Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1040: Thê quản nghiêm



Ediit: PDN

Nhưng. . . Hắn càng tôn trọng Đông Phương Ngữ Hinh, hơn nữa, Đông Phương Ngữ Hinh nhìn người rất chuẩn.

Tuy rằng Hinh nhi hiện tại không có tỉnh lại, nhưng. . .

“Ha ha, ta đây coi như ngươi đồng ý. . .”

Bạch Sử cười hắc hắc, nói:

“Đều nói Thiếu đảo chủ Thiên Thương Đảo rất thương rất sủng ái nàng dâu, lúc này vừa thấy, quả nhiên không giả a. . .”

Hắn lời này là cười nói, nhưng không có chút yếu tố cười nhạo nào .

“Ha ha. . .” Uất Trì Tà Dịch cũng cười cười, nói:

“Nam nhân cả đời này, vinh hạnh lớn nhất, không phải là thành tựu lớn bao nhiêu, **, mà là có một nữ nhân khiến ngươi quý trọng, cùng ngươi cả đời , hơn nữa, nếu như người nữ nhân này vốn là người ngươi yêu nhất, vậy thì càng hoàn mỹ. . .”

Một nữ nhân. . .

Yêu nhất. . .

Bạch Sử gật đầu, có lẽ là vậy, nhưng hắn không có cái ý niệm này.

Nữ nhân với hắn, chẳng bao giờ quá quan trọng, hắn cũng không gặp phải một người như vậy ——

“Lúc ban đầu còn chưa gặp được nàng , ta cũng cảm giác nữ nhân không có gì, cha giúp ta chuẩn bị rất nhiều nữ nhân, các nàng có người sau đó sẽ trở thành thê tử của ta, có rất nhiều sẽ là tiểu thiếp, ta cảm giác tùy tiện, dù sao , cũng chỉ là nữ nhân mà thôi. . .”

Uất Trì Tà Dịch nhớ lại, lúc này tiểu Hoan Hoan đúng lúc vừa nghe đến cha nói cái này, bé cũng không cắt đứt, chỉ là nghiêm túc nghe.

“Bởi vì không quan trọng, cho nên cũng liền tùy cha an bài, nhưng ở trong lòng, quả là rất bài xích bọn họ, mãi cho đến về sau, ta gặp Hinh nhi. . . Sau đó, lại từ từ thích nàng, ta mới phát hiện, hóa ra nữ nhân, không phải là có cũng được không có cũng được. . .”

Ặc, cái này, thật vậy chăng?

Bạch Sử có phần ước ao, hắn cũng muốn tìm một nữ nhân như vậy.

“Khi biết nàng bị người dẫn tới cái thời không kia, ta lúc đó đều điên rồi, ta lựa chọn đi vào, thật ra, ta cũng không biết ta có thể nhìn thấy nàng hay không , nhưng ta lại biết, nếu như ở chỗ đó chỉ có chết , ít nhất, ta cách nàng gần một chút. . .”

Lúc đó, hắn cũng chưa từng nghĩ bọn họ sẽ còn sống đi ra.

“Ha ha, ngươi thực sự là. . .”

Bạch Sử hết chỗ nói rồi, nếu là mình, biết là đường chết, cũng chưa chắc sẽ chọn cùng đi chung.

“Cha, lời này người nên nói cho mẫu thân biết, nàng nhất định sẽ rất cảm động. . .”

Tiểu Hoan Hoan rất cảm động, vậy nếu như mẫu thân nghe xong, mặc kệ ở nơi nào, cũng sẽ lập tức trở về.

“Ta sẽ nói với nàng , chờ sau khi chúng ta trở lại . . .”

Đúng vậy, nên nói, lúc này Hinh nhi hôn mê, có lẽ, nàng sẽ cảm động tỉnh lại.

Bây giờ, hắn cái gì cũng không cầu, chỉ hy vọng Hinh nhi có thể tỉnh lại.

“Nàng sẽ không có chuyện gì. . .”

Nếu như, mình gặp phải một nữ nhân thâm tình như vậy , hắn cũng không nỡ rời đi.

Bạch Sử an ủi, đạo lý giống nhau,vậy nữ nhân kia cũng sẽ không.

“Hẳn là không sai biệt lắm, các ngươi vào đi thôi. . .”

Thanh âm của Tiểu Nhạc Nhạc vang lên, lúc đó hắn cũng rất cảm động, hắn đối với tiểu Hoan Hoan, cũng giống như vậy.

Nhưng hắn thông minh chưa nói, bởi vì hắn biết, nếu hắn như nói, Uất Trì Tà Dịch sẽ chụp hắn.

Người quá nhỏ không đáng tin cậy, bây giờ hắn vẫn là hình dáng của trẻ con .

“Ừ. . .”

“Hai người các ngươi cùng lúc ra tay. . .”

Tiểu Nhạc Nhạc chỉ huy nói, Uất Trì Tà Dịch và Bạch Sử gật đầu, hai người quay về phía phòng của Long vương, dùng mười thành công lực đánh tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.