Dị Thế Đại Lĩnh Chủ

Chương 69: Lãnh chủ làm bạn với thần thú




Nhìn những gì diễn ra trước mắt, người lùn Galland lần đầu tiên nảy sinh hoài nghi đối với cảm giác phương hướng của mình.

Rãnh dài ngàn vạn, ngói vụn đầy đất, hố sâu cực đại gần như nối tiếp nhau. Tất cả nhà cửa trên mặt đất đều không thấy bóng dáng, ngay cả tiêu chí của Grilan, phủ lãnh chủ, cũng trở thành một đống phế tích.

Đây là Grilan? Hắn không phải đã đi lộn chỗ chứ?

Một bộ xương rồng khổng lồ nằm trên đống các đá vụn đầy đất, nhìn đội thương buôn của Galland đến, ngẩng đầu, mở miệng liền phả ra long khí màu đen.

Galland vội vã đánh xe ngựa né tránh, nhưng áo khoác trên người vẫn bị thiêu thủng một lỗ lớn, râu trên mặt cũng xém chút bị xém lửa.

May mà cốt long chỉ phả long khí vào họ, không trực tiếp truy đuổi, nếu không, đội thương buôn của Galland, rất nhanh sẽ trở thành lịch sử.

“Trời ạ! Ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Galland ngồi trên xe ngựa, không hiểu nhíu mày, râu đầy mặt che kín biểu cảm của hắn, nhưng không thể che đi lo lắng trong mắt hắn. Ở đây rõ ràng đã trải qua một trận chiến đáng sợ, một bên trong đó rất có khả năng tới từ thế lực tà ác của vực sâu hắc ám, con cốt long khổng lồ này chính là chứng minh!

Dưới tình huống này, tất cả người sống tại đây, chỉ sợ đều không thể tránh khỏi.

Galland nhớ Rode trước kia nói muốn lưu lại Grilan, nhìn cảnh tượng thê lương trước mắt, không khỏi chảy hai hàng lệ nóng, “Rode, bạn già của ta, ngươi chết thật thảm mà…”

Khi Galland đang ai điếu cho Rode, một giọng nói tràn đầy tức giận đột nhiên truyền tới, “Ngươi nói ai chết hả?!”

Galland nhìn sang hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy phía trước xe ngựa đột nhiên xuất hiện một cái động, nửa thân trên của Rode lộ ra khỏi mặt đất, đang trèo dần ra ngoài.

Galland giật mình sợ hãi, “Xác chết vùng dậy?!”

“Xác chết mẹ mi!” Rode cuối cùng leo lên, cầm một cục đá ném tới chỗ Galland, “Ông còn sống!”

Cùng Rode trèo ra khỏi động còn có mấy địa tinh, cuối cùng là lão quản gia John và tùy tùng Johnson của lãnh chủ.

Galland nhảy xuống ngựa, bước nhanh về phía Rode, “Cảm ơn trời đất, ngươi còn sống!”

Rode đấm mạnh lên vai Galland, “Ngươi trễ mất hai ngày so với thời gian đã định.”

“Thời tiết tồi tệ này, ta đã cố sức rồi.” Galland đấm lại Rode, “Hơn nữa lãnh chủ Grilan muốn lượng khoáng thạch quá lớn, để gom cho đủ, ta phải phí không ít sức lực.”

“Đừng nói mấy thứ này với ta. Chúng ta từ khi vừa mở mắt đã quen biết, lời của ngươi không lừa được ta.” Rode kéo kéo râu, “Nhưng ngươi cũng coi như may mắn, nếu thật sự tới Grilan đúng như thời gian đã hẹn, chỉ sợ cũng sẽ bị liên lụy…”

“Có liên quan tới Grilan biến thành thế này?”

“Nói ra dài lắm, chuyện này không phải nói hai ba lời thì có thể nói rõ.”

Rode nói tới đây, đột nhiên dừng lại, lão quản gia John đi tới, lấy ra khế ước Tống Mặc và Galland đã ký trước kia, “Ngài Galland, chúng ta có phải nên giao dịch trước không? Ngài có thể tìm hiểu tình tiết chuyện với Rode sau.”

“A, đúng!” Galland gật đầu, “Quả thật nên như vậy.”

Galland lấy ra một phần khế ước khác, tỉ mỉ đối chiếu điều khoản trên hai bảng khế ước, sau khi xác định không sai lầm gì, Galland liền giao mười xe khoáng thạch cho lão John.

“Đây là một phần khoáng thạch trong khế ước với lãnh chủ đại nhân, phần còn lại nửa tháng sau ta sẽ đưa tới.”

“Được, ngài là thương nhân đáng tin, tin rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.” Lão John giao số kim tệ đã thỏa thuận cho Galland, hai túi kim tệ nặng trình trịch tới tay, ngay cả gió lạnh thổi lên người cũng dường như ấm áp lên rất nhiều. Nhưng Galland lại không thu hết hai túi kim tệ, mà trả một túi cho lão John.

“Ngài Galland?”

“Là thế này, ngài quản gia.” Galland nói, “Lần trước sách lãnh chủ đại nhân giao cho ta làm đại lý, năm mươi quyển đã bán hết toàn bộ. Ta nghĩ, nếu có thể, cho ta thêm một chút được không?”

Lão John cười gật đầu, nói: “Đương nhiên, lãnh chủ đại nhân trước đó đã từng phân phó rồi.”

Địa tinh vừa rồi không lên tiếng bước lên, trong tay mỗi người đều cầm một cái túi.

“Trong này là một trăm quyển, lãnh chủ đại nhân nói, ngài có thể lấy đi trước, không cần trả tiền cọc.” Lão John vừa để địa tinh đem tiểu x thư bỏ lên xe ngựa của Galland, vừa đưa kim tệ Galland vừa trả cho ông lại cho hắn, “Ngoài ra, lãnh chủ đại nhân hy vọng có thể mua được vài vật liệu xây dựng ở chỗ ngài, ngài cũng thấy tình hình của Grilan hiện tại rồi đó.”

“Ta hiểu rồi.” Galland an bài thỏa đáng kim tệ và túi đồ, trịnh trọng nói với lão John: “Xin ngài truyền đạt cho lãnh chủ đại nhân, Galland nhất định sẽ không phụ ủy thác.”

“Nếu vậy, thì phần khế ước bổ sung này, cũng xin ngài ký một chút.”

Lão John lấy ra khế ước Tống Mặc đã viết xong từ trước, Galland xem qua một lượt nội dung bên trong, không chút do dự ký tên mình xuống. Lão John cất kế ước đi, dẫn địa tinh và Johnson xuống đất. Mười xe khoáng thạch, chỉ có bọn họ thì không thể vận chuyển xuống kho dưới đất, nhất định tìm nhiều nhân loại tới giúp đỡ.

Sau khi đám người lão John đi rồi, Galland vừa dỡ xe, vừa nghe ngóng từ chỗ Rode rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thỉnh thoảng liếc nhìn cốt long ở không xa, hình như Rode đối với con vật khổng lồ này không để ý lắm, nó cũng không công kích Rode như công kích đội thương buôn của mình trước đó, lẽ nào, một bọn?

Nhưng, chỉ có vong linh pháp sư và ma tộc mới có thể triệu hoán ra cốt long thì phải? Tộc người lùn trước giờ không có hảo cảm gì đối với vong linh pháp sư và ma tộc, sự chán ghét đối với họ, gần như không hề thua kém tinh linh.

Rode ngồi trên một tảng đá, nói: “Chuyện là thế này…”

Theo tường thuật của Rode, vẻ mặt Galland trở nên càng lúc càng kỳ quái.

Grilan và hành tỉnh tây bắc liên hợp diễn tập quân sự? Đoàn kỵ sĩ của Quang Minh giáo hội muốn chen chân vào, kết quả bị diệt gọn, kỵ sĩ vàng còn được khuyên hàng thành công, bỏ minh phò ám?

Cự long quốc vương Hắc Viêm của Obi ngự giá thân chinh, tình nhân ma tộc cường hãn của lãnh chủ giáp trụ lên trận, cự long và ma tộc đại chiến tám trăm hồi, khiến Grilan trở thành như bây giờ?

“Rode, ngươi đang kể chuyện cười à?”

“Ta cũng hy vọng đây là chuyện cười.” Rode thở dài, “Nhìn trước mặt đi, ngươi sẽ biết sức phá hoại của ma tộc và cự long lớn cỡ nào. Nhưng, cường hãn nhất, vẫn là lãnh chủ đại nhân.” Trong mắt Rode tựa hồ xuất hiện vì sao lấp lánh, nếu hai tay chắp lại, ngẩng đầu mười lăm độ nhìn phía trước, quả thật là khắc họa chân thật nhất của thiếu nữ đang trong tình yêu, “Y dùng một loại vũ khí đáng sợ, đánh cả ma tộc và cự long!”

Còn về nét bút thần Gerrees khiến phần lớn mọi người trừ Hắc Viêm và Rhys đều ngất đi, bị Rode cố ý bỏ qua. Người lùn và tinh linh trước giờ không hợp nhau, nói cái tên Gerrees từ miệng ra, cũng khiến Rode toàn thân không thoải mái.

“… Vậy hiện tại tình trạng thế nào?” Trên thực tế, Galland rất muốn hỏi một câu, lãnh chủ đại nhân đơn độc khiêu chiến ma tộc và cự long, còn sống không? Nói không chừng đã bị trọng thương, nếu không, người tới giao dịch với hắn sao lại là một quản gia?

“Tình trạng hiện tại rất phức tạp.” Rode sờ cằm, kéo râu.

“Thế nào?”

“Ma tộc và cự long đều đang ở trong thành ngầm của lãnh chủ đại nhân. Đều đang bận rộn trùng kiến thành ngầm, nhưng thực tế, phá hoại, còn nhiều hơn trùng kiến nhiều…”

Galland nhíu mày tổng kết lại lời của Rode, cho ra kết luận như sau: Cự long phá hoại Grilan, ma tộc ưỡn ngực bước ra. Cự long và ma tộc chiến đấu, tạo nên đả kích mang tính hủy diệt với Grilan. Lãnh chủ Grilan phát điên, bắt đầu tấn công không khác biệt với hai người, kết quả lại biến thành cự long và ma tộc cùng giúp lãnh chủ trùng kiến thành ngầm?

Trên logic hoàn toàn nói không thông!

“Đừng nghĩ nữa, nghĩ nổ đầu cũng nghĩ không ra đâu.” Rode vỗ vai Galland, “Ngươi chỉ cần biết, Tống Mặc Grilan là người thần kỳ, bất cứ chuyện gì xảy ra trên người y, đều không cần cảm thấy kinh ngạc.

“…”

Tống Mặc được Rode xưng là ‘lãnh chủ thần kỳ’, lúc này đang ai điếu cho kim tệ đã sắp cạn khô trong tiểu kim khố.

Vì khiến Galland nhanh chóng đưa khoáng thạch và nguyên liệu còn lại tới, Tống Mặc không thể không nhịn đau bảo lão John đưa đủ số kim tệ cho Galland. Nhìn lão John lấy kim tệ ra khỏi tiểu kim khố, tim Tống Mặc cũng nhỏ máu, vì tránh cho trái tim yếu ớt bị đả kích hai lần, y dứt khoát không đi gặp Galland, ủy thác toàn bộ chuyện giao dịch cho quản gia trung thành như nhất.

Mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng nhớ tới số lượng kim tệ cần tiêu hao để xây lại thành ngầm, Tống Mặc liền không khỏi dựng ngón cái. Vốn cho rằng mình đã dẫn các lãnh dân bước được bước lớn trên con đường mức sống bậc trung, không ngờ, giữa chừng xuất hiện một cái chân lớn, trực tiếp đá y trở về điểm xuất phát.

Không đúng, không chỉ là một cái chân, là hai cái! Mọe bà nó, sớm muộn cũng có một ngày, y sẽ chặt luôn hai cái chân này!

Nhưng nhiệm vụ cấp bách bây giờ không phải chặt chân, mà là kim tệ! Tiền còn lại trong tiểu kim khố, căn bản không đủ để duy trì việc trùng kiến cả thành ngầm. Cho dù Rhys có thể giúp đỡ, không có nguyên liệu, thì cũng như không.

Tiểu x thư tuy có thể kiếm tiền, nhưng so với số lượng kim tệ Tống Mặc cần, chỉ là như muối bỏ biển.

Phương pháp kiếm tiền nhanh nhất, trừ ăn cướp, chính là làm đường và rượu nho. Kế hoạch của Tống Mặc trước đó rất tốt, chỉ cần có thể ký khế ước với Hắc Viêm, có dù bảo vệ của Obi, đường trắng trong kho dưới đất, và mấy chục thùng rượu nho, lập tức có thể mang tới cho y lượng lớn kim tệ.

Nhưng ai có thể ngờ được, Hắc Viêm không xuất bài theo kế hoạch, hắn trực tiếp mang đại binh tới nhà y giở trò lưu manh!

Lưu manh không thành, dứt khoát lợi dụng ‘thiện tâm’ nhất thời của Tống Mặc chiếm cứ thành ngầm, thuận tiện chiếm lĩnh luôn kho trữ đường trắng, chỉ một ngày ngắn ngủi, đường trắng trong kho đã ít đi một phần năm!

Tống Mặc lần đầu tiên thấy bộ dáng Hắc Viêm ăn đường, mắt xém chút lọt tròng, hối hận muốn cào tường. Y phát dương phong cách gì chứ, giả thánh mẫu gì chứ, để những tên này ở bên ngoài bị mưa đá đập chết thì tốt biết bao?

Hiện tại thì hay lắm, thỉnh thần dễ đưa thần khó, dẫn rồng vào nhà, đường trắng khó giữ.

Vì an toàn tài sản của mình, Tống Mặc chỉ có thể đóng cửa thả Rhys. Ma tộc và cự long lại lần nữa xuất thủ, tuy rằng có khắc chế sức mạnh, nhưng kho vẫn bị sụp…

Tống Mặc đã không muốn suy nghĩ có thể làm ăn với Hắc Viêm nữa không, y chỉ muốn sớm tiễn con ôn long này đi, cùng lắm, thì đưa hết số đường trắng cứu được trong kho cho hắn!

Nhưng Hắc Viêm lại nói với Tống Mặc, trong thời gian ngắn, hắn không định ly khai.

“Nơi này rất tốt, ngươi cũng không tồi.”

Nói xong câu nói mờ ám không rõ này, quốc vương tùy tính không chỉ đuổi quan viên hành tỉnh tây bắc tới đón hắn, còn hạ lệnh hắc giáp kỵ binh ở lại thành ngầm giúp đỡ ‘nghĩa vụ lao động’, xây lại thành ngầm.

Hành động của Hắc Viêm khiến Tống Mặc khó hiểu, Rhys thì lại trực tiếp đỏ mắt. Ma tộc và cự long lại lần nữa đối đầu, phế tích vừa dọn dẹp một nửa, lại bị sụp một góc.

Gerrees đi tới cạnh Tống Mặc nước mắt đầy mặt, nói: “Cần ta giúp đỡ không?”

Tống Mặc mang hai hàng nước mắt quay dầu, y sẽ không bao giờ nói tinh linh và sinh vật phúc hắc bá đạo nữa, tuyệt đối là người tốt mà!

Nhưng ai có thể nghĩ tới, Gerrees vừa mới được phát thẻ người tốt, dây mây triệu hoán ra trực tiếp hủy đi con đường chính yếu của thành ngầm.



Địa tinh và chu nho mặt xám mày tro bắt đầu ôm nhau mà khóc, tiếp tục như thế, năm nào tháng nào mới có thể hoàn thành công việc xây dựng chứ…

Cõi lòng Tống Mặc như có một đàn ngựa chạy qua, ba phi nhân loại này toàn bộ đều có thù với y sao hả?!