Dịch Lộ Lê Hoa

Chương 24: Ly hợp tổng quan tình [16]




Chuyện là thế này. Ngày hôm ấy, sau khi người phái Thiếu Lâm đi rồi, mấy người ở đại điện trò chuyện vài câu. Nói được nửa chừng, bỗng dưng Lộ Dao cảm thấy ngực nằng nặng, nhẹ nhàng xoa huyệt Thiên Trung vài cái liền cảm thấy có vị ngọt xộc lên. Lộ Dao tự biết chẳng qua là vừa rồi hơi thở bị nghẹn mà ra, không có gì đáng ngại. Lại cảm thấy nếu phun ra thì làm dơ nền nhà còn làm phiền đạo đồng người ta đi chùi, bèn dùng ống tay áo, mượn cớ lau miệng, phun một ngụm máu vào ống tay áo. Cứ tưởng động tác này không chê vào đâu được, lại không dè Ân Lê Đình ngồi bên cạnh đang lo âu nhìn chằm chằm từng cử chỉ của nàng, một động tác nhỏ này hoàn toàn không qua được mắt chàng. Chỉ thấy tay áo Ân Lê Đình khẽ huơ, ống tay áo thụng của Lộ Dao bị lật lên, Ân Lê Đình nhìn vào thì thấy ống tay áo xanh nhạt nhuốm một vết máu đen ngòm, lập tức đỏ mắt nhìn nàng.

Giọng nói trước giờ mềm mỏng lần đầu tiên gằn lên, quát “Lộ Dao!”

Thế nên, sự tình sau đó căn bản có thể hình dung ra được. Lộ Dao bị mấy người tống về phòng không nói một lời, còn bị yêu cầu vừa đấm vừa xoa bắt nằm trên giường ít nhất nửa tháng. Vừa nghe yêu cầu đó, thiếu chút thì Lộ Dao hộc máu tại chỗ lần nữa. Vội vàng thề thốt nói nàng lấy danh dự của thần y ra mà thề, ngụm máu đó không phải chuyện gì lớn, ói ra được mới tốt. Có điều lần này hình như chẳng ai có ý định tin tưởng nàng, càng hoàn toàn phớt lờ tôn nghiêm của một thần y như nàng, dám vời một lão đại phu xúc đất bỏ đi cổ lỗ sỉ dốt đặc cán mai dưới núi lên khám cho nàng, đã vậy còn kê ‘đơn thuốc’ mà theo như Lộ Dao miêu tả thì là lãng phí tài nguyên chữa bệnh. Hàn Hề tạm thời bị sư phụ dừng khóa học y, mỗi ngày thay vì thời gian học bài đến nói chuyện với Lộ Dao nằm ườn đến sắp mốc ra. Lần nào Lộ Dao cũng lấy bát thuốc hầm từ phương thuốc kia ra ân cần dạy bảo cho tiểu Hàn Hề, nói tương lai nếu con mà kê đơn thuốc cho ta thế này, ta sẽ tự ra tay thanh lý môn hộ, tiết kiệm tài nguyên dược liệu, cũng đỡ phải mất mặt. Tiểu Hàn Hề ngoan ngoãn gật đầu, đây là chuyện duy nhất khiến Lộ Dao cảm thấy tạm hài lòng.

Thời gian này ngày nào Ân Lê Đình cũng tới, mỗi lần tới hai người nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cũng khá vui vẻ miễn là không đề cập tới đơn thuốc xúi quẩy kia. Ân Lê Đình nói, Lộ Dao, chỉ cần muội tự mình kê một đơn thuốc tốt hơn, vậy thuốc của đại phu kia tự nhiên không cần nữa. Đầu tiên mặt mày Lộ Dao thảm não, nghĩ thầm, không phải ta không kê mà là căn bản không có gì để kê, có bệnh đâu mà kê đơn chứ. Nhưng đảo mắt một cái, cầm bút lên roẹt roẹt roẹt viết một cái đơn, nói, cái này cao minh hơn đại phu kia nhiều. Sau đó âm thầm vui sướng, nghĩ bụng coi như thoát nạn, thoát nạn rồi. Ai dè một ngày sau Ân Lê Đình đưa đến vẫn là loại thuốc trước đó. Lộ Dao vội vàng nói cái này không phải ta kê. Ân Lê Đình lẳng lặng nhìn Lộ Dao đáp, ta hỏi tứ ca rồi, muội kê là cam thảo thông họng. Lộ Dao thấy bị Ân Lê Đình vạch trần, lập tức mặt mày méo mó, ai oán uống bát thuốc có mùi kỳ cục kia, vẻ mặt khổ sở thê thảm. Ân Lê Đình lấy làm lạ, muội là đại phu sao lại sợ uống thuốc như thế? Lộ Dao trợn trắng mắt, huynh thích luyện kiếm như vậy có sợ bị kiếm chém không?

Thời gian này cũng không tính là tịch mịch. Nghe tin nàng bị ‘thương’, còn bị hòa thượng Thiếu Lâm dùng nội lực đả thương, ngay cả Du Đại Nham cùng Trương Tam Phong quanh năm chẳng mấy khi ra khỏi cửa cũng tới thăm. Nàng không biết lời đồn đại đã biến thành cái dạng gì nữa, nhưng từ bộ dạng Du Đại Nham chạy tới thăm nàng, nghiến răng nghiến lợi chửi bới Thiếu Lâm tự là đoán được lời đồn đãi bên ngoài lợi hại cỡ nào. Vì thế vội vàng giải thích, tiểu muội căn bản không có gì đáng ngại, toàn do lục đệ nhà huynh không chịu bỏ qua cho muội thôi. Du Đại Nham nghe xong ngây ra, liền đó cười tươi rói nói, vậy Lộ Dao mau nghỉ ngơi cho khỏe đi. Nụ cười đó quả thật khiến Lộ Dao phát hoảng.

Khi Trương Tam Phong tới, Lộ Dao mặt mày thảm thương nói, Trương chân nhân à, cầu xin ngài, quản lục đệ tử của ngài đi, nếu cần thì cho chàng ấy thêm nhiều bài vở vào, để chàng ấy không có thời gian tới dày vò vãn bối, cứ tiếp tục thế này trên người vãn bối có thể mọc mộc nhĩ, nấm, linh chi gì đó lắm. Trương Tam Phong cười ha hả, nói linh chi là thứ tốt mà, dược thảo tốt nhất của Võ Đang ta chính là linh chi. Lộ Dao hoàn toàn bị tư duy nhảy cóc của đương kim Bắc Đẩu võ lâm khuất phục, càng thêm tin tưởng, phàm là vĩ nhân danh tiếng thì tư duy càng không giống người thường, sau đó bắt đầu xét lại mình, thân là một thần y, có phải tư duy của nàng quá bình thường rồi không.

Rốt cuộc, rầu rĩ trong phòng năm ngày, Lộ Dao nhớ tới bản Ỷ Thiên Đồ Long ký của Thu Nhiên mà thời gian trước vì bận tối mắt bị nàng vất dưới gối đầu quên béng đi, nghĩ đến chuyện đám hòa thượng bạo lực Thiếu Lâm tới điều tra hôm trước, lại nhớ tới chuyện Trương Thúy Sơn hôm đó Ân Lê Đình nói cho mình nghe, Lộ Dao suy nghĩ, hôm nay không như trước, trước mắt dường như mình đã dính vào ân oán giữa Võ Đang và Thiếu Lâm, hay là đọc trước một lần vẫn đảm bảo hơn, bằng không quậy không khéo sẽ vướng sâu vào phiền phức. Vì thế một lần này triệt để phá hỏng cuộc sống nửa tháng sau đó của Lộ Dao. Theo như Phó Thu Nhiên ghi lại, vết thương của Du Đại Nham không hề lành, dẫn tới sau khi vợ chồng Trương Thúy Sơn quay về, chưa ở được mấy ngày liền tự sát mà chết. Trương Vô Kỵ, đứa con mồ côi vì hàn độc thường xuyên bộc phát mà lưu lạc giang hồ, cơ duyên xảo hợp học được Cửu Dương chân kinh, cuối cùng trở thành giáo chủ Minh giáo, điểm kết thúc của sự kiện này dừng ở việc Chu Nguyên Chương thống lĩnh Minh giáo tiêu diệt nhà Nguyên. Nhưng hiện tại… hiện tại chỉ mấy tháng nữa Du Đại Nham có thể nhảy nhót đi lại, cùng Du Liên Châu luyện Võ Đang miên chưởng rồi… Lộ Dao khổ sở vùi đầu vào ổ chăn, phát hiện bản thân phạm phải một sai lầm khá nghiêm trọng, thay đổi toàn bộ quá trình vốn có. Kết quả mấy ngày liên tiếp, Ân Lê Đình thấy Lộ Dao rất bất thường. Đang nằm trên giường cũng không yên, nháy mắt ỉu xìu như trái cà héo, lòng không khỏi bắt đầu lo lắng, suy nghĩ liệu có phải Lộ Dao không giống những người khác. Như A Nhiên vậy, không thể nuôi nhốt trong lồng, bằng không nhất định buồn rầu mà chết. Bèn nói: Lộ Dao, hay là muội đi lòng vòng trên núi đi, chỉ cần cẩn thận không dùng nội lực là được rồi. Cứ tưởng nói như vậy thoáng cái Lộ Dao sẽ khôi phục tinh thần, ai ngờ Lộ Dao lại uể oải xua tay, nói một tiếng biết rồi liền tiếp tục vùi đầu vào chăn lăn qua lộn lại. Hại Ân Lê Đình lo lắng không biết làm thế nào.

Mãi tới hôm đó, Trương Tùng Khê tới.

Trương Tùng Khê nhìn bộ dạng lừ đừ của Lộ Dao, mỉm cười, ngồi xuống cạnh bàn đối diện, hỏi “Tiểu Lộ có thấy khá hơn chưa?”

Lộ Dao dụi mắt gật đầu “Đỡ hơn rồi, đỡ hơn rồi.”

Trương Tùng Khê nhủ thầm, không nói với giọng thường ngày ‘căn bản muội không có chuyện gì’ nữa, xem ra vấn đề hơi lớn rồi đây.

Bất quá hôm nay Trương Tùng Khê đặc biệt có chuyện tới tìm, lại thêm Lộ Dao tính tình hào sảng, vì thế tán gẫu hai câu liền mở miệng nghiêm chỉnh: “Tiểu Lộ, Trương tứ ca có chuyện muốn nhờ muội chỉ bảo một chút.”

Lộ Dao nghe giọng Trương Tùng Khê trịnh trọng, vì thế cũng nghiêm mặt hỏi “Chỉ bảo thì không dám, có chuyện gì Trương tứ ca cứ nói đi.”

Trương Tùng Khê hơi chần chừ, đáp: “Ta từng nghe lục đệ nói, muội từng thảo luận chuyện của ngũ đệ với đệ ấy.”

Lòng Lộ Dao hơi trĩu xuống, mấy ngày nay bị nguyên tác Ỷ Thiên Đồ Long ký kia làm cho bối rối, hiện giờ hễ nói đến chuyện này là nàng thấy đau đầu, đầu to ra. Đành phải dùng chính sách cũ rích nhất… gật đầu.

“Theo cái nhìn của Lộ cô nương, ngũ đệ ta liệu có bình an… có khả năng trở về nữa không?”

Lộ Dao lấy tay che mặt “Trương tứ ca, ta không phải thần tiên, chuyện này làm sao mà biết…”

Trương Tùng Khê than thở: “Hai năm nay sư huynh đệ chúng ta kiếm khắp đại giang nam bắc, nhất là phương nam, cơ hồ mỗi ngọn núi đều bị đệ tử Võ Đang quật lên ba thước tìm hết một lượt, thế nhưng nửa điểm tin tức cũng không có. Sống phải thấy người, chuyện này… ôi!”

Lộ Dao nghe giọng điệu Trương Tùng Khê, lòng không biết là tư vị gì, trầm tư mấy khắc, cuối cùng chớp chớp mắt mở miệng “Với năng lực của Trương ngũ hiệp, nếu như có chuyện, không lý nào một tia manh mối cũng không để lại. Mà Ân lục ca có nói, Tạ Tốn kia cũng không phải người thương, công phu bản lĩnh e là cao hơn Trương ngũ hiệp nhỉ?”

Ngược lại, Trương Tùng Khê rất khách quan, gật đầu “Chắc là thế.”

Lộ Dao nói: “Vậy thì đúng rồi. Hai người cộng thêm một đại tiểu thư Thiên Ưng giáo nữa, chỉ cần ba người này không tự kìm kẹp mình, phỏng chừng cho dù gặp nguy hiểm cũng không xảy ra chuyện gì lớn.”

“Chi tiết mấu chốt này ta cũng từng nghĩ tới, trên đảo Vương Bàn Sơn đã không có ngũ đệ, người của các phái khác không ai may mắn thoát nạn, xem ra ít nhất đương thời Tạ Tốn không có làm khó ngũ đệ. Chỉ là mấy năm nay…” Trương Tùng Khê thở dài không nói.

Mấy năm nay… một câu than thở khiến Lộ Dao bỗng nghĩ tới Phó Thu Nhiên, bởi vì cùng câu nói, cùng giọng điệu này, Thu Nhiên cũng từng nói qua. Lúc đó nàng và Thu Nhiên sóng vai nhau mà đứng, cơn gió se lạnh ngày xuân thổi rối tóc hai người cùng với tro tàn trên đất. Lộ Dao chỉ cảm thấy lúc đám tro kia bốc lên không trung, bị thổi tan tác trong gió xuân, dường như tinh thần và sức mạnh của mình cũng bị xé nát. Lúc đó, một câu cảm thán ‘mấy năm nay’ của Thu Nhiên khiến nàng cảm nhận được cái gì gọi là nước mắt cạn khô, tro bụi tứ phía gợi lên cái cảm giác xé ruột xé gan một cách âm thầm.

“Huynh đệ chúng ta chỉ hận khi đó để một mình ngũ đệ đi Long Môn tiêu cục, mấy năm nay nhị ca và thất đệ cứ hay tự trách, hận mình chậm chạp, đến Long Môn tiêu cục trễ vài ngày. Chỉ có vài ngày mà khiến ngũ đệ không rõ tông tích từ đó. Ta cũng nghĩ nếu tất cả có thể quay lại, chỉ cần vài sư huynh đệ ở bên cạnh ngũ đệ thì đã không như thế.”

“Nếu tất cả có thể quay lại…” Lộ Dao thì thào, không khỏi nghĩ đến Thu Nhiên và mình, nếu tất cả quay trở lại thì sẽ thế nào đây? Kiếp trước, phải trái trắng đen, lên lên xuống xuống, nhất thời tất cả thoáng hiện trước mắt, vui buồn lẫn lộn, không cách nào nói được hết. Nàng từng nói với Thu Nhiên, người ta luôn nói đời người là một vở kịch, thật ra nếu là một vở kịch thật thì tốt rồi, bởi vì như vậy có thể quay lại lúc ban đầu bất cứ lúc nào. Mỗi đêm khuya tỉnh lại, vô số lần nàng lặng lẽ tự hỏi mình, nếu biết trước kết cục, tất cả có thể quay lại từ đầu, vậy nàng sẽ làm gì, Thu Nhiên sẽ làm sao, hay là biển xanh sẽ hóa thành nương dâu? Mỗi lần nghĩ đến đó, Lộ Dao lại vùi mặt vào chăn, nói với mình đời người không thể giả sử, cũng không thể quay lại được. Nhưng cứ đến đó, nước mắt đã cạn kiệt thời điểm đám tro kia tản đi lại dâng lên, ướt đẫm gối chăn. Chỉ vì kết quả quay lại đó, nàng không dám, cũng không muốn nghĩ.

Lộ Dao ngẩng đầu nhìn Trương Tùng Khê, lại nhớ tới đôi mắt đỏ hoe trong sơn động ngày đó của Ân Lê Đình. Võ Đang thất hiệp danh chấn giang hồ, người nào cũng là danh gia võ học, lúc lâm trận đối địch thì khí thế như ngưng đọng lại, nàng đã chứng kiến nơi Du Liên Châu và Ân Lê Đình. Nhưng trên thực tế, tình huynh đệ như thủ túc, nghĩa đồng môn học nghệ, chân thành tha thiết thấm sâu vào tận xương tủy, giống như nàng và Thu Nhiên vậy. Một chữ tình quả nhiên có thể khiến người kiên cường cách mấy cũng trở nên yếu đuối hết mực. Hôm nay, không ai có thể khiến quá khứ của nàng quay trở lại, nhưng những người trước mắt nàng đây, còn chưa đi đến bước không thể cứu vãn. Nghĩ đến điểm này, bỗng dưng Lộ Dao kích động lên. Tất cả quay trở về ban đầu, ảo mộng khiến nàng nghĩ cũng không dám nghĩ kia, hình như hôm nay nằm nơi tay nàng, do nàng tới thực hiện trên người họ. Tình sâu như nhau, mâu thuẫn rối rắm kịch liệt giống nhau, có lẽ tay nàng chỉ nhẹ nhàng gẩy một chút, bọn họ sẽ không có kết cục thê thảm như nàng. Nàng không phải thần tiên, không có năng lực quyết định vận mạng của người khác nhưng chí ít nàng có thể làm được một số chuyện trong khả năng của nàng, cũng giống như đại phu rất nhiều thời điểm không quyết định được sống chết của bệnh nhân, nhưng xưa nay nàng luôn tận lực. Chí ít như bây giờ, số mạng Du Đại Nham tốt hơn nguyên tác rất nhiều, đúng không?

Nháy mắt Lộ Dao hơi hiểu được, vì sao kẻ đáng chết cả trăm lần như nàng lại xuất hiện ở thế giới này. Trong thư Thu Nhiên nói Trang Chu mơ hóa bướm, không biết kiếp trước của họ là một giấc mơ, hay kiếp này mới là mơ, cũng có lẽ là cả hai. Nhưng, họ xuất hiện ở nơi này tất nhiên có nguyên nhân, nguyên nhân này muốn mượn tình cảm giữa nàng và Thu Nhiên cho phần tình cảm giống như vậy một cơ hội. Đúng như Thu Nhiên viết trong thư: tất cả không cần câu nệ, dựa theo tâm mà thôi. Có lẽ nàng không thể thay đổi được gì nhưng ít nhất lần này nàng muốn tận lực đi thử, không để bọn họ giống như nàng, bất lực tiếp nhận tất cả. Rốt cuộc nghĩ thông suốt tất cả, Lộ Dao ngẩng đầu, nhìn mặt trời ấm áp ngày đông ngoài cửa sổ, thở một hơi dài, mỉm cười nhìn Trương Tùng Khê: “Thật ra Trương tứ ca không cần lo lắng an nguy của ngũ đệ huynh. Ngày đó, trên đảo Vương Bàn Sơn, môn phái nào cũng có người phó ước, không điên thì chết, trừ ngũ đệ huynh, đại tiểu thư Thiên Ưng giáo Ân Tố Tố và Tạ Tốn ra không thiếu một ai. Nếu thật sự có bất trắc, với bản lĩnh của ba người này hiển nhiên có khả năng bình an vô sự nhất. Nhưng mà, Trương tứ ca, huynh có từng nghĩ tới nếu có ngày ngũ đệ huynh quay về sẽ thế nào chưa?”

Trương Tùng Khê đáp: “Hôm đó lục đệ nói với ta hai người ở trong sơn động nói chuyện này.” Đến đây nhìn Lộ Dao, thấy đối phương đang chờ mình bèn nói tiếp “Mấy năm nay, huynh đệ chúng ta ngày ngóng đêm trông ngũ đệ trở về, ta cũng loáng thoáng cân nhắc vấn đề này nhưng từ đầu chí cuối không dám kết luận. Ngày đó quả thật Tiểu Lộ nói trúng tim đen, phân tích thấu đáo. Thật tình khiến ta bội phục.”

Lộ Dao xua tay “Trương tứ ca không cần phải thế. Chẳng qua ngoài cuộc tỉnh táo, Lộ Dao không ở trong cuộc, không bị cảm tình hoặc lợi ích ảnh hưởng, đương nhiên nhìn rõ ràng hơn.”

“Hôm đó Tiểu Lộ nói, ngày ngũ đệ quay về cũng là ngày Võ Đang thêm chuyện. Ta suy đi nghĩ lại, biết là như thế nhưng vẫn bất an tột độ, cứ mãi nghĩ cách hóa giải. Không biết Tiểu Lộ có biện pháp nào hay chăng?”

Lộ Dao đáp: “Hôm đó ta đã nói rồi, thật ra xem như ngũ đệ huynh bị Tạ Tốn kéo xuống nước, vô tội liên lụy. Ngược lại bản thân Thiên Ưng giáo là vì Đồ Long đao, đại tiểu thư bọn họ bị kéo vào cùng là đáng. Chờ ngũ đệ huynh về, nếu thật sự đám nhân sĩ giang hồ nhung nhớ Đồ Long đao kia ùn ùn kéo đến, nhức đầu trước tiên nói sao cũng không phải là Võ Đang. Thế nên, đổi lại là ta, trước tiên kéo cả Minh giáo Tạ Tốn và Ân đại tiểu thư Thiên Ưng giáo xuống nước, huống chi hôm nay Thiên Ưng giáo ở vào cục diện bị các môn các phái vây công, huynh chẳng cần kéo, bọn họ cũng đã ở trong cuộc rồi.”

“Thiên Ưng giáo kia và Minh giáo đều là tà môn Ma giáo, sao Võ Đang có thể cùng một giuộc với họ được?” Trương Tùng Khê nghiêm mặt.

Nhìn sắc mặt Trương Tùng Khê, Lộ Dao chớp mắt: “Trương tứ ca, cái gọi là ‘Cùng Một Giuộc’ với ‘Kéo Xuống Nước’ khác nhau về bản chất chứ? Huống chi, vấn đề không phải là huynh có muốn cùng một giuộc hay không, sợ rằng khi ngũ đệ huynh quay về, những môn phái khác vì Đồ Long đao sớm đã xem huynh ấy và Tạ Tốn cùng một phường rồi.”

Lời vừa dứt, Trương Tùng Khê ngẩn người, kế đó liền hiểu ý Lộ Dao đôi chút, lại nghe Lộ Dao nói tiếp “Huống hồ, trên đời này chính tà dễ phân thế sao? Giáo phái của một người có thể quyết định người đó tốt hay xấu ư? Càng huống chi, trên đời này nào có người tốt hoàn toàn, người xấu tuyệt đối đâu? Người nếu phân được chỉ bằng hai chữ tốt xấu thì giang hồ này còn có cái gì hỗn tạp nữa đâu?”

Mấy câu này dường như đánh mạnh vào đầu Trương Tùng Khê, chàng trầm ngâm nửa ngày không trả lời. Tỉ mỉ suy gẫm, chàng cảm thấy Lộ Dao nói có lý, nhất là nhớ lại vài ngày trước nàng mới qua một kiếp với Thiếu Lâm, càng nhận ra được phải trái đúng sai không thể lấy môn phái chính tà ra mà bàn. Song dù sao cách nói này cũng có hơi quá phản nghịch, khiến chàng không dám đón nhận. Đảo mắt suy nghĩ, mấy câu này nếu ra giang hồ mà nói, Lộ Dao không khéo sẽ trở thành địch nhân của các danh môn chính phái, vì thế vội vàng dặn dò: “Tiểu Lộ, mấy câu này có đạo lý nhưng tuyệt đối đừng nói trước mặt người khác.”

Lộ Dao đảo mắt “Trương tứ ca, võ công ta chẳng ra làm sao nhưng đầu óc còn xài được.”

Trương Tùng Khê cười: “Đầu óc Tiểu Lộ mà không dùng được, sợ là chúng ta đều thành kẻ ngu si rồi.”

Lộ Dao cảm thấy hơi ngượng, sờ mũi, nói: “Vừa rồi là một cách, còn có cách khác.”

“Ồ?”

“Đám người đó ngoài mặt là vì Tạ Tốn, nhưng thật ra đại bộ phận là vì Đồ Long đao.”

Trương Tùng Khê cười khổ “Nào chỉ phần lớn, hôm đó ta và đại ca, nhị ca ước lượng một chút, chí ít phải sáu bảy phần. Thế nên càng lo âu, trước lợi ích giang hồ, đám người đó e là chuyện gì cũng dám làm.”

Lộ Dao nhíu mày, hai mắt sáng ngời, lóe lên một chút gian xảo: “Đấy là chuyện tốt, lo lắng làm gì? Trương tứ ca nên thắp hương cảm tạ đám người đó đều vì Đồ Long đao.” Ba chữ Đồ Long đao nói đặc biệt nhấn mạnh.

Trương Tùng Khê thoáng ngạc nhiên nhưng chàng cũng là người thông minh, nhìn sắc mặt Lộ Dao, một tia linh quang chợt lóe lên trong óc.

Lộ Dao nói tiếp “Bọn họ đã vì Đồ Long đao mà đến tất nhiên có thể vì Đồ Long đao mà đi. Nếu bây giờ giang hồ truyền ra lời đồn nói Đồ Long đao không ở trong tay Tạ Tốn mà ở một nơi khác, vậy còn ai quan tâm Tạ Tốn sống hay chết?”

“Tiểu Lộ nói là… di họa Giang Đông [17]?”

Lộ Dao cười đáp “Gần như thế, chính là ý đó. Người giang hồ đa phần chẳng chịu dùng đầu óc, lại thêm Đồ Long đao là cục xương lớn, chiêu này mười phần linh nghiệm hết chín.” Nói gần nói xa so sánh nhân sĩ giang hồ với chó, bỗng dưng sực nhớ Võ Đang thất hiệp cũng là người giang hồ vội vàng che miệng “Trương tứ ca, ta không nói Võ Đang đâu, đừng hiểu lầm!”

Trương Tùng Khê không để ý, cười nói “Không sao, Tiểu Lộ nói chuyện thẳng thắn, chọc đúng chỗ ngứa. Có điều, kế di họa này, quả thật không tìm được Giang Đông…”

Lộ Dao tỉnh bơ “Vậy thì phải xem các vị không vừa mắt ai! Có điều ta thấy Minh giáo và Thiên Ưng giáo ngược lại là đối tượng đề cử sẵn có. Song nếu muốn dằng dai lâu nhất thì quăng cho Thiếu Lâm. Thiếu Lâm phái lớn thế lớn, người khác muốn làm khó bọn họ không dễ. Ờ, khoan khoan… Du tam hiệp không phải bị thương bởi Đại Lực Kim Cang chỉ sao? Với lại ta nghe Ân lục ca nói lúc đó người đả thương huynh ấy cũng tìm Đồ Long đao?”

“Đúng thế.” Trương Tùng Khê gật đầu “Nhưng đẩy cho Thiếu Lâm không được đâu, hôm nay Thiếu Lâm đứng đầu võ lâm, sao có thể gài bẫy như thế?”

Lộ Dao vỗ tay “Huynh nghe ta nói trước đã. Thật ra cũng không tín là đổ tội cho Thiếu Lâm hoàn toàn, chỉ cần bám vào điểm Thiếu Lâm tăng nhân biết Đại Lực Kim Cang chỉ là đủ. Một đám khốn kiếp biết Đại Lực Kim Cang chỉ của Thiếu Lâm, đang tìm Đồ Long đao, hơn nữa võ công cao cường, năm đó đánh trọng thương người từng lấy được Đồ Long đao một lần là Du tam hiệp. Bây giờ truyền ra lời đồn nói Đồ Long đao lại xuất hiện trong tay đám khốn kiếp đó, tái xuất giang hồ. Cái đám ngu ngốc không đầu óc trên giang hồ sẽ nghĩ, đám người này dám đả thương Du tam hiệp dưới chân núi Võ Đang, tất nhiên võ công không kém, cướp Đồ Long đao từ tay Tạ Tốn tất là chuyện trong khả năng. Huống chi lúc đầu bọn chúng đánh trọng thương Du tam hiệp từng lấy được Đồ Long đao, vốn đã mang đến hiềm nghi. Bọn họ sẽ nghĩ, rất có khả năng sau khi Tạ Tốn dùng Sư Tử hống đả thương mọi người, mãnh hổ nan địch quần hồ, bị đám khốn đó chim sẻ rình mồi cướp mất. Chờ ngũ đệ huynh có tin tức rồi, nếu có người tìm tới kiếm chuyện, cứ để huynh ấy và Tạ Tốn kiên quyết nói năm đó thanh đao đã bị đám người kia cướp đi trên đảo Vương Bàn Sơn. Không phải xong rồi sao? Lần này đám giang hồ ngu ngốc kia không tin cũng không được. Huống chi bọn chúng đả thương Du tam hiệp, Võ Đang dùng chiêu này trả đũa bọn chúng cũng không tính là quá đáng. Đến chừng đó không cần các vị báo thù, toàn bộ giang hồ đều thay thế các vị tìm đám người đó xả giận.”

Trương Tùng Khê càng nghe càng kinh ngạc, đến cuối cùng gần như trợn mắt há mồm, hồi lâu lẩm bẩm: “Kế sách này ngược lại một mũi tên trúng hai con nhạn… nghe Tiểu Lộ muội nói thế, đến ta cũng bắt đầu lo không biết có phải năm đó trên Vương Bàn Sơn thật sự xảy ra chuyện như vậy hay không… nếu không sao tìm khắp đảo đều không thấy ngũ đệ…”

“Trương tứ ca không cần lo lắng, nếu Trung Nguyên và trên đảo đều không có, có lẽ ngũ đệ huynh và Tạ Tốn bọn họ không lên bờ mà là ra biển rồi. Tứ ca có điều tra xem năm đó, có thuyền nào neo ở Vương Bàn Sơn mà không quay về chưa?”

Mắt Trương Tùng Khê sáng lên “Ta lập tức phái đệ tử điều tra chuyện này. Lúc trước chúng ta cứ tập trung vào Trung Nguyên, hoàn toàn không điều tra trên biển. Có điều kế di họa Giang Đông muội nói vừa rồi, dù sao Thiếu Lâm cũng là danh môn chính phái, cổ tự ngàn năm. Vả lại mấy năm nay, Không Văn đại sự luôn quản giáo đệ tử Thiếu Lâm nên mới không dưỡng thành đại họa. Làm như thế sợ là…”

Lộ Dao trề môi lắc đầu nói: “Du tam ca bị thương bởi Đại Lực Kim Cang chỉ, chuyện này Thiếu Lâm không thoát được can hệ. Đấy cũng chẳng phải hãm hại Thiếu Lâm, mà là ép bọn họ phải dốc toàn lực tìm ra người hại Du tam ca. Thật ra đám người đó có phải đệ tử Thiếu Lâm hay không cũng khó nói. Đệ tử Thiếu Lâm quá đông, xuất gia có, tục gia có, ở chùa có, không ở chùa cũng có, hơn nữa đám hòa thượng kia không giỏi quản gia, ai biết được Đại Lực Kim Cang chỉ kia có bị mấy kẻ không ra gì học trộm hay không? Cũng có khả năng bọn họ quản lý môn hộ không nghiêm, có một hai kẻ lén học cũng không chừng. Tóm lại, cái bọc này quăng cho Thiếu Lâm tự, bọn họ giải thích thế nào là chuyện của họ. Dù sao nếu bọn họ không tìm ra kẻ dùng Đại Lực Kim Cang chỉ đả thương Du tam ca thì bọn họ phải gánh. Hòa thượng Thiếu Lâm ngốc mấy đi nữa phỏng chừng cũng không chọn điều thứ hai, cái này cũng coi như gián tiếp giúp Thiếu Lâm thanh lý môn hộ, cũng không tính là sai.”

Du Đại Nham bị thương bao nhiêu năm, dưới sự truy hỏi của Võ Đang, chưởng môn Không Văn từng tra xét đệ tử nhưng không tìm thấy kẻ có khả năng hành hung. Sau đó mấy lần Võ Đang phái người tới cửa yêu cầu tra rõ chuyện này đều bị thủ đoạn mềm nắn rắn buông chặn trở về. Mãi đến bây giờ, mọi người đều vì chuyện này mà căm tức nhưng lại không làm gì được.

Lộ Dao nói xong hồi lâu, Trương Tùng Khê than “Chủ ý của Tiểu Lộ tuy rằng không chính trực nhưng ngẫm kỹ quả là biện pháp hữu hiệu nhất. Có điều dù sao Thiếu Lâm cũng là võ lâm đệ nhất phái, lại có uyên nguyên với sư phụ lão nhân gia, chuyện này chờ ta thương lượng với đại ca và mọi người, sau đó lại xin ý kiến sư phụ.”

“Đây là chuyện của Võ Đang các vị, dùng hay không đương nhiên do các vị toàn quyền. Thật ra nếu chủ ý này không dùng, còn có thể nghĩ biện pháp khác, đến chừng đó lại cân nhắc. Chỉ mong ngũ đệ huynh có thể bình an quay bề, sư huynh đệ các huynh sớm ngày đoàn tụ thì tốt rồi.” Lộ Dao cười nhẹ, ánh mắt mang chút hoài niệm.

[16] Chuyện hợp tan luôn liên quan đến chữ tình

[17] Kế thứ 12 trong 36 kế. “Di thi giá họa” (移尸嫁禍) là di chuyển xác chết để gán tai họa cho người khác, là đem xác chết hay đồ vật quốc cấm gì bỏ vào nhà người khác để giá họa, ngôn ngữ “bình dân học vụ” gọi là “gắp lửa bỏ tay người”. Kế này thường được dùng bởi những khối óc quỷ quyệt, thông minh, tự mình không ra mặt mà làm cho đối phương bị hại, giết người không thấy máu.

Thời Chiến quốc, “Di thi giá họa” thường được bọn mưu sĩ Đông Chu áp dụng. Thời Tam Quốc, Đông Ngô giết Quan Vũ rồi gởi thủ cấp sang cho Ngụy Vương Tào Tháo nhằm giá họa cho Thục Hán Lưu Bị đánh Ngụy. Ai dè Tào Tháo biết rõ tỏng tòng tong âm mưu của Đông Ngô nên sai tạc một thân người bằng gỗ trầm hương tháp vào thủ cấp Quan Vũ, làm lễ hậu táng trọng thể. Quả nhiên, Lưu Bị không đánh Ngụy mà kéo quân đánh Đông Ngô. Vì vậy, kế “Di thi giá họa” sau này còn được gọi là “Giá họa Giang Đông”.