Địa Ngục Chi Ngược

Chương 29



Đáp án của Đông Phương vốn là “Nghe thấy được”, này nói lên cái gì? Khoa Lạc Đặc rất rõ ràng con mèo nhỏ bắt đầu đùa giỡn trò chơi nói vần, nhưng cũng không có vạch trần. Y âm thầm tăng mạnh nhân thủ giám thị, đối với Đông Phương quản thúc tuyệt đối không thể buông lỏng.

Nhưng ba ngày sau, sau khi Khoa Lạc Đặc xuất ngoại đi gặp một người cực kỳ trọng yếu trở về, lại phát hiện trong phòng trống rỗng.

“Xin lỗi, Khoa Lạc Đặc tiên sinh.” Người đầu mục phụ trách giám thị quả thực sắp quỳ xuống.

Quá mức khó có thể tin được, giám thị chu đáo như thế, vô luận sử dụng người cùng dụng cụ đều là hạng nhất, cư nhiên vẫn bị Đông Phương vô thanh vô tức mà chuồn mất. Tiểu quỷ này, không hổ là đạo tặc nổi tiếng trên thế giới.

Khoa Lạc Đặc tầm mắt hàm chứa bất mãn, nhưng không có phát tiết ra. Y yên lặng nhìn kỹ đầu mục chốc lát, quay đầu nói: “Đi ra ngoài đi, không cần lo lắng, hắn hiểu liền chính mình trở về.”

Nơi xuất phát từ khu u tĩnh, Đông Phương bây giờ, nhất định đang ở đầu đường chơi đùa bấc diệc nhạc hồ đi? Đau đầu mơ hồ bắt đầu phát tác, hơn nữa nghĩ đến chữ “Ái” kia, Khoa Lạc Đặc lại cảm giác phiền lòng.

Chẳng lẽ ta đã bị vật nhỏ trong truyền thuyết chuyên môn hấp dẫn người này mê hoặc rồi, thế nên không có cách nào đưa ra quyết định thích hợp? Không có nhẫn tâm cự tuyệt hắn?

Này đối với người cầm quyền Ngõa Tây Tư gia tộc mà nói, thật sự là một tín hiệu nguy hiểm đáng sợ. Khoa Lạc Đặc xoa huyệt thái dương, thu thập tâm tình, đem tinh lực một lần nữa tập trung ở công việc.

Lúc cơm tối.

“Khoa Lạc Đặc!” Đông Phương mang theo tâm tình khoái trá trở về. Không đi cửa chính, hắn chính là theo lộ tuyến buổi sáng, xảo diệu mà tránh đi hệ thống giám thị, tránh thoát người giám thị, từ cửa sổ mà tiến vào. Cước vừa tới, phát hiện bóng lưng Khoa Lạc Đặc nghiêm túc khó có thể hình dung, Đông Phương thông minh mà thu hồi tươi cười, linh hoạt mà cọ xát tới.

“Khoa Lạc Đặc…” Cẩn cẩn dực dực thăm dò mà đem thân thể tựa vào lưng rộng dày của Khoa Lạc Đặc, phát hiện không có nguy hiểm gì lớn, Đông Phương hì hì cười một tiếng: “Ngươi nơi này bảo an hảo kéo cỏi, ta chạy trốn thoát ra ngoài bọn họ còn không biết.”

“Chơi đùa vui không?” Thanh âm Khoa Lạc Đặc uy nghiêm trầm thấp khiến Đông Phương lập tức cúi đầu: “Xin lỗi…” Bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ Khoa Lạc Đặc, lại bắt đầu chậm rãi giãy dụa.

“Xin lỗi, ta bất quá vốn là quá buồn chán mà thôi.” Đông Phương cố gắng biện hộ: “Hơn nữa, ta hôm nay rất nghiêm túc, không có làm chuyện gì, cũng không có trộm đồ.”

Khoa Lạc Đặc nhướng mày: “Không có trộm đồ?”

“Đúng vậy! Hôm nay ta ở triển lãm trong viện bảo tàng thấy được một bức tranh Trung Quốc rất không tầm thường, thật sự rất đắc ý.. Nhưng là ta cũng không có ý định trộm, cũng không có tại nơi phụ cận bức tranh làm cái gì.” Đông Phương cường điệu: “Ta thật sự hảo vâng lời, nghe lời ngươi nói kiên quyết không gây chuyện.”

Đầu Khoa Lạc đặc càng ngày càng đau. “Đông Phương, ngươi đi đến trước mặt ta.”

“Uh?” Nhìn hai tròng mắt Đông Phương, Khoa Lạc Đặc nghiêm túc nói: “Chúng ta bây giờ đang trong tình cảnh phi thường nguy hiểm, một khi bị người phát hiện thân phận, sẽ bị truy kích rất đáng sợ, như vậy không phải ta hoặc ngươi có thể tùy ý thoát khỏi, biết không?”

Đông Phương hạ mi mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

“Mà bây giờ, mỗi thành thị đều có mật thám hi vọng biết được tin tức của chúng ta, ngươi thân thủ dù có cao tới đâu, cũng có thể bị họ phát hiện hành tung.”

“Nhưng là…”

“Không nhưng là! Xuất ngoại đại biểu cho nguy hiểm. Ta không hy vọng ngươi dưới tình huống không cần thiết, đơn giản mà không làm ra một chút chuyện tình nguy hiểm, biết không?”

Đông Phương cắn môi, hai tròng mắt đen láy đụng với tầm mắt nghiêm khắc của Khoa Lạc Đặc, rốt cục gật đầu.

Nhưng Khoa Lạc Đặc cũng không có ý định vì vậy mà chấm dứt giáo dục, y yêu cầu Đông Phương tinh tường mà nói ra hứa hẹn: “Đáp ứng ta, ngươi sẽ không là bất cứ chuyện gì mạo hiểm, cũng không đi ngược lại mỗi một câu nói của ta.”

Trầm mặt thật lâu, Đông Phương thủy chung cúi đầu, không nói được lời nào. Ngữ khí của Khoa Lạc Đặc, không thể làm gì khác hơn là tái tăng thêm vài phần: “Đông Phương, ta muốn miệng ngươi nói ra.”

Đông Phương không được tự nhiên mà rút cổ, rốt cục nói ra: “Ta sẽ không làm chuyện gì mạo hiểm, cũng không đi ngược lại mỗi một câu nói của ngươi.” Hắn chợt ngẩng đầu, khẩn cầu nói: “Nhưng là, Khoa Lạc Đặc…”

“Không có nhưng là!” Khoa Lạc Đặc như đinh chém sắt mà cắt đứt câu nói của hắn, cũng móc ra một lọ thuốc nhỏ. Đông Phương nghi hoặc mà nhìn vào lọ thuốc tiêm.

“Nếu như tái đi ngược lại lời ta nói, ta sẽ tiêm cho ngươi cái này.” Khoa Lạc Đặc lạnh lùng nói: “Đông Phương, nếu như ngươi không có cách nào kiềm chế thân thủ cao minh của mình, như vậy, không thể làm gì khác hơn là ta động thủ.”

Thuốc hạn chế năng lực hành động, khiến thân thể suy yếu.  Tâm lý phảng phất bị hung hăng đâm một chút, Đông Phương đột nhiên nhìn chăm chú hai mắt Khoa Lạc Đặc, phát hiện ánh mắt Khoa Lạc Đặc không chút nào thay đổi, đột nhiên nước mắt rơi xuống, vô thanh vô tức đảo quanh hốc mắt.

“Ngươi được ta nói không?”

Đông Phương nức nở gật đầu: “Nghe được.” Hắn vân vê dụi mắt, thất vọng cúi đầu đi vào phòng.

Lúc ngồi ở đầu giường yên lặng lau nước mắt, Khoa Lạc Đặc liền đi tới bên người.

“Đông Phương, ta phát hiện ngươi càng ngày càng ngang ngạnh.”

“Nhưng là, ta không phải là người yêu rồi sao?” Đông Phương nhỏ giọng nói: “Ta tưởng rằng Khoa Lạc Đặc sẽ không đối đãi người yêu như thế này.” Lời nói này làm cho Khoa Lạc Đặc có điểm đau đớn, y ôn hòa hỏi: “Người yêu hẳn là như thế nào?”

“Không khi dễ ta, không uy hiếp ta, sẽ không giam giữ ta..”

“Chỉ có sủng nịch cùng yêu thương sao? Đông Phương nghĩ muốn như vậy?”

Đông Phương cúi đầu, tầm mắt dừng trên chân đem mang đôi giày da xinh đẹp của chính mình. Khoa Lạc Đặc nhìn Đông Phương trầm mặc, mặt cũng dần dần nghiêm túc: “Nếu như ngươi muốn yêu như vậy, chỉ sợ ta không có cách nào cho ngươi. Ta cho ngươi tình yêu có rất nhiều hạn chế, có lẽ rất độc tài. Đã như vậy, sau nay ngươi hay là ngủ một mình đi.” Y đứng lên.

Cảm giác kinh khủng thình lình xảy ra, phảng phất trong nháy mắt trở lại cuộc sống bị Đằng Tân cùng Khải Thân hành hạ. “Không!” Đông Phương giống như con mèo bị giẫm phải đuôi nhảy dựng lên, kinh hoàng mà gắt gao ôm thắt lưng Khoa Lạc Đặc, kéo lại cước bộ của y: “Không nên! Khoa Lạc Đặc không nên đi!”

Cước bộ Khoa Lạc Đặc dừng lại, rốt cuộc xoay người ôm lấy Đông Phương. Cánh tay ấm áp, làm cho Đông Phương cả người an tâm.

“Vậy ngươi nghe lời sao?”

“Nghe lời.”

Tựa hồ làm sủng vật rất tốt sao? Hay là giới hạn của sủng vật cùng người yêu, cũng không giống như suy nghĩ tươi sáng của chính mình?

Đau đầu của Khoa Lạc Đặc, tựa hồ cũng tốt lên một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.