Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1113: Không hề hứng thú trên đời



Tiểu Hoan Hoan. . .

U Huyền lặng lẽ nhớ kỹ, trong lòng là cay đắng vô tận ——

Cha đã từng đáp ứng mình, để cho cậu lớn lên có thể cưới tiểu Hoan Hoan.

Nhưng. . .

Tiểu Hoan Hoan không phải là người của U Minh giới , cha không có cái quyền ra lệnh cho nàng nha.

Mà bọn họ. . .

Thời gian dài ở chung này, mình làm sao hơn được?

Cha nói, cuối cùng là một câu nói suông a.

Mình và tiểu Hoan Hoan, dường như. . .

Mặc kệ cậu nỗ lực như thế nào, bọn họ chưa từng khả năng này.

“U Minh vương. . .”

Bên ngoài, chợt nghe tiếng hô của mọi người , lúc này U Huyền còn đang ở đây, nếu để cho U Minh vương biết. . .

Bọn họ gọi U Minh vương, là nhắc nhở U Huyền, nhưng U Huyền lúc này dường như cái gì cũng không nghe được.

Cậu ngồi ngơ ngẩn, lúc U Minh vương tiến vào, vừa định nổi giận, bỗng nhiên cảm thấy không đúng.

“U Huyền, sao con tùy ý vào phòng của ta?”

Hắn chỉ hỏi một câu, nhưng U Huyền cái gì cũng chưa nói.

“Con. . .”

Nếu như đây là lúc bình thường, đứa bé này đã sớm sợ đến mức quỳ xuống.

Nhưng ngày hôm nay. . .

U Minh vương đánh giá con trai của mình, lúc này cảnh tượng trong gương đã biến mất, điều này đại biểu hắn đã không muốn xem rồi.

Nhưng. . .

“Con . . .”

Nhìn cái người đờ đẫn kia , hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, tay đảo qua, thân thể U Huyền nhoáng lên, té lăn trên đất.

“Nhìn cái gì rồi?”

Trên mặt khôi phục lạnh lùng trước kia, chỉ là, U Huyền cũng không trả lời lời của hắn.

“Ha ha, lời của ta con cũng dám không nghe rồi?”

Có phần tức giận, có pahir đứa con trai này cũng quá tùy hứng một chút hay không ?

“Không dám. . .”

U Huyền chất phác đứng, giống như, búp bê mất đi thần trí vậy.

“Cút. . .”

Nhìn tiểu tử này rốt cục mở miệng, U Minh vương cũng lười truy cứu.

Hắn bây giờ mệt chết đi, cái võ công kia , hầu như đã tiêu hao hết tất cả tinh lực của hắn .

“Vâng. . .”

Thân thể từ từ đi ra ngoài, cậu không biết mình sau này còn hứng thú gì.

Sinh mệnh, đã từng có một nữ nhân như thế , đi vào trong sinh mệnh của mình , để cho cậu cảm giác cuộc sống nhàm chán có hy vọng. . .

Nhưng bây giờ, nữ nhân kia, lại theo người khác cùng một chỗ. . .

Rất bi kịch, cũng rất bất đắc dĩ. . . ——

“Đông Phương Ngữ Hinh. . .”

Nghe tiếng ồn ào như thế, Đông Phương Ngữ Hinh liếc mắt xem thường, tên Uất Trì Tà Tâm này, hắn lại gọi mình như thế rồi ? Nàng cũng không phải nghễnh ngãng.

Chỉ có điều, nhớ kỹ ngay từ đầu lúc gặp mặt, hắn dường như chính là như vậy.

Ngược lại bọn họ tới tốc độ rất nhanh.

Lúc Đông Phương Ngữ Hinh đi ra, thấy cái . . .

Xe ngựa siêu cấp vô địch kia , có phần không nói gì.

Uất Trì Tà Tâm a, thê tử của ngươi là hôn mê, nhưng cũng không cần khoa trương như thế đi.

“Khụ khụ. . . Đông Phương Ngữ Hinh, ngươi nhanh giúp nàng xem một chút đi. . .”

Uất Trì Tà Tâm thấy Đông Phương Ngữ Hinh, vội vàng nói.

“Ừ. . .”

Đông Phương Ngữ Hinh đi tới, được rồi, nàng biết hắn sốt ruột, cho nên. . .

Cũng hiểu được.

Cũng hiểu tâm tình của hắn, giúp hắn xem một chút là được.

Uất Trì Tà Tâm không dám tùy ý bế Uất Trì Nhu Tình xuống tới, bụng Uất Trì Nhu Tình . . .

Đông Phương Ngữ Hinh nhìn cái bụng đã to lên rõ ràng kia , cái này so với chính mình lớn hơn.

Chỉ có điều, đứa bé này cũng không sai, rất ngoan cường.

Uất Trì Nhu Tình, thời gian càng dài, thật đúng là để cho nàng càng ngày càng giật mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.