Dị Thế Đại Lĩnh Chủ

Chương 56: Quân đoàn xương khô?



“Tổng đốc Saivans muốn gặp ta?”

“Đúng, lãnh chủ đại nhân.”

Saivans muốn gặp riêng y, so với việc Saivans thống lĩnh quân đội đánh qua, còn khiến Tống Mặc cảm thấy khó tin hơn. Y biết Saivans là người như thế nào, có lẽ hắn sẽ báo tin ình, nhưng tuyệt đối sẽ không nghịch lại mệnh lệnh của quốc vương. Chỉ cần Hắc Viêm không thu hồi mệnh lệnh, cho dù Tống Mặc có biến mình thành một cây rụng tiền, đong đưa theo Saivans, Saivans vẫn có thể huơ đao chém mình.

“Thật ra là…” Tùy tùng do dự một chút, vẫn nói tin tức mình biết cho Tống Mặc, “Tể tướng đại nhân đã đưa một mệnh lệnh khác, muốn bắt sống ngài áp giải tới thủ đô. Nghe nói, có liên quan tới quốc vương.”

“Đây là tổng đốc đại nhân bảo ngươi nói cho ta biết?” Trong thư Saivans không viết những thứ này.

“Không.” Tùy tùng lắc đầu, “Ngài từng nói, chỉ có khi còn ngài, tôi mới có thể sống sót, hơn nữa sống càng tốt hơn.”

Ý của tùy tùng rất rõ, Saivans không dự định tiết lộ mệnh lệnh của tể tướng cho Tống Mặc biết.

Điều này khiến Tống Mặc không khỏi chìm vào trong luận âm mưu. Lẽ nào, Saivans định lừa mình qua, bắt giữ, sau đó nhân lúc Grilan như rồng không đầu, tiến hành công chiếm?

Tựa hồ, đây cũng không phải không có khả năng…

Có lẽ, mình nên tiên hạ thủ vi cường?

Tống Mặc sờ cằm, lại nhìn thị tùng đứng trước mặt mình, đang vò mũ rõ ràng là nôn nóng bất an.

“Ngươi không cần lo lắng, Saivans tổng đốc sẽ không biết là ngươi tiết lộ mệnh lệnh này cho ta.” Tống Mặc kéo ngăn tủ, lấy ra một túi kim tệ nhỏ, đặt lên bàn, “Đây là của ngươi.”

Thị tùng nhận kim tệ, cất vào lòng. Hắn không phải lần đầu tiên lấy kim tệ của Tống Mặc, nhưng lần này, luôn cảm thấy lấy nó thật không chân thật. Chuyện không thể kết thúc đơn giản như thế. Hắn có hơi hối hận đã nói mệnh lệnh của tể tướng ra.

“Ngươi trở về nói cho Saivans, ta đáp ứng gặp mặt hắn.” Tống Mặc ngừng một chút, nói tiếp: “Địa điểm tạm định là ở rìa rừng Phỉ Thúy, nơi chúng ta gặp mặt lần trước.”

“Ngài…”

“Ngươi không cần hỏi nhiều, cứ làm như ta nói.” Tống Mặc gõ bàn, “Nhưng ta hy vọng ngươi có thể hiểu, còn sống, quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Hiểu ý ta chứ?”

Thị tùng nuốt nước miếng, hắn biết, Tống Mặc đang nhắc nhở hắn, mũi tên đã bắn ra rồi thì không thể thu hồi, hắn đã phản bội Saivans tổng đốc, đừng tiếp tục phản bội Tống Mặc. Nếu không, hắn chỉ có một con đường chết.

Sau khi cửa phòng đóng lại, lão quản gia John nói với Tống Mặc: “Lãnh chủ đại nhân, như vậy tốt không?”

“Cái gì?”

“Không xác định được mục đích chân thật của tổng đốc hành tỉnh tây bắc, đã tùy tiện tới gặp, nếu vạn nhất thì sao?”

“Không có vạn nhất.” Tống Mặc tựa lên ghế, tiếp tục lau súng trường của y, thời gian này, y luôn thích làm thế. Súng trường gỗ trước kia chu nho làm cho y, đã được Tống Mặc lau qua ba bốn lần, cho dù nó căn bản không thể dùng, chỉ có thể làm đồ trang trí trong phòng.

“Nhưng…”

“Quản gia, đây chỉ là suy đoán của chúng ta, Saivans không nhất định sẽ làm thế, có lẽ hắn chỉ là muốn tìm ta thương lượng một chút.” Tống Mặc ngắt lời lão John, ngẩng đầu, cười nói: “Cho dù hắn muốn thiết kế cạm bẫy cho ta chui vào, cũng không có nghĩa là cạm bẫy này nhất định kiên cố. Huống hồ, chỗ là do ta chọn, ai bẫy ai, còn chưa nhất định đâu.”

Nói xong, Tống Mặc đứng lên, duỗi lưng, “Lẽ nào ông đã quên, các địa tinh đã đào thành ngầm tới đâu sao?”

“Sắp tới trung tâm rừng Phỉ Thúy rồi, ngài nói không an toàn, bảo họ dừng lại trước.”

Lão John nói rồi bừng tỉnh đại ngộ: “Ngài là nói?”

“Đúng.” Tống Mặc siết chặt tay trái, đập vào lòng bàn tay phải, “Nếu Saivans tới tìm ta thương lượng, thì mọi người có gì nói đó. Nếu hắn ôm tâm tư khác, thì ta sẽ cho hắn biết, hai chữ hại người viết như thế nào!”

“Hại… hại người?”

“Chính thế, quản gia, cái gọi là hại người, chính là một môn học vấn bác đại tinh thâm. Nào nào lại đây, để ta giao lưu một chút vấn đề này với lão nhân gia ông…”

Tục ngữ nói rất hay, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao, một mình hại người, thực sự không có hiệu quả tốt như cả một đám hại người.

Là quản gia của y, lão John không thể đổ trách nhiệm cho người khác.

Hai mươi phút sau, quản gia sắc mặt như thường rời khỏi phòng, tùy tùng Johnson nhìn thấy lão John đi tới, vừa định chào hỏi, đã bị lão John kéo tay, “Johnson, đi triệu tập tất cả tùy tùng, ta muốn bổ túc ọi người một bài học quan trọng, học vấn hại người!”

“…”

Sau khi thị tùng trở về hành tỉnh tây bắc, đã chuyển lại nguyên văn lời của Tống Mặc cho Saivans. Saivans gật đầu, ý bảo hắn có thể đi rồi.

Sau khi thị tùng đi, lúc đi ngang hành lang, đã đi ngang qua bảy tám kỵ sĩ giáo hội. Tại hành tỉnh tây bắc, gặp kỵ sĩ giáo hội không có gì hiếm lạ, nhưng hắn kinh ngạc ở chỗ, nam nhân đi trước tiên, áo khoác trên người lại là màu vàng! Tướng mạo kỵ sĩ vô cùng anh tuấn, mái tóc màu lửa đỏ, như ngọn lửa có thể thiêu rụi tất cả mọi thứ.

Mắt thị tùng lập tức trừng lớn, kỵ sĩ màu vàng địa vị cao nhất trong đoàn kỵ sĩ giáo hội, sao lại xuất hiện ở đây?

Tại Grilan, lão quản gia John thành công truyền đạt tinh thần hại người của Tống Mặc cho đám người Johnson, các tùy tùng phát huy phẩm đức tốt đẹp vui một mình không bằng vui nhiều mình, nhanh chóng truyền bá tinh thần này khắc cả lãnh địa, thế là, người Grilan, sau khi được cải tạo thành kẻ cướp, lại bổ sung thêm thuốc hại người, lực chiến đấu nhanh chóng tăng lên 2.5 phần trăm tiêu chuẩn.

Hình vẽ đại bác Tống Mặc đưa cho Rhys đã biến thành vật thật, năm khẩu đại bác 150 xếp thành hàng, miệng pháo ngắm trời, thân pháo đen kịt, giống như một con cự thú bằng thép lạnh lẽo, khiến người e dè, run sợ.

Tống Mặc nhìn mấy khẩu đại bác này, mà như thấy năm mỹ nhân ngực khủng gợi cảm mặc bikini, môi đỏ nóng bỏng, eo thon chân dài, lập tức hai mắt phát sáng, nước miếng tuôn rơi.

“Đồ tốt, đúng là đồ tốt…” Tống Mặc dán hai lòng bàn tay lên ống pháo lạnh lẽo, “Có mấy thứ này rồi, ông còn sợ ai chứ!”

Gặp thần nã thần, gặp phật nã phật!

Khi Tống Mặc đang say mê, thợ rèn Ed từ xa chạy tới, vừa chạy vừa la, “Lãnh chủ đại nhân, không tốt rồi! Khoáng thạch và thép trong kho mất tiêu hết rồi!”

Tống Mặc trừng to mắt, có người dám tới lãnh địa của y trộm đồ sao? Không biết đây là ổ ăn cướp à?!

“Ed, ngươi phát hiện nguyên liệu bị mất hồi nào?”

“Nửa tiếng trước! Khoáng thạch và thép đầy cả kho, đột nhiên đều biến mất trước mắt tôi!”

Nửa tiếng trước?

Nếu y nhớ không lầm, lúc đó đúng là lúc Rhys tạo ra những đại bác này. Tống Mặc quay sang nhìn Rhys, không phải như y nghĩ đó chứ?

Rhys nhún vai, “Chế tạo đồ vật, cần phải có nguyên liệu.”

“Cho nên?”

“Cho nên, đều đang ở trước mặt ngươi.”

“Vậy pháo cối trước kia?”

“Cũng giống vậy.” Rhys cười chỉ chỉ trán Tống Mặc, “Chỉ là dùng số ít, không ai phát hiện mà thôi.”

Tống Mặc đờ ra.

Y thật ngu, thật ngu, y vốn cho rằng ma pháp sư là sinh vật thần kỳ, có thể biến ra vũ khí y cần, không cần tốn một đồng kim tệ của y, nhưng cuối cùng, tiền tạo đại bác này, vẫn tính trên đầu y?!

Mọe, trả lại nhan sắc y đã hy sinh ra đây!

Khi Tống Mặc đang ai điếu cho kim tệ của mình, Rhys đặt tay lên miệng đại bác sau lưng Tống Mặc, cúi đầu, nhìn Tống Mặc sắc mặt khó coi, nói: “Mà này, trừ ngươi, còn có người biết thao tác những vũ khí này sao?”

Nói gì?!

Tống Mặc ngẩng phắt đầu lên, trán chuẩn xác đụng vào cằm dưới của Rhys, Rhys thì không sao, nhưng nơi bị đụng tới của Tống Mặc nhanh chóng đỏ lên, chớp mắt đã xưng lên một cục.

Tống Mặc che đầu ngồi xổm xuống, nước mắt đầy mặt.

Không ai cho y biết, thân thể ma tộc cũng nghịch thiên như năng lực của họ. Độ cứng của bộ xương này, sắp sánh bằng kim cương rồi.



Rhys cũng ngồi xổm xuống, buồn cười xoa trán Tống Mặc, một luồn mát mẻ thấm vào nơi xưng đỏ, vết xưng lập tức biến mất.

“…”

Đau đớn qua đi, đầu óc tỉnh táo không ít. Tống Mặc cúi đầu không nói, bắt đầu phản tỉnh. Quả nhiên kế hoạch đại nhảy vọt gì đó là không thể. Vũ khí chế tạo ra không ai biết dùng, cũng chỉ có thể đem đi trang trí. Cho dù y có thể dạy cho người Grilan sử dụng những khẩu đại bác này, nhưng số người thao tác mỗi khẩu đại bác đều có yêu cầu riêng, chút người của Grilan, căn bản không đủ. Khó trách chủ tịch nói, người nhiều sức mạnh lớn, người ít, thật sự là vấn đề lớn.

Quay đầu lại nhìn, thật sự không nỡ mà…

“Thật ra chuyện này rất dễ giải quyết.”

“Giải quyết thế nào?”

“Không phải chỉ có người sống, mới có ích.”

Rhys kéo Tống Mặc dậy, vẽ mấy hàng phù văn đen uốn khúc giữa không, quỳ một gối xuống, úp bàn tay xuống đất, phù văn màu đen kết thành từng sợi xích, vây quanh người hắn, một vết nứt xuất hiện trên mặt đất, theo vết nứt dần khuếch đại, một bàn tay, nói đúng hơn, một bàn tay trơ xương, thò ra.

Tiếp theo, là cánh tay, thân thể, không tới một phút, một bộ xương hoành chỉnh, xuất hiện trước mặt Tống Mặc.

Tống Mặc đầu tiên là giật mình kêu lên, oái một tiếng nhảy lên người Rhys, đợi khi y nhìn rõ toàn diện bộ xương, lại đờ mặt nhảy khỏi người Rhys.

Bộ xương diễn bộ phim kinh dị bản dị thế cho Tống Mặc coi, chỉ cao không tới eo y!

Sau bộ xương đầu tiên, liên tiếp có mấy tên kích cỡ giống nó mò ra. Chuyện đầu tiên mấy con này làm sau khi leo lên, chính là duỗi tay duỗi chân, theo lý giải của Tống Mặc, rõ ràng là nghẹn quá lâu rồi, nên phải duỗi người vận động một chút.

“Rhys.” Tống Mặc cứng đờ quay đầu, nói với nam nhân bên cạnh mình: “Đây là, chiện gì?”

“Thân ái, ngươi lại loạn ngôn ngữ rồi.”

“…”

Mọe, biến ra một đống xương khô trước mặt y, còn không cho phép y dùng ngôn ngữ thiên triều biểu đạt tâm tình kích động một chút sao?

“Đây đều là chu nho.”

“Chu nho?”

“Ít nhất là khi còn sống.”

Rhys vừa nói, vừa vẫy tay, bộ xương nhỏ chui ra đầu tiên bước tới cọt kẹt.

Ngón tay Rhys điểm lên đỉnh đầu bộ xương, một hàng phù văn đen men theo đầu ngón tay hắn chảy vào thân bộ xương, không tới mấy giây, hõm mắt vốn chỉ là hai cái lỗ đen của bộ xương, cháy lên hai nhúm lửa màu đen.

“Chủ nhân.”

Âm thanh như dùng lưỡi dao cạo lên miếng sắt vang lên bên tai Tống Mặc, Tống Mặc ngạc nhiên nhìn bộ xương, lại nhìn Rhys, Rhys cười nhéo chóp mũi Tống Mặc, “Hiện tại, chúng đều là của ngươi.’

Tống Mặc biết chu nho là chủng tộc thông minh nhất trên đại lục, cũng biết năng lực học tập của họ rất mạnh, hoàn toàn có thể nắm vững thao tác chính yếu của đại bác trong thời gian ngắn, nhưng y lo lắng là, cái tay vừa mới chạm qua đầu bộ xương, lại nhéo mũi y như vậy?

Bộ xương chôn dưới đất không biết bao nhiêu năm…

Không biết loại cúm x, vi rút x gì đó có lấy mạng người không?!

Lưng Tống Mặc lại lần nữa nổi lên làn khí đen, lôi súng ngắn K54 ra, nhắm vào Rhys nã một phát! Ông nhịn mi lâu lắm rồi! Chúng ta thù mới nợ cũ tính hết luôn!

Bộ xương chu nho còn đang không ngừng chui ra khỏi đất, bộ xương cháy lửa đen trong mắt đã tổ chức mọi người xếp đội làm vận động co duỗi rắc rắc tập thể.

Gerrees đứng ở cửa sổ phòng lầu hai, nhìn cảnh tượng diễn ra không xa, đôi mắt màu xanh lục hơi híp, “Xương khô?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.