Địa Ngục Chi Ngược

Chương 6



Thời gian trôi nhanh theo nụ cười của Đông Phương.

Dưới sự bảo vệ che chở của Mã Thụy phu nhân, hắn không chút nào cảm nhận được phong ba bão tố trước cuộc sống yên bình hiện tại. Mỗi ngày tại thảm cỏ xanh biếc trong tòa thành chơi đùa, bật cười đem báo chí quán tại trước mặt.

Lúc Đông Phương cười đến vui vẻ nhất, chính là tiêu đề của tờ báo xuất hiện tấm ảnh chụp thật to, mở rộng thông báo về sự biến mất bí ẩn và bất ngờ của một món bảo vật.

Đông Phương một bên khiến cho cảnh sát cùng các công ty bên ngoài sốt ruột tập trung tìm kiếm bảo bối đang bị bóp chặt trên tay, tùy ý lắc lên vài cái, một bên cười khanh khách cùng tấm ảnh chụp được phóng đại trên tờ báo so sánh.

Một năm rưỡi sống cuộc sống khoái lạc, cơ hồ làm cho hắn đem cái quá khứ rơi vào tay Khoa Lạc Đặc chịu giáo huấn quên sạch không còn một mảnh. Hơn nữa, có lẽ từ sau lần Mã Thụy phu nhân cảnh cáo, Khoa Lạc Đặc không còn đến tòa thành nơi Đông Phương trú ngụ.

Vừa lại một buổi sớm đầy nắng, tòa thành cổ kính nghênh đón một vị khách không mời.

Sáng sớm Mã Thụy phu nhân đã nhận được thong báo, nhưng lại cố ý tại thư phòng xem văn kiện một hồi, đại khái làm cho khách nhân chờ đợi khoảng hai mươi phút, mới khoan thai xuống lầu.

Trên gương mặt ung dung mang theo ý cười, Mã Thụy phu nhân tư thái ưu nhã mà đi vào lầu một của phòng khách rộng rãi.

“Thật sự là hi khách a.”

Mã Thụy phu nhân mỉm cười hướng phòng khách nơi đứa cháu Khải Thân đang chờ đợi. Đặc biệt vươn hai tay tiếp nhận cái ôm dào dạt nhiệt tình của Khải Thân.

Khải Thân không có bởi vì thời gian chờ đợi dài mà thiếu kiên nhẫn, hắn hòa nhã mỉm cười. Đúng là Lãng Tích gia tộc đặc biệt có sắc thái tinh khiết, mái tóc có màu vàng kim bao trùm vầng trán rộng của hắn, đôi con ngươi sắc bén, lợi hại như chim ưng cùng phụ thân hắn không giống nhau, ngược lại càng giống bá phụ của hắn —— Vinh Sơn, Người trượng phu sớm qua đời của Mã Thụy phu nhân.

“Tảo an, bá mẫu thân ái.” Khải Tâm dùng ngữ khí được gia giáo tốt đẹp hướng Mã Thụy phu nhân vấn an, vừa như có như không giấu diếm dấu vết đùa cợt trong giọng nói vì hành động chậm trễ của Mã Thụy phu nhân.

Cái này ám chỉ làm cho Mã Thụy phu nhân có điểm không được tự nhiên.

Người thanh niên trước mắt này, vốn sớm đã được chỉ định làm người thừa kế của Lãng Tích gia tộc, nói cách khác, hắn đang chú ý đến Mã Thụy phu nhân là người nắm quyền cai quản bây giờ.

Bởi vì Mã Thụy phu nhân tất hạ hư không, cùng với các nguyên lão trong gia tộc đối với năng lực của Khải Thân đều nhất nhất nhận thức được, khiến cho Mã Thụy phu nhân dù là nắm giữ quyền điều hành gia tộc cũng phải cố kỵ hắn vài phần.

“Ta tựa hồ không được hooan nghênh.” Khải Thân giương đôi mắt thâm trầm thẳng tắp nhìn chằm chằm Mã Thụy phu nhân, thái độ gần như vô lý làm cho người ta có điểm chán ghét.

Mã Thụy phu nhân âm thầm tức giận, rồi lại bắt đầu cảnh giác. Khải Thân, cũng không phải là người không biết chừng mực, trừ phi ——- có chuyện gì đó khiến hắn có bộ dáng đắc ý đến như vậy.

“Không được hoan nghênh?” Mã Thụy phu nhân từ “từ ái” mà nắm lấy cánh tay Khải Thân đang ngồi ở trên bộ ghế salon xa hoa. “Ngươi biết, ta luôn luôn không thích người khác tới tòa thành này quấy rối ta tịnh dưỡng mà, cái này chính là không phải nhắm vào ngươi —– đứa cháu thân yêu của ta.”

Khải Thân cười, trong mắt thoáng phát ra quang mang chứa đầy mưu kế: “Bá mẫu, người đã rất lâu không có đi tuần tra các sòng bạc rồi. Ta đang suy nghĩ, Liệu người có hay không muốn ta vì người lo liệu?”

“Cái này cần thiết sao?”

“Không ngừng tuần tra sản nghiệp vốn là căn bản để duy trì sự hưng vượng cho Lãng Tích gia tộc, hay phải nói là truyền thống của gia tộc chúng ta.”

Mã Thụy phu nhân buông hạ ánh mắt đang thưởng thức các họa tiết được thêu thủ công một cách tinh xảo trên bộ salon sang quý, chậm rãi nói: “Ta có phương pháp quản lý của chính mình, việc tuần tra, không phiền ngươi phải nhọc lòng”

Khải Thân giống như bị đóng vào một cây đinh, sắc mặt cũng không có thay đổi, chỉ là từ trong túi móc ra cái bật lửa, “Tích đáp” một tiếng mở ra.

Nhìn chăm chú hỏa quang diêu dặc trong chốc lát, lại đem bật lửa đóng lại.

“Ta đối với việc tuần tra, không một chút nào bận tâm.”

Khải Thân ngẩng đầu nhìn chằm chằm Mã Thụy phu nhân, khóe một giương lên một chút: “Việc ta bận tâm, chỉ là thân thể của bá mẫu thôi.”

Trái tim Mã Thụy phu nhân đập kịch liệt hơn, ổn định tâm thần, miễn cưỡng cười nói: “Thân thể? Thân thể ta có cái gì đáng bận tâm?”

“Bá mẫu, tỷ tỷ của người cũng không phải bởi vì di truyền khuyết điểm gia tộc mà sớm qua đời sao? Ta nghe nói bá mẫu gần đây thân thể không khỏe, làm cho ta có điểm lo lắng nha.”

Gương mặt Mã Thụy phu nhân đột nhiên trở nên âm trầm, kiêu ngạo hỏi: “Khải Thân, ngươi là đến nguyền rủa ta sao?”

Khải Thân cũng không vì thế mà thay đổi sắc mặt, nhẹ nhàng cười, đang muốn trả lời, ánh mắt lại bị người phía sau Mã Thụy phu nhân hấp dẫn, thất thần ngây dại.

Đông Phương hôm nay thức dậy rất sớm, hắn không có việc gì làm nên đi tản bộ, đang định tìm việc gì thú vị một chút để làm, nhưng lại đột nhiên nghe thấy từ trong phòng khách truyền ra thanh âm có điểm tức giận của Mã Thụy phu nhân.

Mã Thụy phu nhân vốn là luôn luôn không oán không giận, vị phu nhân cực kì phong phàm, con người nàng, chưa bao giờ mảy may mà thất thố.

Này chắc chắn dẫn phát lòng lòng hiếu kì của Đông Phương. Cho nên, hắn dựa theo lệ hằng ngày, đi ra bên ngoài, lanh lợi mà leo lên mép cửa sổ, nhẹ nhàng khéo léo mà xông vào trong phòng khách, nhấc lên hai chân ngồi ở trên cửa sổ. Động tác của hắn rất nhanh và an tĩnh, cư nhiên không có phát ra bất cứ thanh âm gì.

Khải Thân đứng dậy trong nháy mắt, giống như bị sự xuất hiện của tuyệt mỹ nam hài tác động, hắn có điểm thất thần. Đông Phương cũng không có mang hài, đôi chân trần trắng noãn trong suốt tiếp tục từ bệ cửa sổ nhảy một cái, làm cho thần chí Khải Thân tựa hồ cũng theo tiết tấu của hắn mà nhộn nhạo.

Mã Thụy phu nhân cảm giác được cả gian phòng tràn ngập không khí quỷ dị, vội vàng theo tầm mắt Khải Thân hướng phía sau nhìn lại.

Quả nhiên là Đông Phương, người khiến cho nàng vừa yêu thương, vừa tức giận.

Trong khoảnh khắc quay đầu lại, khóe mắt bắt gặp ánh mắt Khải Thân phát ra luồng quang mang, đó là ——– ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu của người trong Lãng Tích gia tộc.

Điều này làm cho Mã Thụy phu nhân bất an, nàng trừng mắt nhìn Đông Phương, cúi đầu quát một tiếng: “Còn không nhanh đi ra ngoài, này thành bộ dạng gì nữa?”

Đông Phương tinh nghịch đối Khải Thân làm mặt quỷ, hắn chưa bao giờ bị Mã Thụy phu nhân dùng thanh âm nghiêm khắc như thế đối xử, nghe vậy cũng lặng đi một chút. Nhưng hắn rất nhanh lấy lại tinh thần, phảng phất cũng nhận thấy được ánh mắt không mấy thiện ý của Khải Thân, khẽ liếc sang Mã Thụy phu nhân, lại quay qua hướng Khải Thân nhe răng khiêu khích, mới không thành vấn đề mà cả người xinh đẹp ngửa ra sau, từ trên cửa sổ linh lợi mà xoay người đi ra ngoài, huýt sáo biến mất khỏi tầm mắt của Khải Thân.

“Hắn ta là hài tử của bằng hữu ta.” Mã Thụy phu nhân dùng ngữ khí cảnh cáo, nhắc nhở Khải Thân, lại cố ý cho thêm một câu: “ Là hài tử bằng hữu tốt nhất của ta.”

Mặc dù từ tình báo biết được Mã Thụy phu nhân dưỡng một tiểu nam hài trong biệt thự, nhưng không nghĩ tới hài tử này lại động lòng người như thế.

Khải Thân đem tầm mắt chuyển qua Mã Thủy phu nhân: “Thật sự là một tiểu hài tử đáng yêu.”

Loại giọng điệu cảm thấy hứng thú này làm cho Mã Thụy phu nhân sinh khí, trong lòng cũng mơ hồ bất an. Nàng vốn biết rõ Khải Thân là loại người như thế nào, hắn hội tụ đầy đủ đặc điểm của Lãng Tích gia tộc, là người có đầy đủ tư cách để kế thừa Lãng Tích gia tộc ——– ngạo mạn, quyết đoán, không từ thủ đoạn, điên cuồng giữ lấy thứ mình muốn, trải qua mấy năm hỗ trợ của các vị nguyên lão trong gia tộc, hắn đã dần dần không đem quyền lực nắm giữ gia tộc của Mã Thụy phu nhân để vào mắt, điều làm cho Mã Thụy phu nhân kinh hoàng nhất chính là ——— hắn quả thực là người có thực lực.

Bắt đầu từ năm trước, Mã Thụy phu nhân cùng Khải Thân đã từ từ hình thành tình thế mỏng manh.

Khải Thân đối với chuyện mình kế thừa sản nghiệp gia tộc tin tưởng mười phần, mà hắn không muốn đề cập sớm vấn đề đoạt quyền trong tay Mã Thụy phu nhân, để không hình thành nội chiến trong gia tộc, làm suy yếu thế lực của gia tộc. Mã Thụy phu nhân dù sao cũng không có nhi tử, nàng đối với chuyện Khải Thân muốn kế thừa cũng không gia tăng ngăn trở, mặc dù nàng không thích hắn, nhưng không thể phủ nhận hắn là người có tiềm lực kế thừa nhất trong gia tộc.

Hai người tại lợi ích của gia tộc đồng nhất trí, giữa người bị kế thừa cùng kẻ được kế thừa vẫn bảo trì được sự bình an bên ngoài mối quan hệ thân mật, kỳ thực là đang âm thầm bồi đắp thêm thế lực cho bản thân mình.

Nhưng hôm nay, Khải Thân tựa hồ là cố ý muốn tới xé bỏ lớp mặt nạ giả dối đó.

“Ta nghĩ, gặp mặt hôm nay cũng chẳng mấy khoái trá gì.” Mã Thụy phu nhân một lần nữa ngồi xuống, khôi phục tư thái ưu nhã cao quý trước sau như một. “Ta có thể mời ngươi rời đi không?”

“Ta cũng không nghĩ muốn tạo ra bất cứ việc gì không thoải mái. Thế nhưng, nếu như bá mẫu vì sức khỏe không tốt mà muốn đem đại nghiệp của Lãng Tích gia tộc giao cho ngoại nhân thì hãy nói, ta sẽ nghĩ biện pháp chia sẻ củng bá mẫu.” Khải Thân không có ngồi xuống, hắn hài lòng đứng giữa phòng khách, đem chiếc bình cổ được đặt trên tủ chơi đùa, thân hình cao lớn của hắn mơ hồ càng gây cho Mã Thụy phu nhân cảm giác bị uy hiếp.

Mã Thụy phu nhân tâm thần chấn động: “Ngươi tốt nhất nên giải thích một chút về lời ngươi vừa nói.” Nàng nhẹ nhàng nói, thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đầy bão táp.

“Bá mẫu đem đại nghiệp của gia tộc ta lặng lẽ đặt vào tay Khoa Lạc Đặc, đứa cháu trai của người, đây mới là ý tứ của ta.”

“Ngươi đây là đang vũ nhục ta, vũ nhục người cầm quyền của Lãng Tích gia tộc!” Mã Thụy phu nhân ngồi ngay ngắn, ngẩng cao đầu, nói ra từng câu từng chữ một. Mỗi khi Mã Thụy phu nhân lộ ra bộ dáng như lúc này, nói rõ nàng đang phẫn nộ cực độ, mà mọi người, đều bị bộ dáng phẫn nộ cùng nghiêm khắc khác hẳn ngày thường của nàng làm cho sợ hãi.

Khải Thân đối với sự phẫn nộ của nàng một chút phản ứng cũng không có, hắn trào phúng phản bác, hai tròng mắt vô lý mà nhìn thẳng Mã Thụy phu nhân: “Không có bất kì kẻ nào có đủ dũng khí vũ nhục ngài, bá mẫu thân ái của ta. Điều ta muốn biểu đạt chính là, căn cứ vào báo cáo y liệu, khuyết điểm di truyền của gia tộc trên người ngài đã bắt đầu phát tác, mức độ suy thoái này đã rất nghiêm trọng hầu như không cách này chữa trị. Ta phi thường hi vọng, trong khoảng thời gian vài tháng còn lại của ngài, Lãng Tích gia tộc hết thảy phải được chiếu cố hoàn hảo nhất, không được bởi vì chút ý nghị của người cầm quyền mà bị tổn hại.”

“Ngươi… . .” sắc mặt Mã Thụy phu nhân đột nhiên một mảnh tái nhợt, đôi tay run rẩy vội vàng hướng ***g ngực mà khẽ xoa.

“Nếu ta không được hoan nghênh, như vậy đã quấy rầy ngài rồi.” Chuyến đi này đã đạt được mục đích, tình báo về thân thể Mã Thụy phu nhân quả không sai. Khải Thân dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Mã Thụy phu nhân đang dựa lưng vào trên bộ salon mềm mại, lễ phép cúi đầu.

Đi tới trước cửa phòng khách, hắn tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, tư thái mang theo thắng lợi xoay người nói: “Lần này bái phỏng, đã thông qua sự đồng ý của các vị nguyên lão trong tộc. Đồng thời, vì sự tịnh dưỡng của bá mẫu, việc làm ăn trong gia tộc tạm thời do ta phụ trách.” Hắn lạnh lùng trừng mắt trêu tức Mã Thụy phu nhân. “Vì tránh nội chiến không cần thiết trong gia tộc, một số người bị tạm thời đình chỉ hết thảy quyền lợi.”

Cuối cùng vẫn như cũ duy trì bộ dáng tôn quý khẽ hướng Mã Thụy phu nhân liếc mắt một cái, Khải Thân mỉm cười, rời khỏi phòng khách hoa lệ.

Trong phòng khách tràn ngập không khí nặng nề cùng lo âu làm cho người ta hít thở không thông.

Vị Khố Nông quản gia đã đi theo bên cạnh Mã Thụy phu nhân bao năm, nhận thấy sự bất đồng cùng ngày thường của Khải Thân, vội vã tiến vào, bất động đứng bên Mã Thụy phu nhân trầm mặc không nói.

Hắn biết, nữ chủ nhân của hắn đang suy nghĩ về chuyện gì đó cực kỳ trọng yếu. Chỉ khi nào gặp phải vấn đề rất nghiêm trọng, thần tình trên gương mặt Mã Thụy phu nhân mới ngưng trọng như vậy, mà lúc này, Khố Nông tuyệt đối sẽ không quấy rầy nàng.

“Khố Nông, báo cáo y liệu của ta bị tiết lộ rồi.” Trầm mặt hồi lâu, Mã Thụy phu nhân nhẹ nhàng đối người thân tín bên cạnh nói.

Khố Nông mí mắt khẽ giật, lập tức trấn định lại, suy nghĩ một chút, lão thành cẩn thận hỏi: “Muốn ta lập tức thay đổi tất cả bác sỹ cùng y tá phụ trách bệnh tình của phu nhân không?”

“Quá muộn rồi.” Mã Thụy phu nhân lắc đầu, nhìn mặt trời bắt đầu lên bên ngoài khung cửa sổ.

Thứ ánh sáng rực rỡ của cuộc sống.

Đáng tiếc, tánh mạng của nàng đã không cách nào tái kéo dài. Tưởng rằng chính mình có thể thoát khỏi lời nguyền đáng sợ này, không nghĩ tới, chính mình may mắn chạy thoát khỏi hai mươi năm sau, lại bị bác sỹ xác minh sự tồn tại bất hạnh đó. Vị tỷ tỷ thân ái nhất của nàng, mẫu thân của Khoa Lạc Đặc, cũng là chết vì cái khuyết điểm đáng sợ này.

Từ lúc bắt đầu phát hiện triệu chứng sớm nhất của khuyết điểm này, lúc đầu chỉ là ho khan một chút, sau đó thân thể cấp tốc mà suy yếu, không cách nào ăn cơm, đột nhiên cả người dường như già thêm mấy mươi tuổi, khí quan không cách nào đối phó với các hoạt động bình thường, ngắn ngủn ba tháng, có thể đoạt đi mạng sống của một người khỏe mạnh.

Trời cao cuối cùng đối nàng cũng có chút công đạo, cho nàng thời gian hai mươi năm, chờ đợi Khoa Lạc Đặc khôn lớn nên người, hoàn lại làm cho nàng gặp được Đông Phương, mỉm cười vượt qua một đoạn thời gian này.

“Các vị nguyên lão trong Lãng Tích gia tộc đã đồng ý cho Khải Thân tiếp nhận sự nghiệp của gia tộc, đến một ít nhân viên đắc lực của ta cũng bị đình chỉ chức quyền.” Mã Thụy phu nhân thở dài. Sau khi thở ra một hơi dài, thời khắc đó trên gương mặt được trang điểm tỉ mỉ lộ ra một tia tuyệt vọng: “Biết người cầm quyền mạng sống bị hạn chế, tự khắc muốn lập tức tăng cường thế lực mới, này cũng hẳn là điều tự nhiên.”

“Phu nhân… . . .”

Mã Thụy phu nhân đầu óc đang cấp tốc hoạt động, nàng nhìn ra cửa sổ một mảnh cảnh sắc tươi sáng, trên gương mặt hiện ra vài phần lo lắng: “Khải Thân vốn là người rất có dã tâm, hắn vẫn để mắt tới chuyện Khoa Lạc Đặc quản lý khu Ngõa Tây Tư của gia tộc.”

“Phu nhân, xin đừng nên lo lắng quá, Khoa Lạc Đặc thiếu gia nhất định có thể đối phó được hắn.”

Mã Thụy phu nhân nghe xong lời an ủi của Khố Nông, lộ ra nụ cười thoải mái: “Không sai, Khoa Lạc Đặc sẽ đối phó được hắn, khoa Lạc Đặc thân ái của ta, vốn không có người nào có thể chiến thắng người ưu tú như hắn.” Nhưng nụ cười đó rất nhanh lại biến mất. “Ôi, còn có Đông Phương.”

Nhớ tới một Đông Phương tinh nghịch lại không biết trời cao đất dày, với gương mặt có thể mê hoặc cả thế nhân nhưng lại ngang ngạnh giống như một bảo bối tiểu hài tử, Mã Thụy phu nhân không khỏi vì từng tại đáy mắt Khải Thân chứng kiến quang mang đầy chiếm hữu của hắn mà nhíu mày.

“Đằng Tân, đến giờ mà khắp nơi vẫn còn truy nã Đông Phương sao?”

Khố Nông gật đầu: “Đúng vậy, đến người thừa kế tư gia vẫn phái người không ngừng tìm hiểu hành tung của Đông Phương thiếu gia, gần đây còn muốn đem suy nghĩ hướng tới tòa thành này nữa. Hơn nữa… . . .”

Hắn dừng lại một chút, có điểm bất an mà tiếp tục nói: “Đằng Tân. Tựa hồ đối với tư liệu về Sóc Phúc Lai ti gia tộc rất hứng thú.”

Mã Thụy phu nhân chấn động toàn thân, đứng lên, vừa vặn trông thấy Đông Phương leo lên trên pháo đài cổ kính ngoại một gốc cây đa cao cao, quay đầu hướng nàng ngoắc tay.

Mã Thụy phu nhân quay về Đông Phương đang ở phía xa nở nụ cười thật tươi, tới khi Đông Phương quay đầu đi, khuôn mặt nghiểm nhiên lập tức nhiễm mãn vẻ buồn rầu: “Ngươi cho rằng, Đằng Tân đối với Đông Phương cảm thấy hứng thú, là bởi vì choa thỏa sự hiếu kỳ, hay là hắn đã biết Đông Phương vốn là người của Sóc Phúc Lai Ti gia tộc?”

Khố Nông không có trả lời, suy nghĩ thật lâu, mới nói: “cho dù thiếu gia bây giờ không biết rõ thân phận của Đông Phương thiếu gia, chính là hắn không ngừng truy, đem Đông Phương thiếu gia nắm trong tay, cuối cùng đương nhiên sẽ phát hiện ra hết thảy tất cả.”

“Ôi… . ta không nên để cho Đông Phương đi trộm đồ vật khắp nơi.” Mã Thụy phu nhân cười khổ. Đứa nhỏ này thực biết cách làm người khác lo âu, bây giờ chính là vô ưu vô tư tại trên đại thụ mà rèn luyện thân thủ cao siêu của hắn, chơi đùa một cách bất diệc nhạc hồ (vui vẻ).

Đông Phương chẳng những rước lấy sự chú ý từ phía cảnh sát quốc gia cùng các công ty an ninh, điểm chí mạng chính là chọc tới hai gia tộc trong số tam tộc có thế lực khủng khiếp nhất từ xưa tới nay.

Người kế thừa Tư Gia gia tộc —— Đằng Tân. Đến người kế thừa Lãng tích gia tộc ——- Khải Thân.

Hai người kia, cũng vốn là dạng người không dễ đối phó.

Nếu Đông Phương mất đi thế lực bảo vệ to lớn này, không có khả năng thoát khỏi bộ trảo của hai người kia.

Mã Thụy phu nhân tự hỏi một lúc lâu, rốt cuộc thở dài một hơi, quay sang Khố Nông phân phó: “Ngươi gọi Đông Phương đến cho ta.”

Khố Nông tựa hồ biết được quyết định của Mã Thụy phu nhân, khẽ liếc mắt nhìn nàng một cái.

“Ta đã quyết định rồi, ngươi mau đi gọi Đông Phương lại đây cho ta.”

Khố Nông lúc này nới động thân, đi ra khỏi phòng khách.

Mã Thụy phu nhân nhìn theo bóng lưng của Khố Nông, mệt mỏi mà dựa vào bộ salon bên cạnh chiếc điện thoại cổ tinh xảo, dùng ngón tay thanh mảnh ưu nhã mà quay dãy số quen thuộc.

“Này, Khoa Lạc Đặc, là ta… …”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.