngày có thể khởi tử hồi sinh. Sophie run rẩy đeo huyết nhục chính mình trộn lẫn vào nhau, giã nhuyễn thành nước.

“Ăn đi, anh có thể sống lại……………” Sophie có chút điên cuồng đem dĩa vỏ sò chứa huyết nhục của mình tới miệng Bàng Đốn, mở miệng anh ra, cường ngạnh rót hết vào.

Huyết nhục nhân ngư quả thực linh nghiệm, vết thương trên người Bàng Đốn dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng khép lại, tuy rằng vẫn chưa sống lại, nhưng chỉ chút này cũng đủ làm Sophie mừng rỡ như điên, bởi vì điều này chứng minh phương pháp của cậu không sai. Cậu nên may mắn vì Cách Lỗ Khắc không mang linh hồn của Bàng Đốn đi, Sophie mệt mỏi ngã vào bên người anh, rời khỏi kết giới, miệng vết thương của nhân ngư khôi phục thực chậm. Sophie vươn tay, khoát lên người Bàng Đốn, cả người vùi vào trong ngực anh.

“Bàng Đốn, anh yên tâm, có ta ở đây anh nhất định không có việc gì………….. còn bốn mươi tám ngày nữa là anh có thể lại vui vẻ, đến lúc đó anh phải nói cho ta biết những lời này có phải là anh nói hay không, được không…………..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.