Địa Ngục Chi Ngược

Chương 4



Hai tay vẫn như cũ bị trói chặt, Đông Phương đáng thương hề hề mà cuộn mình tại một góc sáng sủa trong phòng.

Thật là khó chịu…… Đau quá……

Thân thể tựa hồ như ngâm trong nước đá, rồi lại có cảm giác như bị lửa nóng thiêu rụi, nóng lạnh tại lục phủ ngũ tạng liên tục thay đổi.

Lạc thiết lộ ra thứ ánh sáng đáng sợ, vừa vặn hướng đến thân thể mềm mại của mình …

“Không…… Không cần!” Đông Phương khóc kêu, đột nhiên từ giữa cơn ác mộng tỉnh lại, kinh hoảng mà mở to hai tròng mắt trắng dã của mình.

Nhìn xung quanh phòng giam một vòng, hô hấp dồn dập cũng từ từ hạ xuống. May mắn, chỉ là mộng……Từ từ thở ra một hơi, lưng bởi vì bị tổn thương mà lại bắt đầu kêu gào……

“Ô… Đau…” Đông Phương dựa bả vai nhỏ bé vào tường, cắn chặt môi dưới, bất lực mà chịu đựng. Vết thương nghiêm trọng, kéo dài ở lưng làm đau xót lan tràn ra, đến tận những nơi bị lạc thiết chạm vào.

Huyệt thái dương đau nhức làm cho người giật mình mà nảy lên, cúi đầu xuống xem xét vết thương thâm đen, cảm giác thất thủ khuất nhục cùng sợ hãi lần nữa từ từ dâng lên trong tim.

Trong phòng không có một cái cửa sổ nào, không biết bây giờ là ngày hay đêm. Nóc nhà chỉ là một mảng trống, vốn là tất cả đều chiếu ra từ đó — Đông Phương lại sợ hãi đến độ tưởng tượng rằng đó chính là lửa địa ngục phiêu đãng.

Thân thể run rẩy dựa vào tường, đôi môi xinh đẹp phát ra từng tiếng rên rỉ đứt quãng. Tất cả sự kiện xảy ra đều được ghi lại tại một cái camera nhỏ được gắn trong phòng, truyền đến một đôi mắt mang đậm ý cười.

Trận đau đớn tiếp theo ảnh hưởng trực tiếp đến thần kinh, làm cho Đông Phương không thể chịu đựng được nữa, bắt đầu đề khí lấy tay đập mạnh vào bức tường, vô thanh vô thức không biết cánh cửa phòng đã mở ra.

Khoa Lạc Đặc thưởng thức hành vi đáng yêu của con mồi, biết tình trạng của Đông Phương đã đau đến không thể chống đỡ.

Cũng khó trách, da tay non nớt lại bị lạc thiết chạm qua gây ra những vết bỏng nghiêm trọng như vậy, cho dù có trải qua bao nhiêu huấn luyện đặc công như thế nào cũng không chịu đựng được, càng huống chi là người vốn có thần kinh đặc biệt như Đông Phương.

“Ngươi lại làm cái gì?” Khoa Lạc Đặc ngồi xổm trước mặt Đông Phương, cao ngạo mà nâng cằm hắn lên.

Sau khi khai triển nghiêm hình, làm cho người chịu hình nghỉ ngơi hai giờ, lại bắt đầu tiếp tục. Bởi vì đây là là lúc người chịu hình có ý chí chịu đựng yếu ớt nhất.

Đột nhiên đầu bị đưa lên cao, ánh mắt không tự chủ bị ép nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo.

Trái tim hắn không khỏi bỗng dưng co rút lại.

Khi Khoa Lạc Đặc hạ lệnh hành hạ Đông Phương, ánh mắt cũng băng lãnh vô tình như vậy, tánh mạng hắn dường như giống một con búp bê tùy ý y sắp xếp.

“Không cần……” Cảm giác bị hành hạ lại ngập tràn trong cơ thể, Đông Phương nao núng mà hướng góc tường thối lui, cúi đầu cầu khẩn.

Khoa Lạc Đặc nhẹ nhàng nở nụ cười, dưới tay lại dùng sức, nắm chặt chiếc cằm tề nộn của Đông Phương, đem mặt của Đông Phương đưa lên cao, thẳng đến có thể thấy rõ đường cong đẹp đến cực điểm.

“Không cần? Không muốn cái gì?” Khuôn mặt anh tuấn như được điêu khắc vui vẻ mỉm cười.

Không nên thương tổn ta!

Đông Phương đã không còn đường nào rút lui, hắn giơ hai tay vô lực lên cao, cố gắng đem những cây kim đang tàn phá bừa bãi nơi ngón tay từng cây từng cây vặn xuống dưới. Thiết liên trói hai tay được chế tạo bằng hợp kim lay động, phát ra âm thanh thanh túy.

Nhìn thấy phản kháng tiêu cực của Đông Phương, Khoa Lạc Đặc buông tay. Sau đó……

“A!”

Buông cằm Đông Phương ra mà nắm chặt hai tay đã bị chế trụ của Đông Phương. Khoa Lạc Đặc ra tay rất nặng tại hai cổ tay gầy yếu của Đông Phương, sau đó hắn bị lôi ra khỏi góc tường.

Thân thể bị kéo đi làm những cây kim liên tục đâm vào, Đông Phương bi thảm kêu một tiếng, nằm ở giữa phòng. Máu tươi đỏ sẫm từ cây kim mà chảy ra.

“Rất đau sao?” Nhìn tiểu mỹ nhân nửa quỳ nửa lăn bên cạnh bắt đầu khóc, Khoa Lạc Đặc cúi người xuống đem Đông Phương ôm vào trong ngực, cúi đầu đánh giá kỹ nước mắt như những hạt trân châu đang chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Đông Phương sợ hãi mà rụt người. Hắn thật sự sợ hãi thủ đoạn của Khoa Lạc Đặc.

“Không cần…… Ngươi tha ta đi……”

“Tha ngươi?” Khoa Lạc Đặc trên ngón tay điểm một chút nước thuốc màu trắng, nhẹ nhàng cọ xát nơi da tay bị đả thương.

“Ô……” Miệng vết thương giống như bị lửa đốt, đem Đông Phương sợ đến hít một hơi. Nhưng là cảm giác truyền đến, cũng không phải là đau đớn, mà thay vào cảm giác nóng bỏng ấy lại là sự dễ chịu.

Nguyên lai bôi ở trên đó chính là dược dùng để điều trị bỏng. Đông Phương an tâm một chút.

“Rất thoải mái đi?” Nhìn thấy vẻ thống khổ của Đông Phương có vẻ giảm bớt, Khoa Lạc Đặc dùng âm thanh trầm thấp hỏi.

Đôi mắt nửa khép nửa mở, ánh mắt đen láy liếc nhìn khoa Lạc Đặc một cái, Đông Phương có điểm nghi hoặc, rốt cuộc là có ý gì, tâm lý hắn có chút hoài nghi, trong lòng áy náy sao?

Khoa Lạc Đặc rốt cuộc có chủ ý gì?

Ngón tay dễ chịu mơn trớn thân thể bị chà đạp vô cùng thê thảm của Đông Phương, sau một ngày bị hành hạ, thư giãn như vậy cũng coi như là phá lệ thoải mái. Mặc dù vẫn còn rất đau, bất quá đã tốt hơn nhiều so với trước.

“Muốn làm sủng vật không? Đông Phương.”

Sủng vật? Đông Phương mơ hồ cảm giác nguy hiểm cách mình không xa.

“Không……”  Nhẹ nhàng hạ mi lắc đầu, Đông Phương kiên định nhỏ giọng nói: “Ta là người, như thế nào có thể làm sủng vật !…”

Ngón tay đang êm ái vuốt ve những vết thương đột nhiên dùng sức, nặng nề mà ấn xuống. Đông Phương hoảng sợ thân thể căng thẳng, kêu lên.

“Không chịu sao?” Khoa Lạc Đặc một bên đè lại bả vai không ngừng run rẩy của Đông Phương, một bên cư nhiên…… bắt đầu dùng móng tay nhẹ nhàng đụng chạm nộn thịt đỏ như máu tươi bởi vì bị bỏng mà lộ ra.

“Không!…… Dừng…… Dừng……”

Đông Phương từ trong lòng Khoa Lạc Đặc giống như cá tìm mọi cách thoát ra, khuôn mặt ngây thơ đáng yêu vặn vẹo. Không có cách nào có thể hình dung được đau đớn từ bên trong cơ thể xuyên qua, đánh vào dây thần kinh mẫn cảm.

Cơ hồ đến lúc hắn đau đớn muốn ngất xỉu, Khoa Lạc Đặc mới đình chỉ cực hình.

Giống như chim non bị rơi xuống trong mưa gió, Đông Phương ở trong lòng Khoa Lạc Đặc cuộn thành một đoàn. Run rẩy kịch liệt, làm cho thiết liên trên tay phát ra tiếng vang “leng keng”.

“Cầu ngươi…… Cầu ngươi……” Đông Phương bị Khoa Lạc Đặc làm ra hành động tàn nhẫn đáng sợ, cơ hồ muốn hôn mê, thần chí còn sót lại chỉ biết cầu khẩn.

“Ngươi là sủng vật của ta, có hiểu hay không?” Thanh âm tràn ngập hấp dẫn dễ nghe không gì sánh bằng, nhưng đối với Đông Phương, đó chính là thanh âm của ác ma.

Theo thói quen mà lắc đầu, Đông Phương bất ngờ phát hiện ngón tay thon dài lại một lần nữa đụng đến da thịt bị ngược đãi, vội vàng khóc cầu khẩn: “Không nên…”

Nghe được lời cầu xin tha thứ của Đông Phương, ngón tay tà ác bao trùm lên da thịt mềm mại, tạm thời không di chuyển.

“Nghe lời không?” Khoa Lạc Đặc ngữ điệu có chút quỷ dị, Đông Phương biết nếu như không đáp ứng, khẳng định chắc chắn sẽ tiếp tục ăn thêm một trận dày vò.

Từng giọt nước mắt trong suốt chảy xuống bộ đồ hắc y cũ kỹ, Đông Phương thuận theo mà gật đầu.

Rốt cuộc cũng đạt được mong muốn, Khoa Lạc Đặc lộ ra nụ cười hài lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi Đông Phương bởi vì đau đớn mà cắn ra vài vết máu.

Liếm qua hàm răng trắng noãn, Khoa Lạc Đặc tại đầu lưỡi ướt át của hắn nhẹ nhàng cắn một cái. Đông Phương chán ghét cảm giác xa lạ này, ngoe nguẩy đầu, muốn tránh thoát.

Lại không nghe lời!

Khoa Lạc Đặc đương nhiên nhận thấy ý đồ của hắn, trong mắt hiện lên một tia hàn quang, đột nhiên đem đầu lưỡi Đông Phương cắn mạnh xuống, làm cho Đông Phương giãy dụa.

Nụ hôn nguyên bản ôn nhu đột nhiên trở nên mạnh bạo.

Cường ngạnh mà công chiếm khắp các địa phương trong khoang miệng, giống như cuồng phong mà đảo qua từng khe hở.

Khoa Lạc Đặc tận tình hưởng thụ xúc cảm ướt át mềm mại của Đông Phương, nếm được vị ngọt ngày càng đậm. Đó là bởi vì Đông Phương bị y cắn mà đầu lưỡi chảy ra máu tươi.

Sau khi cướp đoạt nụ hôn trúc trắc của thiếu niên, Khoa Lạc Đặc cởi quần xuống, lấy ra lửa nóng dâng cao.

“Liếm đến khi ta bắn ra, sẽ tạm tha cho ngươi.” Khoa Lạc Đặc nhìn Đông Phương có điểm kinh hoàng, tà khí mà nói.

Cảm giác sợ hãi ở đây so với thẹn thùng càng mạnh hơn.

Đông Phương nhìn chằm chằm vào *** đáng sợ, lắc đầu lui về phía sau, lại bị Khoa Lạc Đặc túm trụ, đặt dưới hông.

“Ta không……” Đông Phương né tránh, không cho vật xấu xí ngẩng cao đầu kia đụng tới môi mình.

Khoa Lạc Đặc nhìn hắn âm lãnh cười, uy hiếp nói: :Không? Không nghe lời hẳn ngươi hiểu sẽ có hậu quả gì, ngươi hảo suy nghĩ một chút. Đầu lưỡi bị chảy máu, tư vị cũng không dễ chịu đi.” Móng tay lại đi tới nộn thịt đầy vết thương, Đông Phương toàn thân chấn động: “Người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc có khả năng khác người chính là có sự khôi phục sức khỏe lạ thường, hẳn là trong vòng hai ba ngày, da của ngươi có thể hoàn toàn hồi phục lại như cũ — có phải hay không muốn một lần nữa bị đâm đến người đầy lỗ thủng?”

Hảo tàn nhẫn! Đông Phương quay đầu đi, trốn tránh uy hiếp của Khoa Lạc Đặc.

Nhắm bên tai của Đông Phương châm chọc mà thổi chút nhiệt khí, Khoa Lạc Đặc thấp giọng nói: “Tiếp tục một vòng tuần hoàn mới, đâm rồi làm cho lành lặn, tốt lên lại tái đâm, ngươi có thể chịu được bao lâu? Nghe lời, ưu đãi sẽ có nhiều.”

Đông Phương bị y làm cho sợ đến nhắm mắt lại, hơi hơi rùng mình.

Lấy tay đẩy đầu Đông Phương về phía trước, đem môi của Đông Phương đến gần phân thân thô to lộ ra đầy gân xanh: “Ngậm vào, không cần kì kèo!”

Đông Phương bị Khoa Lạc Đặc trăm phương ngàn kế gây sức ép đến bây giờ, thể xác và tinh thần mệt mỏi tới cực điểm, cũng không dám phản kháng, nước mắt dâng lên đầy hốc mắt, ủy khuất mà mở miệng ngậm trụ đỉnh dục vọng.

“……Ngô …… Không tồi.” Khoa Lạc Đặc nửa híp mắt, không nhịn được hừ lên tiếng. Hai tay kéo lấy tóc Đông Phương khống chế tốc độ cùng độ sâu cắm vào; đương nhiên, cũng là vì đề phòng Đông Phương trong nháy mắt nổi loạn.

Đầu lưỡi không có kỹ thuật tìm cách lấy lòng khoa Lạc Đặc. Y không có ý định tại lần đầu tiên mà cưỡng cầu Đông Phương đem dục vọng của chính mình hoàn toàn nuốt xuống, nhìn người kia ở dưới thân mình mà khó khăn liếm hấp, Khoa Lạc Đặc mỗi một dây thần kinh đều hưng phấn mà hát vang.

Đông Phương hiển nhiên chưa từng có kinh nghiệm khẩu giao, chán ghét nhấm nháp vật chảy ra mùi đặc tính của nam nhân, trực giác chỉ cho hắn biết rằng nên liếm lộng trên dưới đỉnh của Khoa Lạc Đặc. Đầu lưỡi vừa đau vừa chua xót không ngừng chảy ra máu tươi nhiễm đỏ một phần của phân thân thật lớn mà kích thích khoái cảm của Khoa Lạc Đặc.

Đến lúc nào mới có thể chấm dứt?

Đông Phương cảm giác chính mình thật sự chịu không nổi nữa. Hắn không muốn ngất xỉu đi, trực giác nói cho hắn biết, trước khi ngất xỉu mà chưa làm cho Khoa Lạc Đặc thỏa mãn, khẳng định sẽ bị y lập tức dùng hình phạt mà trừng trị. Mặc dù không có đạo lý, nhưng hắn quả thật cho rằng như vậy.

Trong miệng vật gì đó bành trướng càng ngày càng lớn, kịch liệt run rẩy đứng lên. Tay phía sau gáy dùng sức nhấn mạnh thật sâu về trước, chỉnh cho vật thể thô to không hề thương lượng mà cắm thẳng vào yết hầu.

Đông Phương trong phút chốc hoàn toàn không thể hô hấp. Trở mình xem thường cảm thụ, khoang miệng cảm thấy tắc nghẽn bởi vật mang độ ấm cao tới cực điểm, đột nhiên phun ra chất lỏng nóng rực, trực tiếp đi vào giữa dạ dày.

“Nôn……” Hai tay Đông Phương được buông ra tìm cách ấn dạ dày, nghĩ đến muốn đem vật dơ bẩn của nam nhân tống ra ngoài, liên tục nôn ọe.

“Ngươi dám nhổ ra, ta khiến cho ngươi tái uống một lần.” Khoa Lạc Đặc kéo quần lên, lạnh lùng nhìn Đông Phương dưới chân.

Đông Phương nước mắt không đình chỉ được, một hạt rồi một hạt rơi xuống. Trên người đầy vết thương liên tiếp mà đau đớn, trên tay bị kim đâm vào không thể gỡ xuống, mà ở trong dạ dày, cư nhiên lại bốc lên *** của nam nhân.

Tại sao đối với ta như vậy! Cho dù ta thật sự là người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc…

Hắn ngẩng đầu oán hận mà trừng Khoa Lạc Đặc một cái, nhưng lại phát hiện ánh mắt nguy hiểm của Khoa Lạc Đặc nhìn chính mình, cả người thoáng chốc trở nên sợ hãi, cúi đầu thấp xuống.

Thần thái sợ hãi của Đông Phương làm cho tâm lý của Khoa Lạc Đặc dâng lên khoái cảm. Ở trong tâm người kia đúng lúc phá vỡ rào cản, chôn xuống mầm mống hoảng sợ, như vậy, về sau, Đông Phương sẽ không bao giờ… có đủ khả năng phản kháng y.

“Được rồi được rồi.” Tưởng tượng đến bộ dáng ngoan hiền của hắn, Khoa Lạc Đặc rất hài lòng mà ôm lấy Đông Phương, đi ra khỏi phòng phủ kín lạnh như băng.

“Ta sẽ cởi xích trên tay ngươi, giúp ngươi thoa chút thuốc cao, tái uy ngươi ăn một chút gì, sau đó…… Cho ngươi hảo hảo nghỉ ngơi một chút.” Vừa sủng nịch nói vừa hôn khẽ lên môi của Đông Phương: “Tiểu Đông Phương của ta, không nên tái khổ sở. Chỉ cần ngươi không chọc ta tức giận, ta nhất định hảo hảo đối với ngươi.”

Ta nhất định hảo hảo đối với ngươi.

Nhất định hảo hảo đối với ngươi.

…… Chỉ cần… Ngươi không chọc ta tức giận……

Vui vẻ thoải mái mà đem Đông Phương ôm đến phòng của chính mình, Khoa Lạc Đặc mỉm cười tán thưởng kế hoạch chu đáo thuận lợi.

Muốn bắt được người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc, chẳng những phải có tài lực khổng lồ cùng mạng lưới tình báo lớn, mà còn phải có vận khí để giữa biển người mờ mịt tìm được người bí ẩn kế thừa huyết thống . Thật cao hứng! Thượng đế vốn là đứng ở bên y.

Mà việc thuần phục kế tiếp, công việc còn lại so với ban đầu còn gian nan hơn.

Theo tình huống hôm nay, cho càng nhiều kiên nhẫn, tái tàn nhẫn một chút, cuối cùng sẽ có một ngày, thể xác và tinh thần của nam hài ở trong mộng bị ngày đêm truy đuổi cũng sẽ rơi vào tay y.

Cả người vốn bị đả thương, thân hình giữa hai tay của Khoa Lạc Đặc bắt đầu suy yếu mà buông lỏng. Nước mắt rơi trên khuôn mặt tuấn tú, cho dù là đang hôn mê cũng lộ ra nét mệt mỏi cùng sợ hãi.

Không phải sợ, thiên sứ của ta……

Sóc Phúc Lai Ti gia tộc vốn là bộ tộc mị hoặc trong truyền thuyết, nhưng đồng thời cũng là bộ tộc không có tình cảm. Cho nên, nếu muốn có được, trước hết phải hủy diệt bản tính của hắn, thu phục ý nguyện của hắn.

Nghĩ đến Đông Phương sẽ có một ngày nằm ở dưới thân mình làm nũng, chủ động dâng lên bờ môi đỏ mọng, *** đãng mà phục tòng bất cứ yêu cầu gì, Khoa Lạc Đặc càng thêm phấn kích.

“Thiếu gia…” Nhạc Hình Cung xuất hiện ở cửa phòng, tựa hồ gặp phải chuyện tình khó xử lý: “Mã Thụy Đặc phu nhân đã tới, nàng muốn gặp ngài ngay lập tức.”

Khoa Lạc Đặc thu hồi ngón tay đang thoa dược lên vết thương của người trong lòng, trong giọng nói có một tia kinh ngạc: “A di tới?”

“Đúng vậy, phu nhân bây giờ đang ở trong phòng khách.” Nhạc Hình Cung dừng lại một chút, bỏ thêm một câu: “Tựa hồ…… Thiếu gia vẫn là tự ngài đi xem đi.”

“Ta cũng nên đi xuống xem sao.” Thân ảnh cao lớn từ trên giường đứng dậy, Khoa Lạc Đặc liếc mắt nhìn thân hình nhỏ nhắn đang nằm trên giường: “Nhạc Hình Cung, Đông Phương đã một ngày một đêm không có ăn cơm, ngươi chiếu cố hắn một chút.”

Người luôn trốn tránh gặp mặt như Mã Thụy Đặc a di, vì chuyện gì vội vàng lại tới đây khi chưa được mời?

Bước xuống cầu thang lớn xoay tròn xuống phòng khách giống như thế kỷ mười bảy, Khoa Lạc Đặc nghi hoặc quan sát vị a di duy nhất của y. Người phụ nữ đó vẫn sang trọng xinh đẹp như trước, mặc dù đã trải qua nhiều mưa gió, tất cả đều thay đổi nhưng khí chất tôn quý ở nàng lại không ngừng tăng lên làm cho người ta ngưỡng mộ mê say.

Giờ phút này, Mã Thụy Đặc phu nhân như thường lệ ngồi trên sa lon trong phòng khách, tay phải đem chén cà phê thơm mát do chính tay một bậc lão sư cà phê pha chế đưa đến bên môi, dáng vẻ mê người mà uống một ngụm.

“Mã Thụy Đặc a di thân ái của ta, không ôm ta một chút sao?” Khóe miệng cong lên mỉm cười chân thành, Khoa Lạc Đặc đứng ở bậc cuối cầu thang, mở rộng hai tay.

Ánh mắt sắc sảo, a di bề ngoài bình tĩnh nhưng không che dấu được lo âu cùng kích động.

Mã Thụy Đặc phu nhân đứng lên, cho Khoa Lạc Đặc một cái ôm có thể làm cho y ấm áp thực sự.

“Tiểu Khoa Lạc Đặc của ta .”

Khoa Lạc Đặc kéo tay Mã Thụy Đặc phu nhân, đem nàng hướng về phía sa lon.

“Có chuyện gì mà ngài lại thân chinh tới đây? Nhìn thấy a di của ta mặt ủ mày chau, làm trong lòng ta cảm thấy khó chịu a.”

“Quả thật có việc muốn ngươi hỗ trợ.” Mã Thụy Đặc phu nhân ngồi xuống, nắm chặt tay Khoa Lạc Đặc lộ rõ nội tâm bất an.

“Khoa Lạc Đặc…” Nhìn chăm chú Khoa Lạc Đặc, Mã Thụy Đặc phu nhân nghiêm túc hỏi: “Nghe nói ngươi bắt được người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc, thật là vậy chăng?”

Khoa Lạc Đặc cứng ngắc một chút. Nhìn thấy bộ dáng lo lắng chờ đợi đáp án của Mã Thụy Đặc phu nhân, chậm rãi gật đầu.

“Làm sao mà ngài biết được?”

“Không cần biết ta làm sao mà biết được, ta có phương pháp của mình.” Mã Thụy Đặc phu nhân liếc mắt trên dưới đánh giá Khoa Lạc Đặc một cái, nghĩ muốn phán đoán chuyện gì. “Mang ta đi gặp hắn.”

Khoa Lạc Đặc nghi hoặc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của a di, trong lòng có một chút dự cảm bất an. Nhưng là…… y không thể cự tuyệt.

“Xin mời theo ta, a di.” Khoa Lạc Đặc nâng Mã Thụy Đặc phu nhân dậy, mang nàng tiến vào phòng mình.

Nhạc Hình Cung đang tiêm vào chất dinh dưỡng cho Đông Phương kinh ngạc nhìn hai người liếc mắt một cái, đứng lên.

Mã Thụy Đặc phu nhân nhẹ nhàng đến gần bên giường.

Thiếu niên trên giường cơ hồ là nằm lộ ra tất cả, da thịt non nớt trắng trẻo đã in hằn vô số vết thương xanh tím đỏ đen, giống như một bức tranh trân quý bị một đám con nít thô bạo mà chà đạp qua.

Chỉ có khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo vừa ngây thơ vừa hoảng sợ là còn chưa bị phá hư. Chỉ để lại vài vệt nước mắt ẩm ướt.

“Rất tàn nhẫn.” Mã Thụy Đặc phu nhân tay run nhè nhẹ, sờ lên mi mắt của Đông Phương, theo dòng lệ ngân mà vuốt xuống dưới. “Khoa Lạc Đặc, thả hắn đi.”

Thật ra, Khoa Lạc Đặc cũng không có cảm giác kinh ngạc gì khi nghe lời thỉnh cầu xảy ra đột ngột này. Từ lúc Mã Thụy Đặc phu nhân đưa ra yêu cầu muốn gặp Đông Phương, y đã có dự cảm như vậy.

Nhưng là, y rất muốn biết nguyên nhân.

“Tại sao?”

Mã Thụy Đặc phu nhân thương tiếc mà khẽ lau đi cái trán không ngừng toát ra mồ hôi lạnh của Đông Phương, cắn chặt đôi môi xinh đẹp: “Bởi vì… Hắn là hài tử của Đăng Khoa Tái.” Nàng ngửa đầu, cầu xin Khoa Lạc Đặc: “Thả hắn đi, Khoa Lạc Đặc. Ta xin ngươi.”

Khoa Lạc Đặc nhẹ nhàng ma sát hàm răng trắng noãn, trầm mặc không nói.

Đăng Khoa Tái, vốn là người yêu lúc còn trẻ của Mã Thụy Đặc a di. Khoa Lạc Đặc chưa từng gặp qua hắn, chỉ nghe nói hắn là một tuyệt thế mỹ nam tử, quen biết năm ngày đã đoạt được trái tim của Mã Thụy Đặc a di.

Thẳng cho tới hôm nay, a di lúc nhớ tới hắn, hai mắt còn có thể phát ra quang mang không gì sánh được. Năm đó, a di nhất định từng có mơ ước cùng làm bạn với hắn vĩnh viễn.

“A di…… Chán ghét ta sao?” Khoa Lạc Đặc nhìn đôi mắt cầu xin của Mã Thụy Đặc phu nhân, nhẹ nhàng hỏi.

Mã Thụy Đặc phu nhân đứng lên, dùng sức ôm chặt lấy Khoa Lạc Đặc: “Không, ta rất thương ngươi. Ta vĩnh viễn không hối hận, rời đi Đăng Khoa Tái mà gả vào Phục Lãng Tích Đặc gia tộc, để bảo vệ đứa cháu duy nhất.”

Nhớ tới chua xót lúc nhỏ bị những người khác trong gia tộc ức hiếp bôi nhọ, Khoa Lạc Đặc trở tay ôm chặt thân nhân trọng yếu nhất của y.

Khoa Lạc Đặc mồ côi từ nhỏ, nếu như không phải Mã Thụy Đặc phu nhân hy sinh hạnh phúc chính mình gả vào Phục Lãng Tích Đặc gia tộc có quyền thế ngang với gia tộc, bởi được Mã Thụy Đặc phu nhân lấy quyền cao dốc sức bảo vệ, chì sợ y sớm đã thất bại.

Bất cứ lúc nào, đứng phía sau luôn có a di nắm quyền cao của Phục Lãng Tích Đặc gia tộc, là quý nhân cùng chiến hữu tối thân mật của Khoa Lạc Đặc.

Ánh mắt Khoa Lạc Đặc chuyển hướng đến thiếu niên đang nằm ở trên giường. Vì cái gì! Đông Phương cư nhiên… lại là hài tử của nam nhân kia.

“A di, ngươi khẳng định Đông Phương là hài tử của hắn? Ta…… Vì để ý đến hắn, đã hao phí không ít tâm huyết. Đối với ta mà nói, Đông Phương là thứ ta tối khát vọng.”

“Xác định, ngay từ ánh mắt lần đầu tiên nhìn thấy hắn đã có thể xác định. Khoa Lạc Đặc, ta biết muốn chọn buông tha cho người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc có biết bao nhiêu thống khổ.” Nước mắt thất lạc trải dài xuống khuôn mặt mĩ lệ. Mã Thụy Đặc rõ ràng, nàng năm đó thống khổ kịch liệt như thế nào. “Tha thứ ta ích kỷ. Nhưng là ta không thể nhìn hài tử của hắn…… Đăng Khoa Tái đã từng nói qua, người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc sợ hãi nhất chính là có người kiểm soát họ. Xin tha thứ ta, ta yêu Đăng Khoa Tái.”

“Hắn có yêu ngươi sao? Ngươi ngày đêm vì hắn rơi lệ, hắn thế nhưng lại cùng nữ nhân khác sinh hạ hài tử.” Phản kích vào lúc a di vô cùng nhu nhược, Khoa Lạc Đặc vẫn như cũ hy vọng Mã Thụy Đặc phu nhân thu hồi yêu cầu của nàng.

Y rất rõ ràng, y không có khả năng cự tuyệt thỉnh cầu bi thương của a di. Trên thế giới này, người duy nhất làm cho Khoa Lạc Đặc không có cách nào cự tuyệt ————- chính là người vì y hy sinh tất cả, a di cả đời buồn bã không vui. Thành tựu quyền thế hôm nay của y, thực tế là được xây dựng từ sự thống khổ của người thân nhân mà y yêu nhất.

Nhưng là……

Muốn buông tha cho Đông Phương……

Trăm phương ngàn kế bày ra lâu như vậy. Từ sau khi nhìn thấy Đông Phương, tưởng niệm khát vọng đến hắn cả ban đêm lẫn ban ngày đều mạnh mẽ, là gian nan như vậy. Buông tha cho Đông Phương, y chỉ biết tưởng tượng đến sự thống khổ của Mã Thụy Đặc a di và hắn vô cùng giống nhau.

“Hắn yêu ta, hắn rất yêu ta. Lúc ta nói cho hắn biết ta phải gả vào Phục Lãng Tích Đặc gia tộc, trái tim hắn đều tan nát, từ đó về sau, ta không còn thấy hắn.”

“A di, người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc vốn không biết yêu là gì.”

Mã Thụy Đặc phu nhân vươn tay che lại miệng của Khoa Lạc Đặc, chân thành mà nói: “Không, Khoa Lạc Đặc, không phải họ không biết yêu mà là họ lĩnh ngộ tình yêu rất chậm. Hắn yêu ta, ta rất rõ ràng. Ta cả đời không được bên hắn, nhưng là ta cũng không hối hận. Bởi vì ta có ngươi, cháu ngoại của ta, huyết mạch duy nhất mà tỷ tỷ lưu lại cho ta.”

“A di, muốn ta thả Đông Phương?”

“Đúng vậy, van cầu ngươi. Đây là ta nợ Đăng Khoa Tái, vì ta, cầu ngươi, thả hắn đi.”

Khoa Lạc Đặc nhíu mày, thở dài: “Cho dù ta buông tha hắn, người khác cũng sẽ không bỏ qua hắn.”

“Chỉ cần ngươi không nói, ai biết hắn chính là người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc đây?”

“A di……”

“Cầu ngươi, Khoa Lạc Đặc, ta biết chuyện này sẽ làm ngươi rất thống khổ, mong ngươi tha thứ. Từ sau khi biết chuyện này, ta không có cách nào có thể thả lỏng áp lực. Ô……”

Tâm như có trăm ngàn con kiến di chuyển, Khoa Lạc Đặc ngửa mặt lên trời thở dài.

“Ta như thế nào có thể cự tuyệt Mã Thụy Đặc a di của ta đây?” Khoa Lạc Đặc rốt cuộc ra quyết định, cúi đầu cấp Mã Thụy Đặc phu nhân một cái tươi cười ôn nhu: “Hảo, ta thả hắn.”

“Cám ơn ngươi, Khoa Lạc Đặc.” Mã Thụy Đặc phu nhân trong mắt hàm chứa lệ quang, ôm chặt Khoa Lạc Đặc.

Rốt cục, cũng có thể vì Đăng Khoa Tái làm một việc.

Đăng Khoa Tái, ngươi biết không? Ta còn yêu ngươi…… Nếu……

Đáng tiếc…… Thế giới này không có nếu……

Ngươi ở nơi nào? Vì sao hài tử lại trở thành trẻ mồ côi, phụ thân của hắn lại đang ở đâu?

Tại sao lại muốn vứt bỏ hài tử của chính mình?

Vì không muốn cho hắn biết huyết thống trân quý của chính mình sao?

Đăng Khoa Tái……

“A di… Ta chỉ bỏ qua nam hài này một lần.” Khoa Lạc Đặc ngồi ở trước giường, vuốt nhẹ đôi môi không phòng bị của Đông Phương.

“Nếu như hắn trở lại trêu chọc ta, như vậy… Xin mời a di không nên nhắc lại lời thỉnh cầu này nữa.”

Mã Thụy Đặc phu nhân làm sao không hiểu Khoa Lạc Đặc đang suy nghĩ cái gì: “Khoa Lạc Đặc, rơi vào tay ngươi một lần, hắn sau này tuyệt đối không dám đến trêu chọc ngươi. Không nên tái tốn tâm tư.”

“Phải không?” Đôi môi mỏng hiện ra một tia tươi cười quỷ dị.

Đông Phương, thượng đế cho ngươi một cơ hội.

Ta cũng cho ngươi một cơ hội.

Khiến cho chúng ta, bắt đầu trò chơi truy đuổi đi.

Đông Phương đang hôn mê, hồn nhiên không biết rằng, hắn đã trở thành vai chính của một trò chơi thú vị.

Mà bởi vì sự bắt đầu của Mã Thụy Đặc phu nhân, địa ngục của hắn mở ra một tia hy vọng trốn thoát.

Ngươi có thể chạy thoát sao? Đông Phương……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.