Dị Thế Đại Lĩnh Chủ

Chương 121: Vương phi tới 3



Saivans quả thật tới đưa kim tệ cho Tống Mặc.

Hai thánh vật giả trong tay Hắc Viêm, trực tiếp đổi về hai triệu kim tệ từ giáo hội, kết quả khi giáo hội muốn thử trả giá là, cự long quốc vương không vui, vung vuốt, giá trực tiếp từ một triệu năm trăm kim tệ tăng tới hai triệu.

Các đại chủ giáo thương lượng một chút, vẫn dứt khoát bỏ tiền, ai biết tiếp tục trả giá giữa, quốc vương Obi tham lam có tiếp tục ném ra một cái giá không thể ngờ nổi nào không?

Chủ giáo Luca thân gánh trọng nhiệm lại lần nữa tới thăm vương cung của Hắc Viêm, nhìn hai con cự long toàn thân đen kịt được khắc trên cửa lớn vương cung, Luca xém chút nước mắt đầy mặt, đen, thật sự quá đen!

Nhưng người ta có thực lực đen như thế, giáo hội chỉ có thể nhận mệnh.

Cùng chủ giáo Luca vào vương cung, còn có hai mươi cái rương. Quang Minh giáo hội có tiền, nhưng lập tức lấy ra hai triệu kim tệ, cũng vẫn thương gân động cốt. Trong rương trừ kim tệ, còn có bảo thạch và kim khí định giá. Quang Minh giáo hội rất biết điều, không muốn thử động tay chân gì, Hắc Viêm vừa lòng, kiếm kỵ sĩ và bình bạc thánh nữ cuối cùng trở về vòng tay của giáo đình.

Vừa lấy thánh vật về, sáu đại chủ giáo tuyên bố với bên ngoài, trải qua nỗ lực bền bỉ của đoàn kỵ sĩ giáo hội và các tu sĩ, cuối cùng tìm về được hai thánh vật. Hắc Viêm khinh thường vạch trần trò dát vàng lên mặt của Quang Minh giáo hội, chỉ cần tiền tới tay, cho giáo hội mặt mũi cũng không ngại. Hiện tại còn chưa thể triệt để trở mặt, cự long đã phát hiện, giáo hội là một đường cung tiền không tồi, so với đuổi họ đi, còn không bằng giữ lại tiếp tục vắt, kim tệ, không bao giờ chê nhiều.

Hai triệu kim tệ và các loại kim khí bảo thạch, không tới mức khiến Hắc Viêm đếm tiền tới rút gân, cũng đủ cho cự long yêu thích kim tệ vui vẻ nửa ngày. Nhưng, Hắc Viêm vẫn nhớ một phần ba trong đó thuộc về Tống Mặc, dù sao hai thánh vật giả này, đều tới từ Grilan.

“Sáu trăm ngàn.”

Hắc Viêm đứng trước hàng rương đã mở, cong lưng bốc một nắm kim tệ lên, mở lòng bàn tay, nhìn từng đồng kim tệ từ kẽ tay trượt xuống, rớt lại vào rương, tạo nên tiếng va chạm động nhân, đôi mắt màu vàng híp lại. Nhớ tới đôi mắt như màn đêm đó, bất giác cảm thấy thân thể hơi nóng.

“Tống Mặc Grilan…”

Quốc vương cự long hiếm khi hào phóng một lần, trừ một phần ba đã hẹn, đặc biệt thêm vào một trăm ngàn, tổng cộng bảy trăm ngàn kim tệ, chất đầy năm chiếc xe ngựa, do hắc giáp kỵ binh đưa đi, cả ngày lẫn đêm, không mất mấy ngày, đã tới hành tỉnh tây bắc.

Các quan viên lớn nhỏ trong hành tỉnh tây bắc đều rất hiếu kỳ với năm xe ngựa tới từ vương đô, từ vết xe lún sâu có thể thấy, trong xe ngựa tuyệt đối không phải chứa đồ bình thường. Nhưng huy hiệu vương thất trên xe ngựa, và hắc giáp kỵ binh hộ tống xe ngựa, đã đánh tan hiếu kỳ của họ. Không ai có gan tới dò hỏi, càng không cần nói tới tra xét, không cần mạng nữa à?

Đối với chuyện quốc vương bệ hạ đưa tiền cho lãnh chủ Grilan, Saivans tổng đốc không tiết lộ ra ngoài một câu. Sau khi xe ngựa và kỵ binh tới, cả quá trình dỡ xe cũng miễn, trực tiếp được tổng đốc đại nhân đưa tới Grilan.

Tống Mặc nhìn năm chiếc xe ngựa trước mặt, lão quản gia John đã kiểm qua số lượng, trọn bảy trăm ngàn kim tệ!

Đây không phải số nhỏ.

Tống Mặc nhíu mày, cứ cảm thấy số tiền này hơi phỏng tay. Tin tức y nhận được là, Hắc Viêm chỉ đòi từ giáo hội hai triệu kim tệ, y có thể đạt được nhiều nhất là sáu trăm ngàn! Mà Hắc Viêm lại chia cho y bảy trăm ngàn… con rồng bụng bự đó từ lúc nào đã hào phóng như thế?

“Tổng đốc các hạ.” Tống Mặc quay đầu, nói với Saivans, “Bệ hạ có nhắc tới yêu cầu nào khác không?” Nếu Hắc Viêm nhân cơ hội đòi chút vũ khí hoặc kẹo rượu nho, Tống Mặc ngược lại có thể tiếp nhận. Nếu không, đột nhiên cho y nhiều tiền như thế, Tống Mặc luôn cảm thấy trong lòng không chân thật.

Saivans nhìn Tống Mặc một cái, không nói gì. Trực tiếp lấy một bức thư viết tay của Hắc Viêm ra, trên giấy viết thư màu trắng, thể chữ phóng túng, trên dấu nến màu đỏ, có ấn huy hiệu vương thất.

Tống Mặc chần chờ một chút, cầm thư, mở ra trước mặt Saivans, xem xong nội dung trên thư, sợ hãi.

Mọe, nếu không phải khả năng lý giải của y có vấn đề, chính là phương thức viết thư của Hắc Viêm có vấn đề, đây tuyệt đối là một bức thư tình!

Tống Mặc xoa xoa mắt, cho rằng mình bị hoa mắt, nhưng bất luận xem lại mấy lần, đều là một bức thư tình không hơn không kém!

Trong hàng chữ tràn đầy khí tức mờ ám, ngay cả dấu câu cũng đều bốc bong bóng màu hồng. Tống Mặc suốt cả hai đời, đây là lần đầu tiên nhận được thư tình.

Con rồng bụng bự viết thư tình, thế giới này huyền ảo rồi sao?

Saivans thấy thần sắc Tống Mặc biến tới biến lui, nhưng chung quy không nói một lời, bắt đầu hiếu kỳ trong thư của quốc vương bệ hạ rốt cuộc viết cái gì, có thể khiến lãnh chủ Grilan biến sắc.

Vẻ tìm tòi của Saivans Tống Mặc có thấy, đột nhiên nổi lên tâm tư tàn ác, Hắc Viêm dọa y nhảy dựng, y tìm bồi thường từ chỗ tổng đốc thủ hạ của Hắc Viêm, không tính là gì chứ?

Lãnh chủ đại nhân cười híp mắt ngoắc ngoắc ngón tay với tổng đốc đại nhân, thấp giọng nói: “Muốn biết quốc vương bệ hạ viết gì trên thư không?”

Tổng đốc đại nhân nghi ngờ nhìn lãnh chủ đại nhân, rốt cuộc lòng hiếu kỳ chiếm thượng phong, gật đầu, lập tức, hắn bắt đầu hối hận quyết định này của mình.

“Đây là một bức thư tình.” Tống Mặc thần bí nói, sau đó hất đầu, “Đẹp trai quá, hết cách a!”

Nói xong, chắp tay, bước đi hiên ngang, để lại cho Saivans một bóng lưng tiêu sái ‘không cần sùng bái anh, anh chỉ là truyền thuyết’.

Quản gia bắt đầu chỉ huy nô bộc dỡ năm chiếc xe ngựa xuống, vận chuyển kim tệ về thành ngầm.

Còn lại Saivans bị dập dìu trong gió, hóa đá rạn nứt.

Quốc vương bệ hạ viết thư tình?

Tổng đốc đại nhân đồng dạng cảm thấy thế giới này huyền ảo rồi.

Bức thư tình quái lạ khó hiểu của Hắc Viêm không khiến Tống Mặc khốn quẫn quá lâu, có câu binh tới tướng ngăn, nước tới đắp đê, cho dù đối phương có dẫn binh tới Grilan giở trò lưu manh nữa, y cũng sẽ không để cho con rồng bụng bự đó chiếm bất cứ tiện nghi nào nữa.

Nói cho cùng, Tống Mặc căn bản không tin Hắc Viêm thích y. Con rồng bụng bự đó lần đầu tiên gặp mặt đã bịp mất của y mấy ngàn kim tệ, tiếp theo lại dẫn binh tới lãnh địa của y gây phiền, giở trò lưu manh xong, gần như uống sạch rượu nho trong hầm, sự thật rành rành, bất luận Hắc Viêm làm gì, đều sẽ bị Tống Mặc phủ lên màu sắc âm mưu. Cho nên, quốc vương cự long hiếm khi muốn lãng mạn một lần, nhưng mị nhãn của hắn lại ném cho người mù, bi kịch từ đầu tới đuôi.

Chuyện này không thể che giấu được Rhys, ma tộc vẫn còn nhớ tình hình lần trước Hắc Viêm xuất thủ mạnh bạo tại Grilan, cũng nhớ câu nói mà Hắc Viêm để lại trước khi đi, Tống Mặc không tin, không có nghĩa là hắn không rõ, trong đầu con cự long lại giống kia rốt cuộc đánh chủ ý gì.

Cự long là chủng tộc khiến ma tộc đều liếc xéo, một khi bọn họ muốn thứ gì, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông xuôi, một khi không như ý, trực tiếp cướp lấy. Ma tộc bị hình dung thành chủng tộc hắc ám, nhưng ít nhất kẻ bị người ta nắm được chỗ yếu, huênh hoang cướp kim tệ cướp công chúa, vĩnh viễn đều là cự long tính tình không tốt.

Hắc Viêm chính là huyết mạch của cự long từng cướp công chúa, để lại vương thất Obi. May mắn là, huyết thống cự long lại giống, khiến hắn có sự cường hãn người bình thường không thể sánh bằng, bất hạnh là, sự tham lam của cự long, luôn cùng sinh với cường hãn.

Chiếc nhẫn đại biểu vương thất Obi trên ngón út của Tống Mặc, càng khiến Rhys nghẹn ở cổ họng. Hắn lại không thể cưỡng ép Tống Mặc tháo xuống, Tống Mặc và Hắc Viêm còn có quan hệ hợp tác, có Hắc Viêm ở đây, có thể giúp Tống Mặc cản không ít phiền phức. Cho dù Rhys tự nhận hoàn toàn có thể bảo đảm Tống Mặc an toàn, nhưng thân phận ma tộc của hắn, dù sao vẫn là một chướng ngại.

“Rồng mập đáng chết!”

Rhys hận nghiến răng, Laurent đi tới cạnh Rhys, gác tay lên vai Rhys, ngữ điệu mang theo mê hoặc, chậm rãi lan tỏa trong phòng, “Con trai của ta, đồ mình thích, thì phải nắm trong tay, lo trước lo sau không phải là phong cách của gia tộc Myers.”

Rhys đẩy tay Laurent ra, “Mẹ, đừng dùng mị thuật với con.” Nói tới đây, đột nhiên chuyển giọng, “Còn nữa, trước đó tại sao dùng mị thuật với y? Mẹ biết rõ y là người yêu của con.”

Laurent biết y trong miệng Rhys là chỉ ai, ngón tay trắng tinh có sơn móng tay đỏ chói điểm điểm lên đôi môi căng đầy, nói: “Đây chỉ là cách ta biểu đạt hảo hữu.”

“Biểu đạt hảo hữu?” Rhys nhìn Laurent, “Con không cảm thấy vậy.”

“Thế sao?”

Laurent không bận tâm nhún vai, động tác có thể coi là thô lỗ, khi bà làm, lại mang mùi vị khó diễn đạt.

“Mẹ.” Con mắt màu biển xanh của Rhys biến thành đỏ sậm, âm thanh trở kên cứng ngắt, “Con là người kế thừa thân vương Myers, gia chủ tương lai của nhà Myers. Tống Mặc Grilan là bạn đời con chọn lựa, con không hy vọng có bất cứ ngoài ý muốn nào xảy ra với y. Mẹ nên hiểu ý con.”

“À.” Laurent cười đầy sâu xa, “Vậy thì, con trai của ta, con có thể cho ta biết, tìm được cha con chưa? Lấy được nhẫn quyền lực chưa?”

“…”

“Chưa, đúng không?”

Nụ cười của Laurent càng sâu, thân hơi nghiêng tới, dùng giọng nói thấp tới mức khó thể nghe thấy, nói bên tai Rhys, “Người yêu của con, trong thân thể có máu của cha con đúng không? ‘Thánh vật’ phong ấn ma lực của cha con cũng tới tay rồi, nếu đã vậy, còn do dự cái gì chứ?”

“Mẹ…”

“Nhanh tìm được cha con, chồng của ta, lấy được nhẫn quyền lực, kế thừa nhà Myers, không phải là việc con nên làm hiện tại sao?”

“Không!” Rhys kiên định lắc đầu, “Con từng lừa y, sẽ không lừa y lần thứ hai, cũng không muốn tổn thương y, con thích y!”

“Thích?”

Nụ cười trên mặt Laurent biến mất, trở nên lạnh lẽo, con mắt màu biển xanh giống Rhys cũng biến thành đỏ sậm, “Con sẽ hối hận, con trai của ta.”

Phù văn màu đen bắt đầu lưu động bên chân, Rhys biết tính cách của mẹ mình hỉ nộ vô thường, hắn lập tức lùi lại một bước, trước khi Laurent bùng nổ, đẩy cửa sổ nhảy xuống.

Laurent ngây ra, đường đường người kế thừa gia tộc Myers, vậy mà lại nhảy cửa sổ bỏ trốn? Đây là chuyện mà trước kia Rhys Myers tuyệt đối sẽ không làm!

Thời gian hắn ở Quang Minh đại lục, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?

Laurent đi tới cửa sổ, nhìn Rhys an toàn tiếp đất, ngửa đầu nhìn bà, trong đôi mắt đã hồi phục màu biển xanh, ngưng kết ý chí không thể dao động.

“Thích… sao?” Laurent nhẹ thầm thì, yên lặng cười.

Orlando, đây chính là con trai của chúng ta…

Laurent đứng bên cửa sổ, nhìn Rhys quay đầu đi tới chỗ Tống Mặc đang chỉ huy nô bộc vận chuyển kim tệ, Tống Mặc thấy Rhys, cũng cười lại đón, Laurent hứng thú nhìn hai người, bà không thể không thừa nhận, con trai của mình, thật sự thích lãnh chủ nhân loại trong thân thể kế thừa máu của thân vương ma tộc, mà nhân loại tóc đen đó, cũng dùng phương pháp riêng biệt của mình, để thích con trai của bà.

Xem ra, cho dù bà muốn làm người xấu, cũng làm không được.

Laurent chống hai tay lên bệ cửa sổ, lắc đầu, bỏ đi, dù sao đã hơn một ngàn bảy trăm năm rồi, không cần phải vội nhất thời.

Lúc này, ánh mắt Laurent đặt lên một thân người thẳng tắp đi sau lưng Tống Mặc, thân hình cao to, mái tóc màu bạc, ngũ quan bị năm tháng để lại vết tích, vẫn khiến bà cảm thấy quen thuộc.

Ánh mắt Laurent chậm rãi híp lại.

Dường như cảm ứng được ánh mắt đặt trên người mình, lão quản gia John vô thức ngẩng đầu lên, nhìn thấy Laurent đang đứng bên cửa sổ. Hai người yên lặng nhìn nhau một lát, rồi lão John dời mắt đi trước.

Tống Mặc phát giác được lão John bất thường, quay đầu lại hỏi: “Quản gia, ông sao vậy?”

“Không có gì, lãnh chủ đại nhân.” Lão John trả lời đâu ra đấy, “Tôi chỉ đang nghĩ, phố thương nghiệp ngầm ngài nói, lúc nào sẽ khởi công.”

“Đợi Harold truyền tin về, thì có thể khởi công.” Tống Mặc cười híp mắt nói: “Nhắc mới nhớ, đến lúc để Nelson về nước rồi.” Nguồn :

Trong nước Chisa đã hỗn loạn vô cùng, trừ lãnh địa chiếm được, một vài lãnh địa quý tộc của Chisa, cũng liên tiếp xuất hiện vấn đề, trừ gia tộc Josh và Camer đã có nhận thức chung với Tống Mặc, hai gia tộc quý tộc khác mà Nelson từng liên hệ cũng không còn dao động nữa, lục tục ném cành ô liu cho công tước đại nhân, các quý tộc có liên hôn với những gia tộc này, hoặc ít hoặc nhiều cũng hiểu được bọn họ nên âm thầm làm gì.

Một đề chọn lựa bày ra trước mặt mọi người, ủng hộ công tước Nelson, hay kiên định đứng về phía quốc vương? Hội họp thầm kín chưa từng dừng lại. Hiện kẻ vẫn còn bị bịt trong trống, đại khái chỉ có cả nhà quốc vương Chisa.

Tống Mặc mới đầu cho rằng đây không phải là hiện tượng tốt, mưu phản gần như đã bày ra mặt rồi, còn có thể thành công sao? Nhưng phát triển tiếp theo lại nằm ngoài dự liệu của Tống Mặc, không ngừng có gia tộc quý tộc liên hệ với Nelson, trên bàn công tước, đã bày một chồng thư dày.

Tống Mặc ý thức được, nếu để công tước Nelson ra sáng, thì càng đạt được nhiều ích lợi.

Lãnh địa bị chiếm trong nước Chisa, bao gồm quốc thổ của Angris trước kia, và mấy chỗ khác cướp được trong tay quốc gia khác, đều đã được nắm trong tay Rhys, cũng có nghĩa là, những địa bàn này hiện tại đều do Tống Mặc vò nắn. Thế lực quý tộc ủng hộ công tước Nelson cũng bắt đầu hình thành quy mô nhất định, đủ để đối chọi với quốc vương.

Nghĩ liền làm, hôm đó Tống Mặc và Nelson tiến hành một cuộc mật đàm trong phòng nhỏ của phủ lãnh chủ, mật đàm kéo dài tới nửa đêm. Ngày hôm sau, công tước trên mặt mang hai cái vòng mắt đen, bước ra khỏi phòng nhỏ, gần như không thể đè nén niềm vui trong lòng.

Hắn sắp trở thành quốc vương Chisa!

Tất cả, đều là do Tống Mặc Grilan cho hắn!

Bất luận Nelson sau này sẽ ra sao, vào lúc này, hắn thành tâm thành ý cảm kích Tống Mặc.

Còn về Tống Mặc, y đang lật xem hiệp nghị vừa mới ký với Nelson, cười vô cùng vui vẻ. Lão John đứng sau lưng y, lại hơi không tập trung, Tống Mặc gọi ông hai tiếng, ông mới hoàn hồn lại.

“Quản gia, ông sao vậy?”

“Không có gì, lãnh chủ đại nhân, từ hôm qua tới giờ, ngài đều không ăn gì, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho ngài.”

Lão John nói xong Tống Mặc liền thật sự cảm thấy đói, gật đầu, cất khế ước đi, cùng lão John ra khỏi phòng. Giữa đường, gặp Laurent đang đi tới. Trên người bà vẫn là bộ đầm dài màu đỏ rượu, mái tóc dài màu nâu vấn lên, lộ ra cần cổ ưu mỹ như thiên nga trắng..

Vương phi ma tộc xinh đẹp, đi về phía hai người, từng bước từng bước, giống như đang tiến hành một nghi thức nào đó, Tống Mặc cảm thấy kỳ quái, vừa định mở miệng, Laurent lại nhẹ gật đầu với y, sau đó quay sang nhìn lão John, nói: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Tôi chỉ là quản gia của lãnh chủ Grilan, phu nhân.”

“Vậy sao?”

Laurent hiển nhiên không tin, nhưng lão John không nói nữa.

Tiếp theo, một hàng phù văn đen dâng lên từ dưới chân Laurent, một làn gió lốc màu đen bao quanh toàn thân vương phi, gió đen tan đi, vương phi xinh đẹp cao quý, biến thành thanh niên tóc dài thân hình cao lớn.

Laurent cười lạnh một tiếng, nhảy vọt lên, trực tiếp tấn công vào lão John, lão John kéo Tống Mặc sang một bên, nghiêng người, né khỏi công kích của Laurent.

Laurent vẫn không chịu thôi, lại quét một cước qua, lão John cũng nhấc chân lên, binh một tiếng, hai chân chạm nhau, Laurent nhíu mày, “Ngươi còn không thừa nhận sao?”

Lão John thu chân lại, lùi ra sau một bước, vẫn không nói gì.

Tống Mặc nhíu mày lấy làm lạ, rốt cuộc là chuyện gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.