Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1106: Tin tưởng con chứ?



Sẽ là nói thật chứ? Đông Phương Ngữ Hinh rõ ràng là sẽ không tin tưởng.

Nàng vẫn nhìn Nữ vương , không nói lời nào như cũ.

“Haizz, chỉ biết không thể gạt được con nha đầu này, con a, cái khác đều tốt, chính là quá khôn khéo rồi. . .”

Chuyện khôn khéo này cũng là sai lầm sao?

Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu, từ chối cho ý kiến.

“Chuyện này, phải nói từ lần đó ta đi cấm địa . . Ở bên kia, ta nhớ ra rất nhiều chuyện rồi . . .”

Nữ vương chậm rãi nói, nếu không thể gạt được Đông Phương Ngữ Hinh, sẽ không như nói với nàng , để cho nàng minh bạch, cũng liền đỡ tiếp tục bận tâm lo lắng mình.

Đông Phương Ngữ Hinh lẳng lặng nghe, nàng không ngờ, sự kiện kia đối Nữ vương ảnh hưởng dĩ nhiên sẽ lớn như vậy.

Chẳng trách, ngay lúc đó , Nữ vương nhất định không muốn thử khôi phục ký ức đâu.

Nhưng cuối cùng. . .

Haizz, bởi vì chuyện Long vương , Nữ vương lo lắng không đối phó được, cho rằng khôi phục ký ức sẽ có kỳ ngộ gì, nhưng kết quả, cũng là chuyện đau lòng a.

“Mẫu thân, nói như vậy, quốc sư và U Minh vương chẳng phải là. . .”

Trời ạ, cái này. . .

Nữ vương và U Minh vương đã từng đối chọi gay gắt , hóa ra, tuy rằng Nữ vương không muốn tính toán, nhưng trong lòng vẫn là ngại.

Mà quốc sư, và U Minh vương, lại có liên hệ máu mủ?

Lời nguyền của U Minh vương , quả nhiên có liên quan với Nữ vương .

Hắn dự cảm không sai, nhưng Nữ vương lại không thừa nhận.

“Mẫu thân, nhưng lời nguyền của U Minh vương . . . Người cũng không có cách nào hóa giải sao?”

“Haizz, Hinh nhi, cái này ta thực sự bất lực. . . Lúc đó, biết hắn phản bội, ta đã hạ xuống lời nguyền, nhưng lời nguyền hắn đoạn tử tuyệt tôn, nhưng. . . Ngươi cũng biết, vừa nãy ta nói, ngay khi ta đi vào, qua vài ngày lại phát hiện mình mang thai, cái lời nguyền kia , cũng liền đương nhiên mất hiệu lực. . .”

Cái này, dường như là đúng.

“Thế nhưng, Phong không có khả năng đi ra ngoài, cũng không ra được, đoạn tử tuyệt tôn được cũng không có gì khác nhau, chuyện về sau này, ta thực sự không biết. . .”

Đông Phương Ngữ Hinh cúi đầu trầm tư, nói như vậy. . .

Nếu như lúc đó lời nguyền của mẫu thân không phải là cái kia, vậy đã nói rõ. . .

Haizz, hình như cũng không đúng a.

Chẳng lẽ, là tổ tiên của U Minh vương , đã từng tìm người phá giải lời nguyền rồi?

Nhưng chưa có hoàn toàn hóa giải, cho nên là được cái dạng này?

Đông Phương Ngữ Hinh cảm giác có phần buồn cười, cái lời nguyền này cũng có thể biến dị sao?

Chỉ có điều, theo lời Nữ vương nói , nàng cũng hiểu rõ lời nguyền kia không có quan hệ gì với Nữ vương rồi, nàng không giúp được gì.

Mà cái vấn đề tâm lý này . . .

Tẩu hỏa nhập ma, đích thật là rất kinh khủng.

Như Nữ vương lo lắng, nàng có lẽ vẫn có khả năng cứu bà, nhưng chưa chắc cũng có thể thành công.

Huống chi, cái kia đối thân thể của bà sẽ có tổn thất.

Ngộ nhỡ thương tổn đến thân thể, nàng lại không đồng ý ——

“Mẫu thân, người có tin tưởng con?”

Đông Phương Ngữ Hinh nhìn Nữ vương, rất chăm chú hỏi.

“Đương nhiên a. . . Hinh nhi, ta không tin con tin tưởng ai nha. . .”

“Vậy, người có nhớ ban đầu con đã từng nói có thể giúp người khôi phục ký ức? ?”

Nữ vương gật đầu, bà nhớ kỹ rất rõ ràng.

“Thật ra, cái phương pháp kia, là một loại phương pháp ở thế giới kia của con , ở bên đó con còn chưa có thử qua, nó không chỉ có thể giúp người ta khôi phục ký ức, cũng có thể làm cho người ta quên một chút chuyện. . .”

Cái này. . .

Nữ vương ngược lại lần đầu tiên nghe nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.