Đi Xem Mắt

Chương 27




Đổng ba ba nói, Đổng Tự Lập rất tham ăn.

Bình Phàm nghĩ đây chẳng qua chỉ là tính chất đặc biệt của con nít, cho nên cũng không để trong lòng. Nhưng mười phút đồng hồ sau, lúc cô phát hiện Đổng Tự Lập đang gặm lá cây bên bồn hoa thì cô phát hiện mình sai rồi, quá sai rồi.

Vài giáo viên lôi Đổng Tự Lập múp míp đáng yêu ra khỏi bồn hoa hiệu trưởng đại nhân yêu thích nhất.

Nhìn đống lá cây không trọn vẹn cùng dấu răng nho nhỏ cộng nước bọt phía trên, ngực hiệu trưởng đại nhân rất đau.

Mặc dù ngực bà chỉ đến cỡ A.

Đối mặt với cô giáo Bình Phàm hỏi thăm, bé Đổng Tự Lập chớp đôi mắt tròn mọng nước, dùng giọng nói non nớt hồn nhiên nói: "Cô~, em đói."

Bộ dáng đáng thương kia thật khiến người người thương tâm, người người rơi lệ. Nếu không phải Đổng ba ba là cảnh sát, tất cả mọi người đều cho rằng nhà bọn họ ngược đãi nhi đồng.

Vội vàng dẫn nó đi ăn cơm, ăn một lần, dạ dày Bình Phàm cũng no luôn: bạn nhỏ Đổng Tự Lập trong 10' ăn hai quả trứng gà, một hộp sữa tươi, hai cái bánh bao, còn có hai túi khoai tây chiên cùng diet cola Bình Phàm đặt trong ngăn kéo.

Quả thực chính là Vua đại dạ dày mà, Bình Phàm bái phục.

Tuy là như thế, nhưng bạn học Đổng Tự Lập căn bản vẫn chưa no, như cũ chớp ánh mắt vô tội nhìn đến khi tim Bình Phàm cũng phát đau.

Muốn cho nó ăn thêm một chút nhưng hiệu trưởng lại đứng ra ngăn cản: "Nếu đế nó ăn như vậy, tiền học phí quả thực không đủ, không thể cho thêm."

Sau khi nói xong, ba giây đồng hồ sau, hiệu trưởng đạp đôi giày cao gót màu đen lạch cạch lạch cạch tránh xa.

Tránh xa ba phút đồng hồ sau, bồn hoa trong phòng làm việc của hiệu trưởng lại một lần nữa bị mỗ tiểu nhân gặm cắm vài miếng lá cây.

Hiệu trưởng đau lòng đến trứng cũng đau.

Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là, cô giáo già phải có trứng.

Vì để bồn hoa yêu quý có thể tránh được ma chưởng, hiệu trưởng phái Bình Phàm trông chừng Đổng Tự Lập - thành phần có tính phá hoại rất mạnh này, ngay cả lúc ngủ trưa cũng phải kéo nó đến phòng giáo viên làm việc để ngủ trên ghế sa lon.

Trong phòng làm việc, cô giáo Lưu lại chủ động giới thiệu đối tượng mới cho Bình Phàm.

Không biết tiểu Quang nam chính bị kích thích quá độ hay sao mà sau khi trở về liền lặp đi lặp lại với cô giáo Lưu đúng một câu.

"Tôi không cần cô ấy, kiên quyết không cần, chết cũng không cần."

Mặc kệ cô giáo Lưu hỏi thăm thế nào, tiểu Quang nam chính cũng chỉ tái lặp lại câu trên, hiển nhiên chính là nhịp điệu của thím Tường Lâm.

Cho nên trong suy nghĩ của cô giáo Lưu, Bình Phàm chính là bị tiểu Quang nam chính ghét bỏ. Mà tiểu Quang nam chính do mình giới thiệu cho Bình Phàm, đồng nghĩa với việc Bình Phàm bị mình cho vào hố.

Biết được điểm này, cô giáo Lưu rất đau lòng, cho nên mấy ngày nay nơi nơi thu thập đàn ông chất lượng tốt, thề sẽ coi Bình Phàm như con gái của mình cố gắng gả ra ngoài.

Thật vất vả, tìm được một người hơn ba mươi tuổi, sự nghiệp thành công, liên tục không ngừng giới thiệu cho Bình Phàm.

"Bộ dáng tôi đã thấy tận mắt, mặc dù không phải rất đẹp trai, nhưng ngũ quan cũng rất đoan chánh. Với lại, đàn ông có năng lực là tốt rồi, dù có đẹp trai như ông già KFC cũng không thể làm ra gà được."

"Cha của anh ta là giáo sư, dòng dõi thư hương, anh ta có nhà có xe riêng, không phải đi vay. Sau này kết hôn, chỉ cần cô gả qua đó là tốt rồi, căn bản không cần của hồi môn gì gì đó."

"Chỉ hơi lớn tuổi một chút, nhưng có lòng nhân ái, hơn nữa gặp qua nhiều người, cũng muốn an định lại, sau này kết hôn, căn bản không cần lo anh ta bị ngoại giới hấp dẫn."

Nói tóm lại, nói tóm lại là, đây là một con kim quy lóng lánh a.

Bình Phàm thật khó khăn, bởi vì dường như mình đã có một đối tượng mập mờ.

Không trong trắng a.

Cô giáo Lưu cho là Bình Phàm do dự, lo rèn sắt khi còn nóng: "Không cần suy nghĩ nhiều như vậy, ngày mai tôi đi cùng cô, chị đây nhìn người rất đúng nha."

Bình Phàm đang chuẩn bị cự tuyệt thì cô giáo Lưu đã bị hiệu trưởng gọi tới phòng làm việc của hiệu trưởng có việc, đành phải nói chuyện này sau vậy, đợi chút nữa.

Gì kia, đào hoa nhiều, cũng không phải chuyện tốt a! ! !