Di Thu

Chương 96



CHƯƠNG 96

.

.

Thu Nhi nằm trên giường nghỉ ngơi một ngày, biết thân thể hắn không tốt, Vương Nguyên và Phó Lâm đều tới thăm, mỗi khi bọn hắn hỏi tới nguyên nhân bệnh đều khiến Thu Nhi xấu hổ không thôi, chỉ có thể nói rằng hôm sinh nhật ăn hơi quá. Thu Nhi nằm hai ngày mới có thể xuống giường, như bình thường tiếp tục tới chăm sóc thảo dược của hắn.

Sau lần đó, Thu Nhi đợi bảy ngày vẫn chưa thấy mặt tướng quân, Thu Nhi vẫn nóng lòng chờ đợi. Bình thường tướng quân cứ cách ba năm sẽ cùng hắn hoan ái một lần (Raph: What? Really???),chẳng lẽ vì duyên cớ kia mà tướng quân không muốn tiếp xúc với hắn nữa? Một khi đã như vậy Thu Nhi liền chủ động đi tìm tướng quân, quấn lấy hắn, nói: “Này này, đã vài ngày rồi, chẳng lẽ ngươi không muốn sao?”.

Tướng quân xoay người không nhìn Thu Nhi, nói: “Không muốn!”.

Thu Nhi giữ lấy tướng quân không tha, nói tiếp: “Ngươi hiện tại đang tuổi tráng niên, không lẽ thực sự có vấn đề!”.

Điều này đã chạm đến đến tôn nghiêm nam nhân, tướng quân đột nhiên xoay người, căm tức nhìn Thu Nhi: “Còn không phải gia hỏa ngươi hơi một tí liền hôn mê rồi sinh bệnh, bằng không…” Tướng quân không nói gì thêm nữa, mấy năm nay hắn bận tâm thân thể Thu Nhi, cho tới bây giờ vẫn chưa dám làm quá, lần trước bởi vì Thu Nhi khiêu khích nên mới mất đi lý trí, kết quả liền khiến hắn bị bệnh .

Khác với tướng quân, sau khi thân thể trở nên tốt hơn, dục vọng Thu Nhi cũng là nước lên thì thuyền lên (Raph: ý muốn nói, sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo), hắn hiện tại thực sự rất muốn được tướng quân âu yếm. “Đại Đầu, ta cam đoan với ngươi lần này ta rất khỏe, thân thể rất tốt, cảm xúc rất tốt, tất cả đều rất tốt! Bẳng không, bao bạc kia tùy ngươi lấy!”.

Thu Nhi dùng thân thể cam đoan tướng quân không tin, dùng thiên địa thần linh minh chứng tướng quân vẫn không tin, chỉ có dùng bạc là tướng quân tin. Thu Nhi vốn của nặng hơn người, từ trước đã vậy, hiện tại cũng thế, tương lai cũng sẽ không thay đổi! Tướng quân trên dưới quan sát Thu Nhi, ôm hắn vào trong lòng, quyết định thử một chút.

Bắt đầu rất mỹ diệu, lưỡi Thu Nhi linh hoạt đưa đẩy liếm nhũ đầu (đầu nhũ) của hắn. Quá trình cũng rất mỹ diệu, tiểu huyệt lửa nóng của Thu Nhi làm cho người ta phóng đãng rên rỉ. Tướng quân đầy hưởng thụ mà ra sức trừu sáp, xúc cảm tuyệt diệu làm cho hắn bay bổng đến quên sự đời. Khi khoái cảm đạt tới đỉnh điểm, tướng quân đem côn thịt lui ra, nhưng Thu Nhi cũng không mất đi sự quan tâm tới phân thân hắn, bàn tay ấm áp không ngừng qua lại ma sát, cho đến tận khi chất lỏng bạch trọc tiết ra.

Thu Nhi thở hổn hển, trên mặt trưng lên một nụ cười mê đắm, miệng thì thào cứ tiếp tục. Tướng quân thấy hắn tinh lực dồi dào liền tới một lần nữa. Thân thể cả hai hòa làm một, âu yếm, liếm láp, âm thanh thở dốc trở nên dồn dập,  dục vọng cũng leo lên đến đỉnh.

Tướng quân lại tiến vào thân thể Thu Nhi, Thu Nhi tức thì giống như đói khát mà nhận lấy. Bọn họ một lần nữa thay đổi tư thế, tiếp tục khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của cuộc sống. Một lần nữa bắn ra dịch thể của mình, tướng quân liền thả lỏng cơ thể, nói không nên lời vô hạn thoải mái. Tướng quân đỡ lưng Thu Nhi, lại giúp hắn vỗ về phân thân, cho đến tận khi Thu Nhi cũng bắn ra, lần này mới coi như tuyên bố chấm dứt.

Thu Nhi xoay người, ôm thắt lưng tướng quân, lấy chân gác lên đùi hắn, thoải mái ngủ. Bị Thu Nhi siết chặt khiến tướng quân có chút không thoải mái, nhưng nhìn Thu Nhi trong lòng mình say ngủ mang theo hương vị ngọt ngào như thế, làm sao hắn có thể nhẫn tâm đẩy ra, cứ mặc Thu Nhi ôm như vậy, chẳng mấy chốc hắn cũng thiếp đi.

Thu Nhi ngủ thẳng đến lúc mặt trời ngày hôm sau lên cao, khi thức dậy khuôn mặt hắn hồng hào, khí huyết lưu thông, sinh lực dồi dào. Tướng quân thấy tinh thần Thu Nhi như vậy thật sự rất vui vẻ, đáp ứng Thu Nhi sau này chuyển từ năm ngày hoan ái một lần sang ba ngày một lần. Thu Nhi hạnh phúc gật đầu, không chút dấu diếm nói cho tướng quân, hắn thích điều ấy.

Thu Nhi không nói cho tướng quân nguyên nhân sâu xa trong đó, bởi vì thật sự rất khó mở miệng. Thời điểm hắn còn ở trong cung, những lần vui sướng ít ỏi của hắn đều ở thời điểm hoan ái cùng Đổng Quang đế mà đạt được. Mặc dù Đổng Quang đế mang đến cho hắn phần nhiều vẫn là khó chịu, nhưng cứ coi như vì phần vui sướng ít ỏi kia, Thu Nhi nguyện ý để cho Đổng Quang đế chạm vào mình, bởi vì đó là vui sướng duy nhất mà hắn có.

Việc giường chiếu thỏa mãn làm cho cuộc sống của Thu Nhi và tướng quân càng thêm gắn bó. Ngọt ngào như vậy trôi qua một tháng, lại một ngày mà Thu Nhi hy vọng đã đến, tướng quân vẫn tận tình hưởng thụ, thế nhưng cơ thể Thu Nhi mệt mỏi, tướng quân vừa mới bắn một lần hắn đã mỏi mệt không chịu nổi.

Thu Nhi kêu tướng quân ngừng, nằm sấp trên giường người đổ đầy mồ hôi. Tướng quân lấy khăn lau người cho Thu Nhi, Thu Nhi vẫn không khá khẩm hơn là mấy, mệt tới không muốn động thân. Tướng quân lật người Thu Nhi lại, đắp lại chăn ngay ngắn cho hắn, nhìn hắn đi vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, sau khi Thu Nhi tỉnh lại vẫn cảm thấy thân thể uể oải vô cùng, tướng quân mặc kệ phản đối của Thu Nhi, gọi Thái y tới.

Kết quả rất nhanh đã chẩn ra, ngoài ý muốn, Thu Nhi lại có. (Raph: Ai cũng biết có là có cái gì rồi hén ~ 

.

.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.