Dị Thế Đại Lĩnh Chủ

Chương 85: Bì bì thú khiến người khó hiểu



Tuy Tống Mặc đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy năm mươi tuấn nam mỹ nữ thân mặc trường bào màu đen trước mắt, vẫn không khỏi ngẩn người.

Rhys Myers rất xinh đẹp, với lý do đó, nhân hình của ma tộc chắc cũng không khó coi tới đâu. Nhưng tùy tiện triệu hoán ra năm mươi người thế này, giống hệt tham gia thi đấu sắc đẹp, có hơi đả kích quá không? Liếc nhìn các vệ nữ sóng lượn cuộn trào trong đội ngũ, Tống Mặc không khỏi nuốt nước miếng, cái này đâu phải tiểu bạch thỏ, là cả một cặp vú heo nướng! Cỡ F chỉ sợ cũng không chứa nổi…

Tống đại lãnh chủ cả ngày bị anh trai leo lên giường, nước mắt đầy mặt, đây chính là thiên đường a!

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Rhys đứng sau lưng Tống Mặc, một tay nâng cằm Tống Mặc, lạnh mắt đảo qua mấy chị gái được Tống Mặc ‘chú ý’ trọng điểm, các chị gái run rẩy, chớp mắt, đều biến thành anh trai anh tuấn thẳng tắp.

Tống Mặc buồn bực.

Nhìn mà thôi, có cần phải vậy không?

“Cần!” Rhys chém đinh chặt sắt nói: “Ngươi muốn nhìn, nhìn ta đủ rồi.”

Nói xong, nắm một tay Tống Mặc đặt trước ngực, “Ngươi còn có thể sờ. Nhưng họ, không được. Nếu không ta sẽ giết họ.”

Lời của Rhys chỉ khiến Tống Mặc trề môi, ma tộc này trước kia còn uy hiếp muốn giam cầm y, không phải cũng chả thật sự hạ thủ sao?

Nhưng câu nói này lọt vào tai mấy ma tộc bị triệu hoán, không cần nghi ngờ là sấm sét giữa trời quang. Người của gia tộc Myers trước giờ nói một không hai, độc chiếm dục mạnh tới kinh người, tuy ma tộc hoặc nhiều hoặc ít đều có chút biến thái, nhưng bọn họ có thể xưng là biến thái trong biến thái, quả thật là biến thái hoàn toàn!

Chỉ là bị nhìn hai cái đã muốn giết chết, thế đạo gì vậy chứ! Quả nhiên xinh đẹp cũng là một cái tội sao?

Lập tức, một nữ sĩ cũng chẳng còn sót lại trong đội ngũ, hoa lệ biến thành nam nhân. Ai cần quan tâm hắn về bản chất là anh trai hay em gái, tại đây, đều phải là anh trai mới được. Còn về tướng mạo, trời sinh mà, không biện pháp. Nếu không phải lực hồi phục của ma tộc kinh người, bọn họ khẳng định sẽ ngay lập tức rạch vài nhát lên mặt, mang gương mặt đầy sẹo sẽ an toàn hơn nhiều.

Rhys coi như vừa lòng với sự thức thời của họ, nhưng Tống Mặc thì không vừa lòng, khó khăn lắm mới có em gái nuôi mắt, kết quả đều biến thành anh trai. Anh trai có no mắt cũng vẫn là anh trai!

Nhưng những ma tộc bị Rhys nhìn một cái đã có khuynh hướng tan vỡ, bảo bọn họ biến trở lại thành em gái tính ra không có khả năng.

“Bỏ đi, cứ vậy đi.” Tống Mặc phất tay, “Quản gia, phòng ở đã sắp xếp xong chưa?”

“Lãnh chủ đại nhân, đã sắp xếp xong rồi.”

“Được rồi.” Tống Mặc gật đầu, quản gia làm việc, y yên tâm, “Mọi người đi nghỉ ngơi trước đi.”

Các ma tộc đứng tại chỗ không động, ánh mắt nhìn Rhys, cho tới khi Rhys gật đầu, mới đi theo quản gia và thị nữ, lục tục rời khỏi phòng.

Lão John rời khỏi phòng rồi, mới cảm thấy khó xử. Vừa rồi màn nữ biến nam ông cũng thấy rõ, trước đó sắp xếp phòng khách, là hai người một phòng, nam và nữ tất nhiên phải chia ra. Hiện tại thế này, nên làm sao?

Nghĩ tới đây, lão John dừng lại, quay người, nhìn năm mươi ma tộc trầm mặc trước mắt nói: “Xin mời nam đứng sang bên trái, nữ đứng sang bên phải, không thể phân biệt rõ ràng thì đứng nguyên tại chỗ.”

Nói xong, chỉ thấy tất cả ma tộc đều đứng nguyên tại chỗ, không chút động đậy nhìn lão John.

Quản gia không biết làm sao, thở dài, nếu thực sự không phân biệt được, thì chỉ có thể ghép đại. Tính ra đối phương cũng sẽ không có ý kiến gì lớn.

Thị nữ tóc đỏ Anne cầm nến đi bên cạnh, trong ánh mắt tràn đầy hiếu kỳ. Những người sau lưng, là đồng tộc của Rhys đại nhân?

Thân phận của Rhys tại Grilan đã không còn là bí mật, do có Harold, Anne cũng biết những thứ người khác không biết về những chủng tộc khác. Vì theo đuổi em gái tóc đỏ, Harold tung hết chiêu số toàn thân, những chuyện thú vị gặp được trên ‘đường du lịch’, cùng những tin tức về các chủng tộc khác, đều kể lại cho Anne.

Về ma tộc, Harold sử dụng từ vựng không tốt lắm, âm hiểm gian trá, ích kỷ lãnh khốc, giết người không chớp mắt. Là chủng tộc bị Quang Minh thần đuổi sâu xuống đất, không được ánh sáng chiếu cố.

Chủng tộc không được thần Quang Minh chiếu cố sao?

Anne cắn môi, cho dù chủng tộc được thần Quang Minh chiếu cố, thì có thể thế nào? Bọn họ không phải vẫn sống nghèo khổ, cơm không đủ no sao?

Nếu không có lãnh chủ đại nhân, cho dù bọn họ ngày đêm cầu nguyện, cũng không đạt được cuộc sống hiện tại.

Thần Quang Minh, giáo hội?

Anne nghĩ tới Harold và Airth, nụ cười mang theo chút trào phúng. Người Grilan nhất định đã sinh sống trong góc tối tăm bị thần Quang Minh lãng quên, tín ngưỡng duy nhất của người Grilan, chỉ có Tống Mặc Grilan. Thần Quang Minh gì đó biến đi gặp quỷ đi!

Mấy ma tộc đi sau lưng, đột nhiên đều quay sang nhìn thị nữ tóc đỏ, thân hình duyên dáng, gương mặt xinh đẹp, nụ cười thuần khiết vô tà, cứ như không biết tới sự tối tăm của thế gian, nhưng nội tâm thì lại đang chửi rủa thần linh cao nhất được nhân loại tín ngưỡng?

Các ma tộc cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống che đi nụ cười đột ngột xuất hiện trên mặt. Đúng như đại nhân Myers nói, Grilan, quả nhiên là một nơi thú vị.

Trong phòng ngủ của lãnh chủ, Tống Mặc ôm hai tay tựa lên tường, nhìn ma tộc cười dâm đãng trước mặt, chép miệng. Y biết mà, tên này sao lại có thể làm việc không công? Nhân công miễn phí do hắn mang tới, không lấy chút ích lợi đã cam tâm mới là lạ.

“Thân ái à…”

Câu nói này đã trở thành câu cửa miệng của Rhys, Tống Mặc cũng nghe tới mức mọc kén trong tai. Từ ban đầu toàn thân không thoải mái, tới hiện tại đã coi như chuyện thường, nếu hôm nào đó Rhys nói chuyện mà không mang theo từ này, Tống Mặc sẽ còn kỳ quái nhìn hắn vài cái.

Quả nhiên thói quen là thứ đáng sợ đúng không?

Cười nhạo một tiếng, Tống Mặc cũng không biết có nên biểu dương năng lực thích ứng mạnh mẽ của mình không. Nhưng quen rồi ít ra vẫn tốt hơn là mỗi lần bị đối phương đụng vào liền da gà da vịt rụng đầy đất đúng không?

Nói trắng ra, hiện tại y chính là chân bùn toàn dựa vào bản thân cố sức làm, quý tộc gì đó lãnh chủ gì đó đều là hư vô, tiền kiếm nhiều rồi, không có thực lực cường hãn, sớm muộn cũng sẽ bị kẻ như Hắc Viêm cướp đi.

Tự lực cánh sinh, mượn thế, hai thứ không mâu thuẫn. Rhys quả thật thích y, bất kể sau cái yêu thích này che giấu mục đích gì, Tống Mặc chỉ cần biết, mình thỉnh thoảng có thể dựa dựa vào ngọn núi cao không thấy đỉnh này, thì vạn sự liền đại cát.

Còn về chuyện ngọn núi này khi nào sẽ chạy mất, đó không phải chuyện Tống Mặc quan tâm hiện tại. Nhưng, ích lợi nên cho, vẫn phải cho, huống hồ đây là mỹ nhân, y cũng không tính là chịu thiệt.

“Rhys.” Tống Mặc gác tay lên vai Rhys, ngẩng đầu, cười híp mắt lại, lông mi thật dài che đi cảm xúc trong mắt. “Hôm nay, ngươi có thể ở lại đây.”

Ở lại đây?

Rhys hoảng hốt trong một thoáng, sẽ giống như hắn đã nghĩ sao? Nếu mà hiểu lầm…

Tay Tống Mặc men theo vai Rhys trượt đi, ôm cổ hắn, môi dán lên cằm Rhys, thè lưỡi liếm một cái, mang theo ám thị mỗi nam nhân đều thầm biết rõ.

Hầu kết trước mắt bắt đầu lên xuống, có thể nghe được tiếng nuốt nước miếng.

Tống Mặc cười.

Đầu gối bị cánh tay mạnh mẽ vòng qua, thình lình nâng lên, cả người bị Rhys ôm lên, “Thân ái, lời đã nói ra, sẽ không thể nuốt lại được nữa nha?”

Đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm y, thâm sâu tới mức không thấy đáy.

Tống Mặc ôm Rhys, nghiêng đầu, cắn lên tai Rhys một cái, “Lời ta nói, trước giờ không bao giờ nuốt lại.”

Giây tiếp theo, Tống Mặc bị Rhys đặt lên giường, giống như đang đặt một bình sứ dễ vỡ, cẩn thận, thận trọng, trong động tác mang theo tỉ mỉ khiến người động tâm, nhưng hai mắt lại thiêu đốt ngọn lửa gần như có thể nuốt chửng tất cả.

Tống Mặc đột nhiên cảm thấy có chút hối hận, có phải y không nên khiêu khích hắn như thế?

Nhưng… bỏ đi.

Y cũng là một thanh niên khỏe mạnh hơn hai mươi tuổi, không thể cả đời tương thân tương ái với tay phải của mình được. Không phải chỉ là ấy ấy thôi sao? Ông đây không sợ!

Nghĩ tới đây, trong mắt Tống Mặc bùng lên đấu chí bừng bừng, lại nói, ai áp ai, còn không nhất định nha!

Rhys chống tay lên đầu giường, cúi người, nụ hôn mang theo hơi thở nóng bức, đặt lên trán Tống Mặc, lướt qua mặt, dừng lại ma sát bên đôi môi hồng nhuận. Cánh tay bắt đầu thâm nhập từ vạt áo, có hơi lạnh lẽo, mang tới từng cơn tê dại và run rẩy.

Tống Mặc nhịn không được ngẩng đầu, cổ kéo ra tạo đường cong ưu mỹ, hầu kết lập tức bị hàm răng trắng tinh cắn lấy, đôi môi đỏ máu mút thật mạnh, để lại dấu vết bỏng mắt màu hoa hồng.

“A…”

Tống Mặc đau tới hít ngược một hơi, cầm tinh con chó sao?! Giơ nắm tay đập lên vai Rhys, “Không được cắn ta! Trở mặt bây giờ!”

Rhys cười nhẹ một tiếng, an ủi liếm liếm làn da bị hắn để lại dấu vết, ngón tay thon dài nhéo eo Tống Mặc, Tống Mặc nhịn không được run rẩy, muốn cười, nhưng lại bị chặn môi, xúc cảm tê ngứa,, dần chuyển hóa thành một dòng nhiệt lưu khiến người ta ngứa ngáy khó nhịn, từ nơi da bị tiếp xúc, thấm vào huyết dịch, xương cốt.

Có hơi lâng lâng…

Tống Mặc chớp chớp mắt, muốn để mình thanh tỉnh lại một chút, nhưng hơi nóng trên người lại lần nữa làm mù mờ tầm mắt của y. Bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng thầm thì thấp trầm ưu nhã như tiếng đàn Violoncelle, mang theo mê hoặc không cách nào kháng cự, chảy lan khắp người y.

“Tống Mặc Grilan…” Đôi môi đỏ tươi cuối cùng buông tha cho cổ y, nhưng lại đặt lên xương quai xanh tinh xảo, nút áo trên bị cởi ra từng cái, ngón tay linh hoạt, giống như đang gỡ một món quà đã chờ đợi rất lâu, gương mặt yêu diễm cũng nhuộm lên một tầng mờ mịt.

Bị một nam nhân áp, tựa hồ không khó tiếp nhận như y nghĩ…

Trong đầu Tống Mặc đột nhiên hiện lên câu nói này, mặt lập tức bỏng rang, nếu trên đầu có cái gương soi, nhất định y sẽ thấy được gương mặt đỏ muốn nhỏ máu của mình, sau đó không nhịn được đập đầu vào cột giường, ngất cho xong chuyện.

Động tác của Rhys rất dịu dàng, dịu dàng tới mức khiến Tống Mặc cảm thấy đáng sợ. Y thà rắng hắn thô lỗ một chút, ít nhất, như vậy sẽ khiến ý thức của y tỉnh táo.

Bị một nam nhân ở trên giường làm cho đầu óc choáng váng, không biết hôm nay ngày gì, thực sự quá mất mặt! Huống hồ, ngay cả trọng điểm cũng chưa tiến vào… nghĩ tới trọng điểm, tim Tống Mặc lập tức có một đàn thần thú chạy qua, trọng điểm gì đó, y căn bản không nên nghĩ tới a!

Cảm thấy sự cứng đơ của Tống Mặc, Rhys dừng lại, chống người lên, trường bào đen từ vai rũ xuống, lộ ra làn da trắng tinh nõn nà, ánh mắt Tống Mặc không thể khống chế men theo làn da trắng đó trượt xuống, dừng lại trên điểm hồng đào đó…

Nhìn rồi nhìn, hai dòng máu mũi chậm rãi chảy xuống… bầu không khí kiều diễm trước đó lập tức cùng dòng máu mũi tan đi trong gió.

Rhys: “…”

Tống Mặc: “…”

Cừng đờ một thoáng, Tống Mặc kéo ra trải giường trùm lên đầu, y không còn mặt mũi gặp ai nữa!

Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, lập tức đã lên bước ba rồi, vậy mà y lại chảy máu mũi! Mọe nó chạy lên trên giường rồi còn chảy máu mũi, y còn có thể không tiền đồ thêm chút nữa không? Lại nói cũng không phải chưa từng thấy qua, hiện tại y kích động như thế để làm chi?!

Nên nói là vòng phản xạ của y quá dài hay là phản ứng quá khác thường?

Tống Mặc chôn đầu trong ra giường làm đà điểu, Rhys quỳ xổm đặt hai gối hai bên người Tống Mặc, một tay chống người, tay kia kéo ra giường che đầu Tống Mặc, không kéo ra, lại kéo, vẫn không ra.

Tống Mặc sắt lòng không muốn ra.

Rhys trầm mặc một chút, đột nhiên chống tay lên trán cười ra tiếng.

Nghe tiếng cười, Tống Mặc vụt cái bung ra giường ra, “Cười cái x chứ cười! Ông là xử nam, quá kích động không được sao?!”

Tiếng cười của Rhys càng lớn, cười tới rung người, không thể khống chế ngã lên người Tống Mặc, hôn Tống Mặc thật vang, “Thân ái, ngươi thật sự rất đáng yêu.”

“Ta $@@^#^&&!”

Tống Mặc lại phun ra một câu thô bỉ, dứt khoát nằm lên giường, cuộn ra lại, trở thành con nhộng.

“Thân ái, không làm nữa sao?”

“Làm cái đầu ngươi!” Hiện tại còn có thể làm tiếp, đó là thần, không phải người.

Rhys còn đang muốn nói gì đó, cửa phòng lại đột nhiên bị gõ vang, tiếng nói của lão quản gia John từ ngoài truyền vào, “Lãnh chủ đại nhân, xảy ra chuyện rồi!”

Xảy ra chuyện rồi?

Tống Mặc lập tức ngồi dậy, mặc áo ngoài, kéo cửa, “Xảy ra chuyện gì?”

Lão John mắt không nhìn nghiêng, cố gắng xem nam nhân vẫn còn nằm trên giường y sam bất chỉnh như không khí, “Bì bì thú Galland tặng cho ngài, đã chạy ra khỏi lồng, tấn công ruộng khoai tây!”

Bì bì thú tấn công ruộng khoai tây?

Những cục thịt tròn như trái banh, y nói muốn ăn, lại làm nát ba con dao, căn bản không thể ăn được kia?

Những quả cầu, tấn công khoai tây? Tống Mặc nghĩ thế nào cũng cảm thấy là chuyện kỳ bí không thật. Nhưng quản gia nói rất nghiêm túc, Tống Mặc cũng không cảm thấy ông sẽ đùa giỡn như vậy với mình. Tống Mặc lập tức cùng quản gia chạy tới ruộng khoai tây, ở đó đã vây một vòng người, kỵ sĩ vàng Airth lại mở mai rùa, chắn trước mặt mọi người. Nhìn kỹ, đám người Harold cũng đang ở bên ruộng, thậm chí còn có mấy ma tộc!

Nhân sĩ tiền giáo hội và ma tộc hòa bình cùng nhau vây xem ruộng khoai tây?

Tình cảnh này, bất luận nhìn thế nào, cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Đi lại gần, mọi người tự động nhường ra một con đường, để Tống Mặc có thể nhìn rõ được chuyện đang diễn ra trong ruộng.

Chỉ thấy mười mấy cục thịt trắng núc ních, giống như cầu nhảy nhảy lên nhảy xuống, lao trái lao phải, vừa đá vừa đụng, đá từng củ khoai tây như đạn pháo kia sang bên ruộng, hơn nữa còn không đá loạn, chỉ nhắm chuẩn một chỗ, không bao lâu, khoai tây đã chất thành núi nhỏ.

Khoai tây còn chưa tới thời gian thu hoạch, tấn công chỉ duy trì thời gian không dài, các bì bì thú tựa hồ cũng cảm thấy đã xấp xỉ, nhảy tới bên núi nhỏ khoai tây, một con ôm một củ khoai tây còn lớn hơn đầu chúng, cắn rào rạo.

Toàn thể câm nín.

Tống Mặc quay đầu, nhìn lão John: “Quản gia, Galland nói, bì bì thú là động vật ôn thuận mảnh mai phải không?”

“Đúng.”

Vậy hiện tại là sao đây? Động vật được xưng là ôn thuận mảnh mai nhất đại lục Quang Minh, lại làm như chốn không người tấn công ruộng khoai tây cuồng bạo mà ngay cả heo rừng thấy cũng phải lùi bước?

Ai nói cho y biết, rốt cuộc là Galland lừa gạt y, hay là phong thủy của Grilan tốt quá? Có lẽ y nên cảm thấy may mắn vì những quả cầu này không phải động vật ăn thịt?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.