Địa Ngục Chi Ngược

Chương 28



Cho dù Đông Phương đáng thương hề hề, cũng không thể không đối với yêu cầu cự tuyệt hắn có chút lộ ra thần sắc do dự. Khoa Lạc Đặc khẽ nhíu mày, trên mặt y lộ ra do dự cũng bị Đông Phương một phen lợi dụng hơn nữa đem điều này trở thành một loại Khoa Lạc Đặc nhượng bộ.

“Khoa Lạc Đặc là tốt nhất!” Không đợi phản ứng Khoa Lạc Đặc có phản ứng, Đông Phương đã thu hồi vẻ mặt đáng thương, nhảy múa vọt vào phòng, trước khi Khoa Lạc Đặc ngạc nhiên, đã mang theo một túi đồ lớn trở lại trước mặt Khoa Lạc Đặc.

“Chúng ta lập tức đi, hì hì.” Đông Phương mở ra dây lưng, các đồ dùng hóa trang cùng tóc giả khiến người khác hoa cả mắt lộ ra.

Khoa Lạc Đặc cười khổ. Y biết Đông Phương đã nhờ vả mình nhờ Nhạc Hình Cung mua dùng rất nhiều đạo cụ, lúc ấy đáp ứng bất quá vì muốn cho vật nhỏ tinh nghịch này một chút cảm giác tự do mà thôi, không ngờ rất nhanh như vậy phải xài tới rồi.

Đông Phương hăng hái bừng bừng chọn lựa thân phận giả trang cho mình, hơn nữa còn bắt đầu lựa chọn trang phục.

“Khoa Lạc Đặc thích thân phận gì? Người da trắng bình thường đi.” Sau khi đem mình giả trang thành một cô gái tóc vàng linh hoạt, Đông Phương hướng Khoa Lạc Đặc làm một cái tư thế, lại tiếp tục chui đầu vào giữa đống bảo bối của hắn.

Dùng cái này nhuộm màu tóc, Đông Phương thật giống một hỗn huyết nhi, hơn nữa còn lộ ra biểu hiện khô sơ. Cũng không chăm sóc tóc, có thể cho người khác đối với thân phận phỏng chừng trì trệ chậm lại một chút.

Lúc này ý định hăng hái của Đông Phương, tựa hồ có một chút tàn nhẫn, Khoa Lạc Đặc mỉm cười đem Đông Phương đến dưới tay, mặc hắn trên mặt mình phát động thủ cước.

Đông Phương có thể phát huy sở trường, bản lĩnh không chút nào mất đi: “Cảnh giới cao nhất của hóa trang không phải là thay đổi diện mạo bên ngoài, mà là thay đổi khí chất của một người. Trọng yếu không chỉ là khuôn mặt, còn có quần áo, kiểu tóc, giầy, thậm chí là vật nhỏ mang trên người, một người sơ sảy rất nhỏ cũng có thể làm cho người khác nhận ra.”

Khoa Lạc Đặc nhìn quần áo của mình từ từ biến hóa quả thật không thể không cảm thán bàn tay khéo léo của Đông Phương.

“Lợi hại đi?” Có người ngẩng cao đầu đợi ca ngợi.

“Không hổ là cao thủ giỏi nhất thể giới.”

Đông Phương cùng y đứng ở trước gương cười khanh khách: “Chúng ta thật giống một đôi đi, cô gái trẻ nông thôn cùng nam nhân thành thị.. Hảo! Có thể đi ra ngoài chơi!”

Cũng không đợi Khoa Lạc Đặc mở miệng đáp ứng xuất môn, vốn định trước mắt ngăn cảm việc làm mạo hiểm. Bất quá khi y tự hỏi phản ứng của Đông Phương có một chút ngot ngào đã bị Đông Phương hưng phấn lôi ra cửa lớn.

Đêm ở Phật La, có một loại mờ ảo kỳ dị, ánh sáng phát ra phảng phất tạo thêm cho khung ảnh một cảm giác yên lặng khắp nơi. Hai thân ảnh, nhàn nhã dưới ánh đèn của phố mà bước chậm, nam nhân lỗi thời làm ra vài cử động làm cho nữ nhân thỉnh thoảng mỉm cười.

“Cảm giác ta dưới dạng này ra sao?”

“Không, Đông Phương vốn là người xinh đẹp chẳng phân biệt được giới tính.”

Đông Phương cho Khoa Lạc Đặc một cái mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt lúc quay về có điểm dừng lại.

“Khoa Lạc Đặc…” Hắn tới gần bên tai Khoa Lạc Đặc, giả làm bộ dáng nói giỡn, hạ giọng nói: “Có người theo dõi chúng ta.”

“Ta biết.” Khoa Lạc Đặc cũng tới gần bên tai Đông Phương, hạ giọng nói: “Phản ứng của ngươi không sai, người nọ là bảo tiêu của ta, chúng ta đi đến địa phương nhiều người, bọn họ mới rút ngắn khoảng cách theo dõi.”

“Ta chán ghét bảo tiêu.” Đông Phương giận dỗi mà cắn môi.

“Hoặc là ngươi hy vọng lập tức quay về phòng đi?”

Có một chút trầm mặc, cũng không kiên trì bao lâu —- “Không quay về…”

Xuất ngoại vô kinh vô hiểm (giống như bình an vô sự, không có chuyện gì xảy ra), lúc Đông Phương vừa thấy một nhà châu báo nổi tiếng định tiến vào đã bị Khoa Lạc Đặc cường ngạnh mà kết thúc. Chờ mong kích thích đã lâu, cũng không có xuất hiện, xuất ngoại lần này so với không có xuất ngoại càng làm cho trái tim Đông Phương ngứa ngáy.

“Ta cảm giác được lần sau đi ra ngoài không cần mang bảo tiêu.” Đông Phương vừa tẩy đi hóa trang trên mặt, vừa oán giận.

“Lần sau?” Khoa Lạc Đặc nheo laị hai mắt: “Ngươi còn muốn đi ra ngoài? Đông Phương, này cũng không phải là thời cơ tốt để đi ra ngoài, chờ vấn ta giải quyết, ngươi có thể tùy ý đi ra ngoài chơi.”

“Gia gia nói, người bại hoại cùng hòa hảo vốn là mấu chốt thăng bằng thế giới.” Đông Phương xoay người, nhắm mắt lại đem từng chữ trong gia huấn đọc ra: “Nhân tiện người có tiền cùng đạo tặc giống nhau, hai người đều không thể thiếu.”

“Ha ha…” Khoa Lạc Đặc không thể không bật cười. Y đối với đạo tặc gia gia của Đông Phương giáo dục thật sự khâm phục, bây giờ cuối cùng cũng có điểm rõ ràng Đông Phương là kẻ trộm chết cũng không hối cãi từ nơi nào mà bồi dưỡng ra.

Đổi lại trang phục hằng ngày, Đông Phương lại bắt đầu hưng phấn, chạy đến bên người Khoa Lạc Đặc: “Khoa Lạc Đặc, lần sau có thể không mang bảo tiêu ra ngoài được không? Bằng thân thủ của ta, tuyệt sẽ không bị người khác phát hiện.”

“Không được.”

“Ta tuyệt đối sẽ không đi xa, có một chút nguy hiểm lập tức chạy trốn.”

“Không được.”

Mặt Đông Phương bắt đầu nhăn như ăn khổ qua. Khoa Lạc Đặc thế nhưng lại thấy được vẻ mặt của hắn đầy ngang ngạnh, nguy hiểm cảnh báo: “Đông Phương, không cho tự tiện hành động, nghe thấy không?” Ba chữ cuối cùng, tận lực tăng thêm áp bách.

Sau khi thời gian quật cường trầm mặc thật dài, mới nghe được tiếng đáp ứng nhỏ giống như không thể nghe thấy: “Nghe thấy được…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.