Địa Ngục Chi Ngược

Chương 1



Đông Phương thân hình nhẹ nhàng mà tiến vào tòa thành cổ xưa hùng vĩ. Một tòa thành có giá trị xa xỉ đứng sừng sững trên vách núi của bờ biển. Từ bên ngoài hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy đến bên trong tòa thành đó.

Bên trong có được tất cả các phương tiện tiên tiến trên thế giới. Nhưng là, Đông Phương cũng không quá lo lắng về việc này, hắn là đạo tặc giỏi nhất trên thế giới. Mặc dù hắn tuổi còn rất nhỏ, bất quá kỷ xảo mới chính là vấn đề chính.

Buổi tối hôm nay, hắn nhất định phải trộm được viên kim cương quý giá có tên là “Quang Ngọc Chi Lệ”. Khối kim cương này có giá trị liên thành rất lớn, nó từng thuộc về gia gia của hắn, đương nhiên, cũng không phải từ phòng đấu giá mà đoạt được, mà tất cả là nhờ tài ăn trộm nổi tiếng của mình mà có. Sau lại, gia gia đem khối kim cương xinh đẹp này tặng cho nãi nãi của hắn, nó là tín vật duy nhất của gia gia hắn để lại. Tại một lần đuổi bắt như cơm bữa, gia gia dĩ nhiên không cẩn thận đem “Quang Ngọc Chi Lệ” làm mất.

Buổi tối hôm nay, hắn nhất định phải cố gắng trộm lại được “Quang Ngọc Chi Lệ”.

Dễ dàng tránh né được các thủ vệ canh gác chặt chẽ, Đông Phương nhanh chóng tìm đến nơi cất dấu “Quang Ngọc Chi Lệ”. Ánh mắt lộ ra ý cười. Từ lúc biết được chủ nhân của tòa thành không có ở đây nhưng lại đem “Quang Ngọc Chi Lệ” đến cất dấu tại mật thất này, hắn quyết định sẽ ra tay. Đương nhiên, Đông Phương có thể tưởng tượng đến, chủ nhân của tòa thành này sẽ có bộ dáng kinh ngạc như thế nào khi nhìn đến cái hộp trống trơn.

Có lẽ đây là nhiệm vụ quá đơn giản đối với hắn. Tuy nhiên, cho dù nó có đơn giản như vậy nhưng hắn cũng không có thể khinh thường, đây là nguyên nhân mà Đông Phương không bao giờ thất thủ. Hắn ẩn vào mảnh đen trên vách tường, cẩn thận mà quan sát chung quanh. Dường như còn có điểm không thích hợp.

Đông Phương cẩn thận đi lại gần viên kim cương “Quang Ngọc Chi Lệ”. Quả thật đây là nó, không có sai. Có chỗ nào không đúng sao? Linh tính có dự cảm bất hảo, mà linh tính của Đông Phương lúc nào cũng chính xác, cũng nhờ đó mà hắn nhiều lần trốn thoát đại nạn. Viên kim cương tản ra cảm giác yêu dị giống như hai tròng mắt đang lạnh lùng nhìn hắn, làm cho Đông Phương bắt đầu cảnh giác, lập tức lùi lại.

Rất không thích hợp! Đông Phương thở dài liếc mắt nhìn “Quang Ngọc Chi Lệ”, chắc là nên trở lại vào lần sau, so với kim cương giống như của quý trong mắt gia gia hắn thì tính mạng của chính mình là quan trọng hơn a.

Quyết định thật nhanh, xoay người hướng về cánh của mật thất. Đột nhiên, một trận âm thanh bén nhọn tập kích màng tai, làm Đông Phương choáng váng. Hắn cắn răng, miễn cưỡng đề khí, mở ra cánh cửa mật thất.

Trước cửa có rất nhiều thân ảnh của thủ vệ đứng chặn, toàn là những nam nhân có bộ dáng cao to, lực lưỡng. Đông Phương lập tức lần nữa lui về mật thất, tựa người trên tường, tay nắm chặt kim đao đặc chế. Con dao này cùng với công phu của hắn có thể dễ dàng cắt đứt yết hầu và đầu khớp xương của mọi người ở nơi đây.

Mặc dù, việc đào tẩu khá khó khăn nhưng cũng không làm cho hắn hoảng sợ. Chỉ một việc duy nhất làm cho Đông Phương lo lắng chính là bọn hắn sớm đã có chuẩn bị. Rơi vào bẫy rồi sao? Xem ra, mạng tình báo của hắn có vấn đề, thật sự là vấn đề rất lớn.

Đêm nay chắc chắn phải liều mạng! Nắm chặt thanh đao trong tay, Đông Phương cắn răng chống cự bằng thân thể đầy thương tích, phỏng chừng việc đào tẩu có thể có xác suất thành công. Người cầm một cây đao, sau thắt lưng còn mang hai khẩu súng lục, hơn nữa trên chân còn có gắn một khẩu súng, trên người đầy đủ thiết bị, hẳn là…

Vừa rồi lại thêm một trận sóng âm mạnh mẽ xé gió giống như có hàng ngàn cây kim đâm vào thần kinh. Đây là cái quái quỷ gì vậy! Đau đớn càng ngày càng mãnh liệt, làm cho Đông Phương tê liệt mà đứng dậy.

“Loảng xoảng” một tiếng giòn vang. Con dao rơi xuống mặt đất làm bằng đá. Thân thể khắc chế không được mà co rút, Đông Phương ôm đầu, thống khổ mà co quắp.

Đúng như dự liệu của mọi người trong lâu đài, ai nấy đều nhìn Đông Phương đau khổ giãy dụa.

Ngay cả phản kháng cơ bản cũng không có, gục tại dưới chân địch nhân. Thật sự là quá uất ức!

Một đôi giày da xa hoa được lau sáng như tuyết chậm rãi đến, tiếng bước chân dễ dàng lộ ra vẻ bình tĩnh biểu hiện người tràn ngập tự tin, mà…

Mà — tâm tình đương nhiên khoái trá.

“Đông Phương, muốn bắt ngươi cũng không phải dễ a.” Tiếng nói mang âm điệu mệt mỏi lại thêm vài phần cợt nhã.

Đông Phương gian nan ngẩng đầu, bị người này chế trụ cằm, thô bạo mà đưa nửa người trên của hắn từ trên mặt đất bức lên.

Màng tai bị kích thích, Đông Phương biết bây giờ không phải là lúc phản kháng. Trong ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng, vốn là thật không ngờ lại gặp người này ở đây.

Khoa Lạc Đặc, người thừa kế trẻ tuổi của Ngõa Tây Tư gia tộc. Nổi tiếng với thủ đoạn xã giao tuyệt hảo và tâm địa độc ác, đương nhiên y cũng nổi tiếng vì vẻ đẹp anh tuấn của mình.

Chuẩn bị bày bố tất cả để bắt được người thì hiển nhiên y đã sớm chuẩn bị phòng thẩm vấn, toàn thân Đông Phương đều bị lục soát, tất cả vũ khí đều bị lấy đi. Sợi xích được đặc chế quấn lấy đôi chân trắng nõn của Đông Phương. Ngồi xuống cái ghế lạnh như băng, tiếng sóng âm xé gió chết tiệt ấy vẫn làm cho hắn đau đầu. Khoa Lạc Đặc rất thích nhìn vẻ mặt thống khổ ấy của hắn.

Y thân thủ xé đi cái khăn màu đen che đầu Đông Phương, lộ ra gương mặt tuyệt sắc đang thống khổ của Đông Phương.

“Thật sự là quá xinh đẹp, phụ nữ nhìn vào rất dễ nổi giận a. Bởi vì… Ghen ghét.” Khoa Lạc Đặc nói ra những lời độc địa, cười khẽ. Dường như là thấy rõ bộ dáng khốn khổ của Đông Phương, y đem bạc đạn chuyên dụng trên bàn bắn thẳng đến mặt Đông Phương.

“Hỗn đản!” Đông Phương theo phản xạ mà nhắm mắt lại, thấp giọng mắng.

Khoa Lạc Đặc trên mặt đầy vẻ “quan tâm” hỏi: “Bị tiếng sóng âm quấy nhiễu không được ổn phải không? Có muốn ta tắt nó đi hay không?”

Hèn hạ vô sỉ! Ít tại nơi này chơi với ta trò mèo bắt chuột đi.

Đông Phương đối với Khoa Lạc Đặc không thèm nhìn đến, chỉ chuyên tâm đối phó cảm giác đau đớn trong đầu.

“Không cần sao? Nhưng là… Ta không nỡ làm cho người như ngươi chịu đau khổ.” Khoa Lạc Đặc trên mặt tràn đầy độc ác, hướng về phía thuộc hạ gật đầu.

Tiếng sóng âm đột nhiên biến mất, Đông Phương thở dài một hơi, hơi thất thần mà thở dốc. Chưa từng nghĩ tới sẽ bị bắt được. Sớm biết như vậy sẽ luyện tập với một số hình vấn.

Cùng lúc đó, một bộ xích chuyên dụng được đem lên.

Khuôn mặt anh tuấn của Khoa Lạc Đặc hướng tới gần Đông Phương, mỉm cười nói: “Đây là ta đặc biệt làm riêng cho ngươi.”

Đông Phương lạnh lùng liếc mắt một cái. Quả thật đây chính là dành cho hắn, kích thước cùng tay hắn tương hợp. Đông Phương quả thực có thể xác định, khi bị nó trói, da thịt sẽ bị siết chặt, đặc biệt là xương cổ tay.

Nếu chỉ cần một chút giãy dụa, sẽ cảm giác được cảm giác đau đớn của kim chọc qua khớp xương.

“Ô…” Hai tay bị xích trói chặt ra sau lưng, đối vời sự mẫn cảm đau đớn của chính mình, Đông Phương không khỏi khẽ kêu ra tiếng.

Giữa cổ tay một mảnh nhiệt nóng, Đông Phương biết đó là máu của chính mình bị kim đâm mà chảy ra.

“Rất đau đi? Ta cũng không muốn làm như vậy.” Khoa Lạc Đặc giả mù sa mưa làm ra bộ dáng đau lòng, sau đó tà mị mà nở nụ cười: “Bất quá kỹ thuật chạy trốn của ngươi rất cao minh, nghe nói ngươi có thể tự co rút cổ tay mà thoải mái thoát khỏi xiềng xích.”

“Ngươi hiểu biết rất nhiều về ta nga, ta nơi nào đắc tội ngươi rồi? Hay là ——- các hạ vì phong lưu mà ở ngoài bị đá một cước?” Đông Phương cười khổ hỏi.

Khoa Lạc Đặc gật đầu: “Quả thật đặt rất nhiều tâm tư. Điều tra hành tung của ngươi, mê hoặc tuyến tình báo của ngươi, còn muốn bí mật mua cái pháo đài cổ kính này cùng “Quang Ngọc Chi Lệ” để có thể bắt được ngươi.”

“Như thế nào biết ta sẽ đến?”

“Haha…” Khoa Lạc Đặc cười lấy tay miêu tả bộ dáng mê hoặc của Đông Phương, nói: “Gia gia thân ái qua đời, đương nhiên ngươi muốn lấy viên kim cương này đến để tang gia gia ngươi, có đúng hay không?”

Đông Phương cảnh giới mà nhìn Khoa Lạc Đặc, đột nhiên trái tim một trận băng giá: “Ngươi đối với bản thân ta rất hiểu rõ. Vì một người như ta, người bộn rộn nhất gia tộc như ngươi phải tốn nhiều công sức, đáng giá sao?”

Khoa Lạc Đặc không trả lời ngay, nhìn Đông Phương nhìn y cười làm cho hắn tâm lý sợ hãi, mới nói: “Ân, tốn rất nhiều tâm tư, tuy nhiên ta vì muốn giúp đỡ ngươi!”

“Giúp đỡ?” Đông Phương lắc lắc sợi xích dưới chân vang lên tiếng rầm rầm, “Đây là phương thức giúp đỡ của ngươi. Ngài nghĩ giúp ta trộm vật gì đây? Vương miện nữ hoàng Anh?”

“Trộm đồ vật?” Khoa Lạc Đặc tiếp cận đôi môi của Đông Phương, nhẹ nhàng nói: “Ta nghĩ ngươi giúp việc bề bộn khác.”

“Mời nói.” Đông Phương nói thẳng.

“Từ lần trước bị một cước của Đông Phương xinh đẹp, đã gặp một vấn đề rất lớn.” Khoa Lạc Đặc thấp giọng nói: “Ta không bao giờ có thể cương nữa.”

Cái gì?

Đông Phương ánh mắt kinh ngạc nhìn chỗ đó của y, sau đó cười ha hả: “Ngươi muốn ta giúp? Gấp cái gì? Tái đá nơi đó của ngươi một cước nữa, làm cho nó hoạt động lại bình thường? Ha ha…”

Khoa Lạc Đặc cũng không giận dữ, trái lại, y cùng Đông Phương giống nhau, cũng cao hứng mà nở nụ cười như quỷ làm cho tâm Đông Phương không khỏi run.

Cười xong rồi.

Khoa Lạc Đặc xoay người đi trở về, tựa người vào bên cạnh bàn, tiêu sái mà lấy môt đoạn văn kiện hướng Đông phương đưa tới.

“Ta vốn chỉ là muốn tìm người chấm dứt ngươi cho rồi, vậy mà… Làm cho ta phát hiện một bí mật.”

Cẩn thận quan sát thần sắc của Đông Phương, Khoa Lạc Đặc hứng thú ngừng lại hỏi: “Đông Phương, nghe nói ngươi được tiểu thâu gia gia ngươi thu dưỡng.”

“Ông nội của ta vốn là đạo tặc nổi danh, không phải tiểu thâu.” Đông Phương lập tức sửa lời y.

Khoa Lạc Đặc không cho là đúng, tiếp tục hỏi: “Ngươi từ nhỏ cũng rất thông minh, thân thủ so với người thường linh hoạt hơn rất nhiều, có khả năng khống chế thân thể, có khả năng hồi phục thân thể, có phải hay không?”

“Ghen ghét sao?” Đông Phương buồn cười hỏi.

“Toát ra năng lực kinh người, có thể làm rất nhiều động tác không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa đối với nguy hiểm rất có linh tính, thân thể cảm giác nhạy cảm, có đúng hay không?”

Đông Phương mặt có vài phần biến sắc, thở dài nói: “Năng lực tình báo của ngươi thật lợi hại. Nhưng là, những năng lực đó của ta có vấn đề sao?”

“Ta ngẫu nhiên trong lúc đó, tra được một ít thông tin rất thú vị.” Khoa Lạc Đặc thay đổi tư thế tựa người vào bên cạnh bàn, giãn ra đôi chân cường trán thon dài: “Trên đời này có mấy người thuộc tổ chức huyền bí, mục đích của bọn họ là truy tìm hậu nhân của gia tộc thần bí mất tích đã lâu. Vì vậy, dù là gia tộc nhỏ nhưng mỗi một người lại rất đáng giá!”

“Đáng giá?”

“Gia tộc ấy có huyết thống vô cùng cao quý, mỗi một người đều có thể làm cho nam nữ thần hồn điên đảo, cơ thể của bọn họ phát ra những xúc cảm có thể làm người khác điên cuồng. Cùng bọn họ ân ái là hưởng thụ lớn nhất thế gian này.”

Đông Phương thì thào nói: “Nghe giống như là một người *** đãng.” Lại hỏi: “Như vậy có cái gì đáng giá?”

Khoa Lạc Đặc bật cười, xoa cổ sau của Đông Phương, làm cho lông mao của hắn dựng đứng.

“Có cái gì đáng giá? Hưởng thụ khoái cảm *** vốn là mục đích đeo đuổi của nhiều người. Nếu như có người có thể làm cho tinh lực của nam nhân duy trì liên tục vĩnh viễn, ngươi nghĩ có đáng giá không? Ai không muốn có một người như vậy làm sủng vật. Người trong gia tộc này là liều thuốc chữa bệnh tốt nhất!”

Đông Phương có điểm cười không nổi, suy yếu hỏi: “Ngươi không phải ý định nói cho ta biết, ta là người trong gia tộc này.”

“Gia tộc của ngươi…” Khoa Lạc Đặc sỗ sàng hôn lên vành tai của Đông Phương, cúi đầu nói: “Gọi là Sóc Phúc Lai Ti, Sóc Phúc Lai Ti gia tộc.”

“Ngươi dựa vào cái gì kết luận?” Đông Phương khó có thể tin mà lắc đầu.

“Bằng thân thủ không giống người thường của ngươi, bằng tiếng sóng âm kích thích mà người thường không thể nghe được, bằng khuôn mặt xinh đẹp này của ngươi, còn có…” Khoa Lạc Đặc tay bắt đầu luồng vào áo Đông Phương dò xét, trầm giọng cười nói: “Bằng ta bây giờ đùa bỡn khát vọng và tâm tình hưng phấn của ngươi.”

Đông Phương ngây ngốc một chút, bắt đầu mãnh liệt giãy dụa: “Buông ta ra! Ngươi là đồ biến thái!”

Rất nhanh, khuôn mặt bị hưởng một cái bạt tay. Đông Phương chật vật mà nghiêng đầu, khuôn mặt in hằn dấu năm ngón tay.

“Tiểu Đông Phương vừa ngây ngô vừa đáng yêu. Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Khoa Lạc Đặc ánh mắt *** ngược thoáng mang theo ý cười ác ý, hung hăng căm tức cầm cằm Đông Phương: “Vốn là mười bảy đi. Mặc dù không phải tuổi thích hợp, nhưng là bây giờ bắt đầu điều giáo, hẳn là cũng có chút chuyện tình đầy ý tứ.”

“Ta căn bản không có khả năng là…” Tuổi còn nhỏ, công phu cao tới đâu cũng không thể sử dụng được, làm cho Đông Phương kinh hoảng.

“Có phải hay không cũng không tới phiên ngươi nói.” Khoa Lạc Đặc nhẹ khiêu khích cằm Đông Phương, đem bộ dáng sợ hãi của Đông Phương thu vào trong mắt: “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi tốt nhất nên thành thật. Ta có thể cam đoan với ngươi, thủ đoạn của ta, ngươi tuyệt đối không muốn nếm thử.”

Ngôn từ nhẹ nhàng nhưng bao hàm uy hiếp. Trực giác của Đông Phương cho hắn biết y thật sự rất đáng sợ.

“Hôm nay, trước tha ngươi một mạng. Ta cũng là một chủ nhân tốt đấy chứ?”

Tiếng cười của Khoa Lạc Đặc vang dội khắp không trung, Đông Phương bị bịt kín hai tròng mắt, được kéo tới một gian phòng an tĩnh khác.

Cánh cửa địa ngục của Đông Phương từ từ mở ra…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.