Di Thu

Chương 8



CHƯƠNG 8

Một ngày lại trôi qua, một ngày có lẽ thật ngắn, nhưng với Thu Nhi lại quá dài.

Từ nhỏ hắn đã phải chịu đựng đủ loại đau đớn mà lớn lên, nhịn đau đã không còn là chuyện gì to tát. Đau đớn giống như vậy không phải hắn chưa từng gặp. Có lần, nhóm nương nương lo lắng hắn có đứa nhỏ sẽ đe dọa tới địa vị các nàng, liền ngấm ngầm sai người nửa đêm đốt đàn hương ném vào trong phòng Thu Nhi.

Lần đó đau bụng dứt quãng giằng co hơn mười ngày, hai ngày này đau đớn cũng giống hệt như vậy, chẳng qua lần này hắn thật sự sinh, cần dùng hết sức lực, hiện tại càng thêm suy yếu, cũng chỉ khi đau bụng đến không thể chịu đựng nổi mới có thể vô lực hừ hừ hai tiếng, còn lại phần lớn thời gian đều là nằm yên không nhúc nhích. Thần chí cũng chỉ khi đau bụng tới lợi hại mới có thể hơi chút tỉnh táo.

Ở thời điểm nửa mê nửa tỉnh, Thu Nhi sẽ không quá thống khổ như vậy, thần chí mê man, đau đớn cũng không rõ ràng. Thế nhưng từ đêm qua tới nay, thời gian thần chí Thu Nhi thanh tỉnh lại kéo dài hơn, khiến cho hắn cảm thụ từng chút đau đớn đến sắp không thể hô hấp.

Hắn cảm nhận được, Tiểu Đông Tử muốn dìu hắn ngồi trên giường, lại có người thay hắn xoa ngực thuận khí, miệng còn có vài viên thuốc bị Yến thái y nhét vào.

Cứ như vậy tới tận hừng đông, Thu Nhi chỉ còn hơi thở mỏng manh là chứng minh chính mình vẫn còn sống. Thái y cũng mệt mỏi không thể chống đỡ được, hướng thái giám hỗ trợ nói: “Ngươi đi bẩm báo bệ hạ tình hình hoàng tử cùng Thu Nhi, nói cho bệ hạ hiện tại Thu Nhi rất nguy hiểm, thỉnh bệ hạ cử thêm vài Thái y tới đây!”.

Tiểu thái giám kia ấp a ấp úng nói hắn đã hỏi qua, Thái y hỏi hắn kết quả như thế nào, tiểu thái giám liền ghé sát Thái y, nhỏ giọng lặp lại lời của bệ hạ_tùy tiện.

Thái y vốn đã mỏi mệt nghe xong hai chữ này càng thêm vô lực. Thu Nhi tính thế nào? Đứa nhỏ trong bụng tính thế nào? Thu Nhi thống khổ là vì ai???

Thái y chân mềm nhũn ngã ngồi trở lại trên giường, đối tiểu thái giám nói: “Ngươi lại đi một lần nữa, bẩm với bệ hạ Thu Nhi cực kì nguy hiểm. Thỉnh bệ hạ phái thêm vài ngự y đến, một mình ta không thể chống đỡ nổi! Mặt khác…” Thái y muốn hỏi Đổng Quang đế, Thu Nhi vì sao mang thai, bằng cách nào sinh sản, bất quá vấn đề này từ lúc lão chẩn ra hỉ mạch đã từng hỏi qua, lúc ấy bệ hạ trả lời hắn không cần quan tâm nhiều như vậy làm gì. Như thế rõ ràng bệ hạ cũng không muốn người khác biết, hắn cũng hỏi không ra, vậy thì không nên liên lụy tiểu thái giám làm tức giận mặt rồng!

“Mặt khác cái gì?” Tiểu thái giám đợi thật lâu cũng không thấy câu sau.

“Không có gì, ngươi đi đi!” Thái y day day huyệt thái dương, tiếp tục xoa bụng cho Thu Nhi.

Lần này Phúc tổng quản và tiểu thái giám cùng trở về, đập vào mắt hai người là cảnh sàng đan nhiễm huyết, Thu Nhi như đang hấp hối, khiến tâm người quặn thắt. Phúc tổng quản hướng Thái y nói: “Ý tứ bệ hạ là tốt nhất không cần quan tâm đứa nhỏ, Thu Nhi có thể cứu liền tận lực cứu. Cái chính là liệu Thu Nhi có thể nhẫn tâm bỏ đứa nhỏ hay không?”

“Bệ hạ không phái Thái y nào khác lại đây sao?” Thái y kì quái hỏi.

“Tất cả Thái y đều ở nơi của Liễu công tử! Hắn không quen khí hậu ở đây nên hơi sốt!”

Yến thái y ngẩn ra, Thu Nhi sinh tử không rõ cũng chưa người quan tâm, người bên kia mới chỉ hơi nóng một chút liền huy động toàn bộ thầy thuốc. Yến thái y giận tới nghiến răng, quyết định tự mình kiên trì. Phúc tổng quản đau lòng Thu Nhi cũng ở lại hỗ trợ.

Đến trưa, tốc độ hạ thể Thu Nhi xuất huyết càng ngày càng nhanh, cứ như thế này, Thu Nhi không đau mà chết thì cũng mất máu mà chết.

Ngay tại thời điểm Thái y lo lắng, Thu Nhi đột nhiên rên rỉ đĩnh khởi thân mình, trên đầu nổi đầy gân xanh, thất thần kêu to.

Thái y liền sờ vị trí đứa nhỏ, quả nhiên đã xuống thêm một ít. Thái y suy đoán, hẳn là đứa nhỏ sau khi phá tan trói buộc sẽ lập tức đi ra.

Ánh sáng hi vọng vừa nhen nhóm liền nhanh chóng bị dập tắt. Thu Nhi ánh mắt không có tiêu cự, từng ngụm từng ngụm hấp khí, sắc mặt trắng bệch, môi thâm tím, Thái y nói cái gì hắn đều không nghe được.

Phúc tổng quản là người từng trải nhất, tình huống như thế này hắn từng nhìn thấy vài lần, Thu Nhi đây chính là bộ dáng bất lực buông xuôi.

Thái y rút ra ngân châm, nhanh chóng đâm xuống, mấy châm này có thể bảo vệ Thu Nhi trong một thời gian ngắn, nếu trong thời gian này Thu Nhi còn không sinh, lão cũng không còn phương pháp gì khác.

Thu Nhi trúng mấy châm, thần chí từ từ khôi phục, Thái y gọi hắn cố gắng dùng sức. Lão cảm giác rõ ràng đứa nhỏ đang trượt xuống  phía dưới, lão hưng phấn đến mức ngay cả đau đớn cũng không để ý.

Đang lúc mọi người cảm thấy hi vọng, bên ngoài liền truyền tới thanh âm hô to Hoàng thượng giá lâm. Trước mắt Thu Nhi, hình dáng Hoàng thượng cùng tình nhân ôm ôm ấp ấp liền dần hiện lên rõ ràng trước mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.