Địa Ngục Chi Ngược

Chương 20



Đông Phương nằm tại bên trong giườn, cuộn mình ngủ say. Cho dù ở trong mộng, vẫn duy trì tư thái bảo vệ chính mình, hai tay ôm chặt lấy thân. Tay trắng noãn trên lưng, ấn vài đạo vết thương xanh tím.

Khoa Lạc Đặc điểm dược lên vết thương trên vai của mình, nghe Đông Phương hô hấp đều đều, khẽ cười rộ lên.

Y mỉm cười nhìn Đông Phương hai tay lập tức thu lại, làm cho y kinh ngạc không phải vết thương vô cùng phi thường trên người Đông Phương, mà là ngón tay nguyên bổn linh hoạt, có thể mở ra bất cứ mật khóa trên thế giới, chính là trạng thái rũ xuống.

Bị chặt đứt sao? Là bị cố ý hành hạ thành như vậy?

Khoa Lạc Đặc cẩn thận mà tới gần, nhìn chằm chằm tay Đông Phương cẩn thận đáng giá, phỏng chừng phải qua một thời gian dài mới có thể trở lại như cũ.

Y không biết, hai tay linh hoạt này của Đông Phương vốn không phải là lần đầu tiên bị thương tổn. Khi Đông Phương bị bắt đi, hai tay đã bị Đằng Tân tàn nhẫn mà đè nứt ra rồi. Mà thương thế bây giờ, là lúc tay Đông Phương hồi phục lại như cũ bị Đằng Tân một quyền trừng phạt.

Lông mi run nhè nhẹ, con mèo nhỏ tựa hồ trong mộng cũng không được an bình. Hắn nhắm mắt trên giường nhẹ nhàng xoay người, chăn mỏng cũng vì động tác của hắn mà hạ hơn phân nửa.

Nhìn hài tử tư thế ngủ tức giận, Khoa Lạc Đặc lại khẽ cười rộ lên. Phảng phất đơn giản như vậy nhìn chăm chú vào hắn, nhìn hắn chìm vào giấc ngủ, trong lòng ấm áp cũng khắc khắc mỉm cười.

Dường như không nên như vậy đi, quan hệ của chủ nhân cùng sủng vật. Khoa Lạc Đặc cảnh cáo chính mình. Bất quá hắn rất nhanh đem cảnh cáo này vứt ra sau đầu. Lúc Đông Phương ngủ, y không nghĩ bản thân miễn cưỡng nghiêm mặt mà dấu diếm mỉm cười thật tình. Đông Phương, dù sao cũng là vật nhỏ có mị lực.

“Nếu như hôm nay không đem ngươi mang về, vậy ngươi sẽ ăn không ít khổ qua rồi.” Khoa Lạc Đặc tự nhủ nói, y ngồi ở đầu giường, coi chừng con mèo nhỏ của y. “Ngươi làm cái gì, làm cho Đằng Tân cùng Khải Thân tức giận như vậy?”

Khoa Lạc Đặc kéo xuống chăn mỏng, đắp trên người Đông Phương, ngón tay thon dài, nương theo cơ hội nhấm nháp cơ thể trơn mềm của Đông Phương.

Lúc chạm đến da thịt Đông Phương, cặp mắt đen lay láy kia đột nhiên mở lớn, vẻ mặt sợ hãi. Thần sắc giống như hải tử đang trong mộng ngọt ngào, bị người động tác dùng lực thô lỗ trên giường túm lên.

Không thể tưởng tượng, Đông Phương đang ngủ trầm như vậy, dĩ nhiên bởi bị một người êm ái chạm đến, mà hoàn toàn thanh tỉnh.

Hơn nữa, Khoa Lạc Đặc biết thân thể phi thường suy yếu, hết sức muốn nghỉ ngơi.

“Làm sao vậy?” Khoa Lạc Đặc vẻ mặt lộ ra trấn an, thanh âm truyền lại hoa lệ mà uy nghiêm.

Đông Phương sợ hãi mà rụt lui, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Trong lúc ngủ thường xuyên bị như vậy đánh thức sao?” Khoa Lạc Đặc chậm rãi tới gần Đông Phương, ưu nhã nói: “Bọn họ căn bản không cho ngươi có cơ hội nghỉ ngơi? Phương pháp điển hình phá hủy ý chí, trong lúc mộng đem ngươi không hề phòng bị mà kéo vào địa ngục.”

Đông Phương lui thân thể, len len hướng về thành giường di động, tránh ra Khoa Lạc Đặc tới gần. Khoa Lạc Đặc thong thả mà tới, nhìn Đông Phương sợ hãi mà lui tại thành giường. Khoảng cách hai người cơ hồ gần đến cái mũi đụng vào nhau, Khoa Lạc Đặc gần gũi khiến trong mắt Đông Phương sợ hãi.

“Ta không nghĩ tới bọn họ đem ngươi hù dọa thành cái dạng này, con mèo nhỏ trước kia quật cường đi tới nơi nào rồi?” Khoa Lạc Đặc cười trầm thấp.

Thân thủ y chạm tới môi Đông Phương, Đông Phương giống như bị công kích, mạnh giơ lên hai tay che mắt mình. Nếu như tiếp xúc bắt buộc, Đông Phương đương nhiên không có khả năng phản kháng.

Khoa Lạc Đặc quan sát phản ứng của Đông Phương, đưa tay chậm rãi thu hồi. Y nhìn thấy, cả thân thể Đông Phương, lúc chính mình lùi về sau mà từ từ buông lỏng.

“Đông Phương, ta phải về phòng rồi, ngươi ở chỗ này cố gắng ngủ lại đi.” Miệng nói như vậy, Khoa Lạc Đặc một điểm ý tứ đứng dậy cũng không có.

Quả nhiên, Đông Phương hai tay bịt mắt buông ra, giật mình mà nhìn hắn.

“Tại sao? Khoa Lạc Đặc không nên đi!”

“Không đi sao?” Khoa Lạc Đặc trên mặt mang theo ý khẽ cười. Y lại thân thủ, thử thăm dò phản ứng của Đông Phương.

Quả nhiên, Đông Phương lại lập tức trốn tránh. Trong trái tim cùng trong mắt, Khoa Lạc Đặc phảng phất biến thành hai người, một người bảo vệ không chạm tới hắn, rồi lại biến thành một người đáng sợ giống Khải Thân cùng Đằng Tân sẽ làm bị thương hắn.

“Ta đi.” Lúc này đây, Khoa Lạc Đặc đứng lên

Không ngoài sở liệu, còn chưa kịp nhấc chân, tay áo đã bị Đông Phương kiên quyết khẩn trương mà kéo lấy. Khoa Lạc Đặc nghiêng đầu, lần nữa nhìn cặp mắt to tràn đầy cảm xúc sợ hãi kia. Lần này không phải sợ hãi Khoa Lạc Đặc đến gần, mà là sợ hãi y rời đi.

Đông Phương đáng thương mà hề hề cầu khẩn: “Xin đừng đi, Khoa Lạc Đặc, không nên bỏ ta một mình.” Tiếng nói mềm yếu, khiến trái tim Khoa Lạc Đặc gian nan ngứa ngấy.

Khoa Lạc Đặc nhìn chằm chằm Đông Phương thật lâu, phảng phất quyết định có như vậy hay không bỏ xuống hắn. Đông Phương mang theo cầu xin chờ quyết định của y.

Rốt cục, Khoa Lạc Đặc lại ngồi ở đầu giường. Đông Phương thở dài một hơi, hơi chút yên ổn.

“Đông Phương, lại đây.” Khoa Lạc Đặc đối với Đông Phương ngoắc ngoắc tay, lộ ra chiêu bài mỉm cười quỷ mị.

Đông Phương do dự một chút, trước khi ngủ Khoa Lạc Đặc dục vọng biểu lộ, hắn còn không quên.

“Không đến, ta muốn đi rồi.”

Tại quá khứ cùng Khoa Lạc Đặc bỏ đi giãy dụa giữa hai con đường, Đông Phương liền rất nhanh đưa ra lựa chọn. Hắn bước đi giống như tiểu thú, từng bước một cảnh giác tới gần Khoa Lạc Đặc.

Khoa Lạc Đặc nhìn hắn tới gần, bên môi mỉm cười càng sâu sắc, chợt thân thủ, đưa tay kéo hắn vào lòng.

Đông Phương rõ ràng bị động tác như vậy làm càng hoảng sợ. Cuộc sống lúc bị nhốt, này thường là bắt đầu hành hạ. Hắn lần nữa bắt đầu khóc nói: “Không muốn không muốn! Không nên đụng ta!”

Khoa Lạc Đặc thoải mái mà hóa giải giãy dụa của Đông Phương, độ nhiên thân thủ hướng tới khuôn mặt nhỏ nhắn quăng một cái tát khiến cho Đông Phương thanh tỉnh.

“Không cho khóc! Tái khóc chọc giận ta, ta đem ngươi đuổi về bên Đằng Tân.”

Tiếng khóc lập tức đình chỉ, Đông Phương nhìn Khoa Lạc Đặc vô tình, cả người sợ run. Uy hiếp nổi lên tác dụng, hắn không dám lại khóc, cũng không dám tái giãy dụa, chỉ là con mắt trừng to nhìn cánh tay đang ôm mình cứng ngắt.

“Đông Phương, quay lại.” Khoa Lạc Đặc mỉm cười, đầu ngón tay trên má Đông Phương sờ nhẹ, lau đi giọt nước mắt trong suốt. Hắn dùng đầu lưỡi nhấm nháp nước mắt, tiện đà tới gần, hôn nhẹ lên môi của Đông Phương.

Không giống như dĩ vãng cường hãn, hôn như chúa tể. Đầu lưỡi thủy chung vòng quanh khẽ liến lên cánh môi như cánh hoa hồng. Khoa Lạc Đặc trong nháy mắt cảm nhận được khát vọng đối với Đông Phương, muốn Đông Phương tất cả khí tức cùng mình, nghĩ muốn quyến quít lấy đầu lưỡi hắn duyện hấp. Nhưng y không có khai mở hàm răng đóng chặt của Đông Phương.

Con mèo nhỏ đang sợ đến không ngừng run rẩy. Đông Phương bất động, không phải bởi vì bị Khoa Lạc Đặc ngọt ngào làm cho say mê, mà là bị Khoa Lạc Đặc nói hù dọa phá nát ruột gan.

Tái chọc giận ta sẽ đưa về nơi của Đằng Tân. Đây là Khoa Lạc Đặc uy hiếp.

Bàn tay to lớn của Khoa Lạc Đặc qua lại vuốt ve lưng Đông Phương, không ngừng liếm môi hắn. Thẳng đến khi khí tức Khoa Lạc Đặc thành thói quen rồi, biết chính mình tạm thời an toàn, dần dần đình chỉ sợ run.

Nếu như hôn môi như thế này, hắn là còn có thể thừa nhận đi? Này chỉ sợ Khoa Lạc Đặc kiên trì không được dài đi. Y than thở lực nhẫn nại của chính mình, cắn môi Đông Phương phân phó: “Đông Phương, há mồm, làm cho nghịch ngợm đầu lưỡi có được hay không.”

Đông Phương nghe lời mà mở ra hàm răng đóng chặt, làm cho Khoa Lạc Đặc tiến vào.

Muốn bắt được đầu lưỡi thơm mát cũng không khó khăn, hắn cơ hồ không có trốn tránh, lẳng lặng ngốc chờ Khoa Lạc Đặc tàn phá bừa bãi. Khoa Lạc Đặc quấn quanh trên nó, đang muốn cố gắng mút vào, nhưng lại đột nhiên cảm giác được tay nhỏ bé của Đông Phương phát trên vai co rút nắm chặt vai.

Khoa Lạc Đặc biết khác thường, buông tha môi Đông Phương: “Làm sao vậy? Đưa ta xem xem.” Y khởi cằm Đông Phương, từ đôi môi đỏ mọng bị hôn đến sưng đỏ nhìn vào. Trên đầu lưỡi của Đông Phương, mang theo một đạo ấn tử màu đỏ thật sâu.

“Bị làm bị thương sao?” Khoa Lạc Đặc nhíu mày: “Rất đau đi, nhất định ngay cả đồ vật này nọ cũng không thể ăn. Con mèo nhỏ đáng thương của ta.” Đông Phương buông đầu xuống, đem đầu chôn thật sâu ở trong khuỷa tay của Khoa Lạc Đặc.

Khoa Lạc Đặc tâm lý rõ ràng, nhất định là lúc mạnh mẽ hôn khiến Đông Phương giãy dụa phản kháng, nói không chừng là cắn người, mới bị đối xử như vậy.

Trong phòng im lặng, khí tức ôn nhu trên người Khoa Lạc Đặc không tự chủ mà phát ra. Hắn không ngừng ma sát nhẹ trên da thịt Đông Phương, cố gắng làm cho Đông Phương có thói quen chính mình đụng vào.

Hồi lâu, Đông Phương nằm sấp trong ngực phát ra hô hấp đều đều. Khoa Lạc Đặc đưa hắn cẩn thận thả lại trên giường, ngón tay khéo léo xẹt qua cái mũi, hài lòng phát hiện Đông Phương không bị hiện tượng vừa rồi mà đột nhiên tỉnh lại.

Động tác không giống, khí tức không giống, nhiệt độ cơ thể không giống, Đông Phương hẳn là từ từ có thể nhận ra xúc cảm ta cùng người khác.

“Hảo hảo ngủ đi.” Khoa Lạc Đặc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Phương nói: “Bọn họ đem ngươi cấp sợ đến nổi nhìn thấy nam nhân liền khóc. Ngày mai, ta tái dạy cho ngươi cái gì mới gọi là chân chính tình ái.”

Y thân thủ vuốt ve Đông Phương, cười nói: “Kỳ thật không phải đáng sợ như vậy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.