Dị Thế Đại Lĩnh Chủ

Chương 109: Giáo đình bị chấn động



“Thánh vật bị mất, đang ở Grilan?”

Tống Mặc một tay dàn dựng, tin đồn về thánh vật nhanh chóng truyền đi, phản ứng của giáo đình tương đối nhanh, không quá ba ngày, đã tra được nguồn gốc lời đồn.

Tiệm do địa tinh và chu nho quản, bắt đầu xuất hiện một đống kẻ do tu sĩ giả trang, thăm dò tin tức. Giả trang vụng về không che giấu được hai mắt địa tinh và chu nho, nhưng không bị vạch trần. Tương phản, địa tinh và chu nho vô cùng phối hợp với những tu sĩ này, gần như hỏi gì đáp nấy, cứ như căn bản không biết mục đích thật sự của họ.

Chẳng qua, khi do thám tin tức, những kẻ này đồng thời cũng phải bỏ chút tiền, thiên hạ làm gì có bữa cơm miễn phí, không phải sao?

“Là một đội thương buôn. Ta cũng là nghe được tin này từ miệng của đội thương buôn đó.” Địa tinh đưa một túi đường nhỏ cho tên thăm dò tình báo, “Một trăm năm mươi đồng kim tệ.”

Phải nói, tên này đã là lần thứ tư tới cửa trong vòng một tuần, cách ăn mặc và nói chuyện mỗi lần đều khác nhau, lẽ nào hắn thật sự cho rằng dán đầy râu lên mặt, thì bọn họ sẽ không nhận ra hắn sao? Cho dù đổi lớp da, cũng đừng mơ lừa được hai mắt địa tinh! Kẻ coi tiền như rác thế này, không chặt một đao, cắt một miếng thịt béo, thực sự là có lỗi với mình. Thế là, mỗi lần vị tu sĩ này vào tiệm, địa tinh và chu nho tiếp đãi hắn đều sẽ vô cùng nhiệt tình, hễ là hàng hóa ‘giá cao’ trong tiệm, trừ vũ khí ra, địa tinh gần như đều tiến cử với hắn một lượt.

Tu sĩ giả trang thành phú thương cũng rất dứt khoát, bất kể là rượu nho hay kẹo, chỉ cần cảm thấy không tồi, đều sẽ lập tức mua, vui vẻ trả tiền. Thăm dò tin tức cũng là công việc, kim tệ tiêu pha ở đây đều có thể xem như tiền công, trở về báo với chủ giáo đại nhân. Mà đồ mua được, thì lại có thể tự tiêu.

Có câu ăn uống của công, thì phải chọn đồ quý, bất kể đúng sai. Cái nào quý thì mua cái đó, cái nào quý thì ăn cái đó.

Huống hồ đồ mua về hắn cũng không độc chiếm, ở chỗ thượng cấp, đều đã đút lót rồi, hai bình rượu nho, một túi kẹo bắp, không phải tặng không.

Huống hồ, chỉ cần có thể đạt được tin tức hữu dụng, chút tiền này giáo hội căn bản sẽ không đặt trong mắt.

Sở dĩ giáo hội làm như thế, cũng là vạn bất đắc dĩ.

Nếu là những chỗ khác, bất kể tin tức có chính xác hay không, kỵ sĩ đoàn sẽ đuổi tới ngay hôm đó, nhưng Grilan… một đoàn kỵ sĩ đã bị tiêu diệt, ngay cả kỵ sĩ vàng Airth cũng không thể chạy thoát, điều này khiến các chủ giáo đại nhân đau lòng nhức óc, không thể không cẩn trọng hành sự,. Bỏ mất một kỵ sĩ đoàn còn có thể nói là không biết sự tình, sơ ý khinh suất, nếu lại còn chịu thiệt lần nữa, thì chính là đầu óc bản thân có vấn đề.

Thế là, cùng lúc tìm kiếm lời đồn về thánh vật, tin tức có liên quan tới Grilan cũng liên tiếp được đưa tới trước mặt các chủ giáo đại nhân.

Nghe nói,Tống Mặc Grilan trước kia còn nghèo rớt mùng tơi, đột nhiên trong một đêm giàu phất lên, trở thành người có tiền!

Nghe nói, Tống Mặc Grilan trở nên có tiền, tham gia buôn bán nhân khẩu, buôn lậu vũ khí, chế và bán đồ không lành mạnh!

Nghe nói, sau lưng Tống Mặc Grilan còn có một núi dựa cường đại, chính là quốc vương Obi!

Nghe nói, ngọn núi này cũng tham gia một chân vào trong buôn bán không lành mạnh của Tống Mặc Grilan, mỗi tháng đều đạt được lợi nhuận to lớn.

Nghe nói, chiến tranh Obi phát động với Seeger, chính là vì cung cấp nguồn hàng to lớn cho Tống Mặc Grilan…

Đủ loại tin tức hoặc thật hoặc giả, khiến các đại chủ giáo đầu choáng mắt hoa, thấy là phát hoảng. Đặc biệt là khi tiểu x thư xuất xứ Grilan được đưa tới trước mặt đại chủ giáo, các chủ giáo đại nhân càng thêm mặt đỏ tai hồng, không bận tâm máu mũi đang chảy, trực tiếp vỗ bàn đứng lên.

Đây làm gì còn là một quý tộc nữa, rõ ràng là một tên cướp ác độc quen thói, lưu manh, vô sỉ!

Buôn bán nhân khẩu, buôn lậu vũ khí, bán đồ không lành mạnh, câu kết làm bậy với quốc quân tàn bạo có tiếng trên đại lục… Tống Mặc Grilan thế này, thánh vật giáo hội bị trộm, tuyệt đối không phải chuyện không có khả năng.

Nước linh hồn trước kia, các đại chủ giáo gần như có thể xác định, lời đồn thánh vật ở Grilan, ít nhất có trên năm mươi phần trăm là thật!

Nhưng, nếu quốc vương Obi thật sự là ngọn núi dựa sau lưng Tống Mặc Grilan, vậy thì, chuyện nước linh hồn bị mất trước kia, có lẽ cũng không thoát khỏi can hệ với người này, nói thế, chuyện Hắc Viêm lấy nước linh hồn ‘bán cho’ giáo hội…

Đây gọi là, tiêu thụ của gian?

Lãnh chủ ăn cướp, quốc vương tiêu thụ của gian, giáo hội lại trở thành kẻ tiêu tiền như rác. Cả mấy trăm kim tệ, cứ bị đoạt đi như thế!

Lần này thánh vật bị mất, liệu có phải là đối phương nếm được vị ngọt lúc trước, lại lần nữa chấp nhận nguy hiểm, làm việc buôn bán không vốn?

Mọe nó thật vô sỉ!

Nếu Tống Mặc biết kết luận của những đại chủ giáo này, khẳng định sẽ nghẹn họng trân trối, kêu to oan uổng.

Hai lần thánh vật bị mất trộm quả thật không có quan hệ trực tiếp với y, nước linh hồn là Gerrees trộm, kiếm kỵ sĩ và bình bạc thánh nữ là ma tộc hạ thủ, y chỉ bị kéo xuống nước, nhiều lắm là kiếm chút tiền ngoài mà thôi. Sao lại tính hết lên đầu y, nằm mà cũng trúng đạn vậy sao?!

Các đại chủ giáo tổng kết ra bản thân là kẻ tiêu tiền như rác, chìm vào trầm mặc.

Thật lâu sau, một đại chủ giáo mở miệng: “Có lẽ, chúng ta có thể tốn chút kim tệ nữa…”

“Không thể!” Lời chưa nói xong, đã bị một chủ giáo khác cắt đứt, “Lẽ nào ngươi muốn nói, lại mời quốc vương tham lam đó, giúp chúng ta ‘tìm’ thánh vật bị mất về?”

“Tại sao không thể?” Một chủ giáo khác nói, “Đừng quên giáo huấn của Airth và kỵ sĩ đoàn! Grilan không phải dễ đối phó đâu!”

“Vậy thì thế nào?” Đại chủ giáo phản đối cao giọng, “Đường đường Quang Minh giáo hội, vậy mà lại bị một tiểu quý tộc dọa sao?”

“Đây không phải vấn đề tiểu quý tộc hay đại quý tộc.” Đại chủ giáo địa vị cao nhất cuối cùng mở miệng: “Chúng ta không thể lại mất một kỵ sĩ đoàn. Nếu kỵ sĩ vàng kế nhiệm gặp bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào, nghĩ thử xem mấy kẻ đã sớm ngứa mắt chúng ta, Hắc Viêm của Obi, Jiera của Seeger, Seti của Lancey, Xihas của Iger, nếu kỵ sĩ đoàn của chúng ta biểu hiện không chịu nổi một kích, bọn họ sẽ phản ứng như thế nào, lẽ nào còn cần ta phải nói tiếp sao?”

“…”

“Chúng ta không thể bị bắt lấy điểm yếu nào cả, cũng không thể cho bọn họ bất cứ cơ hội nào!”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì!” Đại chủ giáo nghiêm giọng nói: “Chúng ta không thể mạo hiểm!”

“Lẽ nào, chúng ta thật sự phải đợi tên tham lam đó tới cửa bắt chẹt sao?” Đại chủ giáo giữ ý kiến phản đối chán nản siết chặt nắm tay đập lên bàn, “Như vậy quả thật là sỉ nhục!”

Mất kim tệ là nhỏ, mất mặt mới là lớn!

Tuy nói thánh vật giáo hội liên tục bị mất, khi còn chưa tìm được kẻ trộm, từ trong ra ngoài giáo hội đã mất mặt hết rồi, nhưng dù sao vẫn khác tình huống này.

“Không.” Đại chủ giáo địa vị cao nhất nói: “Chúng ta trực tiếp phái người tới Grilan.”

“Ngươi là nói?”

“Có thể nghĩ cách tiếp xúc với lãnh chủ đó, thăm dò tên đó rốt cuộc muốn làm gì. Đừng thả lỏng giám sát với mấy cửa tiệm kia, chuyện này, tuyệt đối sẽ không đơn giản như vẻ ngoài.”

“Không đơn giản?”

“Chư vị cảm thấy, người bình thường có biện pháp trộm đi thánh vật do kỵ sĩ đoàn trông coi, nhưng không lưu một chút dấu vết nào, để chúng ta không thể tìm thấy bất cứ đầu mối nào hay sao?”

“Có lẽ, là kẻ trộm chuyên nghiệp.”

Đại chủ giáo địa vị cao nhất lắc đầu, “Cái này là sau khi thánh vật bị mất, ta trong lúc vô tình phát hiện, chư vị có thể xem một chút.”

Cuộn da dê hơi ố, bên góc bị rách, rõ ràng là bức thư tay cổ xưa.

“Thư tay này có thể cho các vị biết, trong thánh vật, rốt cuộc phong kín cái gì.”

Cuộn da dê mở ra, ký ức cổ xưa triển thị trước mắt, thần sắc mọi người tại đó, lập tức biến đổi.

“Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta.” Đại chủ giáo cất cuộn da dê đi, “Dù sao chuyện này đã trải qua rất lâu rồi, có lẽ, đối phương thật sự chỉ vì kim tệ, cũng chưa biết chừng.”

Thần sắc mỗi người mỗi kiểu, nhưng chịu đả kích thì đều như nhau. Ai có thể nghĩ rằng, thánh vật giáo hội cất giữ, thứ phong kín bên trong, lại là sức mạnh ma tộc bị bọn họ sỉ vả?

Nhưng, bất kể trong thánh vật phong kín cái gì, đều nhất định phải tìm về, là điều không cho phép nghi ngờ.

Hôm đó, hội nghị chủ giáo liền cho ra quyết định, mệnh lệnh giáo đình phát ra, dùng tốc độ nhanh nhất đưa tới tay kỵ sĩ đoàn. Kỵ sĩ vàng kế nhiệm nhận được mệnh lệnh, lập tức triệu tập các kỵ sĩ đã phân tán ở các nơi tìm kiếm đầu mối thánh vật, đi tới Grilan.

Cùng đi còn có một đội tu sĩ do chủ giáo Mies thống lĩnh, bọn họ gánh mật lệnh của đại chủ giáo, muốn thử cùng Tống Mặc Grilan chính diện tiếp xúc, nếu có thể, hy vọng dùng một phương thức ‘hòa bình’, thu hồi thánh vật.

Trước khi đi, đại chủ giáo lời ít ý nhiều nói với Mies: “Vấn đề có thể dùng kim tệ giải quyết, thì không phải vấn đề.”

Quả thật, vấn đề có thể dùng kim tệ giải quyết, thật sự không phải là vấn đề. Sợ là sợ mục đích của đối phương, không chỉ là kim tệ mà thôi.

Thư của Hắc Viêm cùng tin tức đoàn kỵ sĩ giáo hội xuất phát cùng tới tay Tống Mặc.

Hắc Viêm cảm thấy rất hứng thú với đề nghị của Tống Mặc, có lẽ nên nói, chỉ cần dính líu tới kim tệ, quốc vương bệ hạ của Obi đều sẽ cảm thấy hứng thú. Nhìn ấn chương hắc long ở trên trang cuối bức thư, Tống Mặc xoa xoa nhẫn bảo thạch đỏ trên ngón út tay phải, “Xem ra, quốc vương bệ hạ đã nắm chắc phần thắng.”

Câu này hoàn toàn chả có chút liên can gì tới nội dung được viết trong thư trả lời của Hắc Viêm, lão John nghe thấy lời này, động tác trên tay ngừng một chút, hỏi: “Lãnh chủ đại nhân, ngài là chỉ chiến tranh của Obi và Seeger?”

Bạn đang

“Đúng vậy. Quốc vương bệ hạ có thể vào lúc chiến tranh bận rộn, dùng khẩu khí thản nhiên này trả lời thư cho ta, có thể thấy hắn căn bản không đặt Seeger trong mắt. Không phải nói quốc vương Seeger rất biết đánh sao?” Tống Mặc cằm một góc bức thư, quật phật phật, “Chẳng qua vậy cũng tốt.”

Rồng bụng bự thắng rồi, vẫn có lợi với y hơn là quốc vương Seeger thắng. Rode cũng có thể nhân cơ hội mang tới cho y mấy xe người. Nếu là người Obi, cho dù Rode dám hạ thủ, Tống Mặc cũng không dám nhận, còn về người Seeger, phía trước có con rồng bụng bự chống, Tống Mặc cho rằng, buôn bán nhân khẩu không áp lực.

Còn về đoàn kỵ sĩ giáo hội thế lực hùng hậu kia… Tống Mặc xoa tay, cười.

Cuối cùng cũng tới rồi, y đang trông ngóng ngày nà đây!

Tới đi, e on! Baby! Nhào vào vòng tay mênh mông của Grilan nào!

Lãnh chủ đại nhân vẻ mặt dữ tợn, cười lạnh liên hồi, lão John thông minh chọn lựa quay đầu đi, làm như không thấy, làm như không nghe. Nelson đứng ngoài cửa đang định gõ cửa, nghe thấy tiếng cười này, mồ hôi lạnh liền đổ rào rào.

Có phải hắn, chọn sai lúc rồi không?

Nếu không, lần sau lại tới?

Suy nghĩ đắn đo, Nelson cuối cùng vẫn cố gom dũng khí, gõ cửa phòng Tống Mặc. Dù sao đưa đầu là một đao, rụt cổ cũng là một đao, sớm chết sớm siêu sinh.

Tống Mặc không thấy kỳ quái khi Nelson tới tìm mình.

Địa tinh truyền tin từ Chisa về, gia tộc Josh vô cùng bất mãn với hành vi vương tử Calavi xem Nadun là con tốt thí. Bất luận thế nào, Nadun Josh là con cháu đích tôn của gia tộc Josh, hơn nữa còn là một trong những thành viên gia tộc có năng lực nhất. Bất luận trong gia tộc Josh tranh quyền đoạt lợi thế nào, bài xích nhau thế nào, nhưng đối ngoại, vẫn là nhất trí.

Bọn họ có thể sử dụng đủ âm mưu thủ đoạn với nhau, hận không thể dồn đối thủ vào chỗ chết, nhưng, lại không cho phép người khác làm gì thành viên quan trọng của gia tộc mình.

Cho dù là con của quốc vương, người thừa kế vương vị thứ nhất của Chisa, vương tử Calavi cũng không được!

Khi lão Josh biết được tin quốc vương không dự định phái trú quân tới thành Cary, vương tử Calavi cũng không có ý định điều quan chấp chính tại thành Cary đi, trái tim vốn dao động bất định, đã trở nên kiên định.

Vị trí quốc vương, nên đổi người rồi.

Đương nhiên, người đó không phải là Calavi, cũng không phải là em gái hắn Olivia, càng không phải là tiểu vương tử Caddo còn chưa đầy một tuổi, mà là học trò của hắn, Nelson đã hứa sẽ cho gia tộc Josh càng nhiều vinh quang!

Nếu đối phương đã bất nhân, cũng đừng mong trách hắn bất nghĩa!

Lão Josh bắt đầu hoài nghi, quốc vương sớm đã vì ông là thầy của Nelson mà nghi ngờ ông, chỉ là ngoài sáng không thể nắm được thóp gì của gia tộc Josh, chỉ có thể âm thầm bài trừ xóa bỏ thế lực của gia tộc Josh. Lần này vương tử Calavi mệnh lệnh Nadun tới thành Cary làm quan chấp chính, chính là đánh chủ ý này!

Có lẽ bọn họ đã biết Obi và Seeger sẽ đánh nhau từ sớm, ngay từ ban đầu, đã muốn khiến Nadun chết tại Cary!

Lão Josh càng nghĩ càng cảm thấy chuyện đúng là thế, càng nghĩ càng cảm thấy đây chắc chắn là âm mưu của quốc vương, ngay cả chuyện một đứa công tử bột nào đấy trong gia tộc bị người ta đánh gãy giò tại phố hoa, cũng đều bị liên hệ tới âm mưu của quốc vương.

Có lẽ cũng nên thấy xui xẻo thay quốc vương Chisa và vương tử Calavi, ai có thể ngờ rằng, Obi và Seeger sẽ đột nhiên đánh nhau? Ai lại nghĩ tới, lão Josh lại xem trọng Nadun Josh như thế? Càng khiến người không thể ngờ được là, nội tâm lão Josh lại ‘âm u’ như thế, nước có bẩn hay không, đều tạt lên người quốc vương bệ hạ và vương tử điện hạ.

Tóm lại, đủ mọi chuyện trùng hợp ghép lại, đã cung cấp chứng cứ xác thực cho luận âm mưu của lão Josh, cũng tìm cho gia tộc Josh một cái cớ hoàn mỹ để triệt để trở giáo.

Quốc vương đã dự định tiêu diệt gia tộc Josh rồi, lẽ nào gia tộc Josh còn phải ngồi đó chờ chết sao?

Lão Josh hôm đó đã triệu tập thành viên quan trọng của gia tộc, mở một hội nghị gia tộc trong mật thất của trạch đệ, lấy thư của Nelson ra, giao ọi người chuyển đọc.

Đợi khi toàn thể thành viên đều xem thư xong, lão Josh mới đứng lên, thân thể già mua, nhưng vẫn có khí thế như hùng sư, “Gia tộc Josh, nhất định phải đưa ra chọn lựa!”

Thư của Nelson, lại thêm lời của lão Josh, khiến thành viên gia tộc tại đó đều nổ tung.

“Đồ đao của quốc vương bệ hạ đã chém xuống rồi, chúng ta không có con đường thứ hai để chọn lựa!”

“Nhưng đây là mưu phản.”

“Sao có thể nói là mưu phản? Công tước đại nhân vốn chính là người thừa kế vương vị!” Chỉ là thứ ba, sau khi tiểu vương tử ra đời, đã bị đẩy xuống hàng thứ tư.

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì hết!”

“Đúng, không có nhưng, quốc vương bệ hạ đối xử với chúng ta như thế, chúng ta không thể trân mắt nhìn gia tộc này bị hủy diệt!”

“Thử nghĩ tới nhà Lanca trước kia đi, cùng là đại quý tộc, thậm chí là thông gia của quốc vương, nhưng vẫn bị tịch biên diệt tộc!”

“…”

Tranh luận kéo dài một thời gian, trong lúc đó lão Josh vẫn không lên tiếng, cho tới khi tiếng nói dần lắng xuống, mới lấy ra bức thư thứ hai Nelson viết cho ông, nếu nói bức thứ nhất chỉ là muốn lấy tình cảm và ngôn từ hoa lệ để đả động cá nhân lão Josh, vậy thì, bức thư này lại đại biểu lợi nhuận có thể khiến gia tộc Josh động tâm.

Đất phong, tước vị, tài phú truyền đời, tất cả mọi thứ, đều đủ để đả động trái tim kiên cường nhất.

“Thế nào?’

Lão Josh đánh giá phản ứng của mọi người trong phòng, quả nhiên, kẻ phản đối kiên định trước đó, đứng trước lợi nhuận trắng trợn, cũng bắt đầu dao động. Như vậy đã đủ rồi.

“Nếu công tước đại nhân thật sự có thể thực hiện được lời hứa, gia tộc Josh, sẽ theo ngài ấy!”

Thực tế, bức thư thứ nhất quả thật do Nelson viết, nhưng quyết định ý nghĩa của bức thư thứ hai, lại là do Tống Mặc đọc, Nelson viết, lão John chau truốt.

Cuộc sống vương thất dạy cho Nelson những thứ bảo mạng, nhưng lại không dạy hắn nên làm sao điều khiển nhân tâm. Chân tình đả động người, tài phú lại càng đả động người. Nelson hiển nhiên vẫn chưa hiểu rõ đạo lý này lắm, chỉ muốn dùng thái độ khiêm tốn, ngôn từ thành khẩn để đả động đối phương. Tống Mặc không cho rằng suy nghĩ này là sai, nhưng, vẫn chưa đủ.

Đối đãi với người khác nhau, cần áp dựng phương pháp khác nhau.

Lấy tình cảm ra đả động một lão hồ ly chỉ biết lợi ích, thuần túy là râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Sự thật cũng chứng minh điểm này.

Sau khi bức thư đầu tiên của Nelson được gửi đi, như đá chìm xuống biển. Bức thư thứ hai gửi đi không lâu, gia tộc Josh đã truyền tin tới. Nelson tới tìm Tống Mặc, cũng là vì chuyện này.

“Công tước đại nhân, ngươi xem cái này trước đi.”

Tống Mặc kéo ngăn tủ, cất thư của Hắc Viêm đi, lấy ra một phong thư khác, trên đó ghi chép kết quả thảo luận quyết định cuối cùng của hai gia tộc quý tộc Chisa khác sau khi nhận được thư của Nelson.

Gia tộc Toka đứng về phía Nelson. Thái độ của một gia tộc khác thì vẫn chưa rõ ràng.

Tống Mặc ngồi đối diện Nelson, cười nói: “Kết quả này đã rất tốt rồi.”

Nelson gật đầu, ít nhất chuyện có mở đầu không tồi.

“Tiếp theo, cần ta làm gì?”

Nelson triệt để bày rõ thái độ của mình, hiện tại hắn không có gì cả, người có thể giúp hắn ngồi lên vương tọa Chisa, chỉ có Tống Mặc.

“Tiếp tục giữ liên hệ với hai gia tộc đứng về phía ngươi, có lẽ bọn họ sẽ mang tới cho chúng ta một kinh hỉ không nhỏ.”

Lưới quan hệ rắc rối phức tạp của các quý tộc nối đời, chính là thứ hiện tại trong tay Tống Mặc thiếu hụt. Chỉ cần Nelson có thể nắm chặt gia tộc Josh và gia tộc Toka trong tay, những mạng lưới quan hệ này sẽ phát huy tác dụng to lớn, rất nhiều nan đề bày ra trước mặt Tống Mặc, đều giải quyết dễ dàng.

Chẳng hạn lãnh địa của Nelson bị quốc vương Chisa thu hồi giao cho vương tử Calavi, hiện tại quý tộc đại diện vương tử Calavi quản lý nơi đó, có quan hệ thông gia với gia tộc Josh.

Góp sức không phải chỉ nói trên miệng mà thôi, đầu danh trạng vẫn phải có chứ nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.