Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1134: Nhưng có thể thăm dò?



Sắc mặt có phần không tốt, lúc Uất Trì Tà Dịch tiến vào, vừa vặn nhìn đến sắc mặt của Đông Phương Ngữ Hinh âm trầm.

“Biết rõ?”

“Ừ, Tà Dịch, chàng nói tại sao hắn lại hồ đồ như vậy a...”

Lúc này mới qua vài ngày sống yên ổn a.

Nhưng mà, Tâm Tưởng Sự Thành là sản nghiệp của nàng, nàng cũng không thể bỏ qua.

Đều là mấy người Trần Minh đang xử lý, bọn hắn cũng là tốt bụng thôi, nghĩ muốn phát triển thật tốt một chút đi.

“Ha ha, ta cảm giác đây cũng không phải là chuyện gì xấu...”

Uất Trì Tà Dịch cũng không phải tức giận, hắn nhìn Đông Phương Ngữ Hinh, cười nói:

“Nàng suy nghĩ một chút, cho dù là bọn hắn biết đây là sản nghiệp của nàng, nhưng vẫn như cũ lựa chọn tại đây, vậy không phải nói rõ tín nhiệm đối với nàng hay sao?”

Thư này đảm nhận...

Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu:

“Nhưng mà ta vẫn cảm giác đây giống như là cạm bẫy...”

“Sản nghiệp bên kia, đối với chúng ta cũng không ảnh hưởng gì lớn, nếu như thật sự chính là cạm bẫy, tối đa cũng chỉ mất đi phòng đấu giá này, cũng không có gì lớn đâu...”

Cái này, cũng chính xác.

“Về phần những người kia, chúng ta hoàn toàn có năng lực đưa nhóm bọn họ đi ra...”

Uất Trì Tà Dịch cực kỳ tự tin nói, Đông Phương Ngữ Hinh gật gật đầu, nói như vậy, thật đúng là không phải chuyện xấu gì.

Nhưng...

“Đúng rồi, chờ cho qua năm, năm sau chúng ta lại đi qua nhìn một chút... Hinh Nhi, bọn hắn lựa chọn tại trên địa bàn của chúng ta bán đấu giá, vừa lúc chúng ta có thể nhìn xem thật giả trước tiên...”

Uất Trì Tà Dịch tính kế nói, Đông Phương Ngữ Hinh nghĩ cũng phải.

Chẳng qua...

Không tệ a, bọn hắn có thể biết bản đồ kia là thật hay giả.

Mà...

Hắc gia, làm một đại gia tộc, vậy tin tức của bọn hắn cũng vô cùng...

Lợi hại...

Cái này có ý tứ gì?

Mật các biết Hắc gia có bản đồ, nhưng bản đồ của Hắc gia đã bị mất, vậy...

Có phải hay không, đây cũng là cạm bẫy?

“Tà Dịch, ta cảm giác còn chưa đúng...”

Đông Phương Ngữ Hinh đem chuyện mình lo lắng nói một lần, Uất Trì Tà Dịch vừa nghe trái lại cũng có chút đạo lý.

Nếu như, thật sự như vậy, vậy người của Mật các, lúc này chỉ sợ đã nhìn chằm chằm bọn họ rồi.

Nhưng hắn và Đông Phương Ngữ Hinh đều không có cảm giác đến.

Bọn hắn muốn bắt đầu từ phòng đấu giá sao?

“Để cho tiểu Nhạc Nhạc tới một chuyến đi...”

Chuyện bản đồ kia, Tiểu Hoan Hoan cũng không biết.

Tuy nha đầu kia thông minh lanh lợi, nhưng... Cũng phải cẩn thận một chút mới được.

Ngọ nhỡ bé nói lỡ miệng, chẳng bằng trực tiếp không nói với bé cho rồi.

“Hinh Nhi, tiểu Nhạc Nhạc làm việc trái lại rất ổn định...”

Tà Dịch biết tiểu Nhạc Nhạc mang theo bản đồ, hắn cũng yên tâm, người bình thường, không thể cướp gì đó của tiểu Nhạc Nhạc?

“Ừ, đúng vậy a, nhưng có chuyện vẫn muốn dặn một tiếng...”

Mặc dù là không thành vấn đề, nhưng vẫn cẩn thận một chút mới tốt.

Uất Trì Tà Dịch nghĩ cũng phải, nhưng mà... - -

“Ai, mệt mỏi quá a...”

Đây là một năm Đông Phương Ngữ Hinh trôi qua hạnh phúc nhất, thái độ của đảo chủ đối với nàng, lúc này giống như là đối với nữ nhi ruột vậy, thân thiết không thể tốt hơn.

Nhưng mà, một tháng trôi qua, bụng của Đông Phương Ngữ Hinh cũng lớn lên...

Lúc này, cũng không cần cố ý đi dụ dỗ tiểu tử kia rồi, lúc không có chuyện gì làm hắn ở trong bụng quyền đấm cước đá, hiếu động cực kỳ.

Lạc thú của Tiểu Hoan Hoan vẫn như cũ là chơi cùng tiểu đệ đệ, và nói chuyện cùng với bụng của Đông Phương Ngữ Hinh. Mà tiểu Nhạc Nhạc, nhưng lại có chút buồn bực nho nhỏ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.