Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1141: Tứ vương gia giá lâm



Tiểu Hoan Hoan rất tốt bụng khuyên nhủ, nữ nhân nghe xong càng tức giận hơn, nàng tức giận vung tay lên, nói:

“Tiếp tục yên lặng để làm gì, đánh cái nha đầu thối tha này . . .”

Lúc này, tiểu Hoan Hoan mới phát hiện bên người nàng dĩ nhiên dẫn theo năm sáu người.

Là nam nhân, nam tử trẻ tuổi thân thể cường tráng , chắc là hộ viện gì gì đó đi.

Những nam nhân này vừa nghe, có phần do dự.

Tuy rằng chủ tử nói, bọn họ không dám không nghe, nhưng. . .

Nhiều người như vậy, đánh một tiểu nha đầu, nếu như bây giờ truyền đi, mặt mũi của bọn họ có thể nhét vào đâu chứ.

Không biết xấu hổ sao?

Có phần không nói gì, có phần không muốn đánh.

Bọn họ lúc này chợt do dự, nữ nhân liền không vui:

“Các ngươi. . . Đã quên ai là chủ tử của các ngươi rồi?”

Chết tiệt, cái nha đầu chết tiệt kia miệng thối như thế , nên đánh vào chỗ chết .

Mà những người này của nàng , vốn là cực kỳ nghe lời, nhưng bây giờ dĩ nhiên. . .

Không nghe lời của nàng, nàng tức chết rồi.

“Vâng. . . Phu nhân. . .”

Mọi người hơi do dự một chút , nghĩ đến địa vị của phu nhân ở quý phủ , bọn họ cũng không dám đắc tội người nữ nhân này.

Ngộ nhỡ để cho Vương gia biết, vậy. . .

Người nữ nhân này ở bên người Vương gia nói vài câu, vậy chẳng phải đúng là phiền toái rồi?

Tuy rằng Vương gia bây giờ không được sủng ái lắm, nhưng dù sao hắn cũng cũng là nhi tử của hoàng hậu a.

“A a “

Sáu nam nhân to lớn đồng loạt ra tay, muốn giáo huấn tiểu nha đầu.

Chỉ là, bọn họ chưa đụng tới tiểu Hoan Hoan, một trận gió lớn thổi tới, mọi người liền bay ra ngoài.

Giữa hàng loạt tiếng kinh hô , đều uỳnh uỵch rơi trên mặt đất.

Trận gió này tới kỳ quái, cũng chỉ có nhưng kẻ hung ác này bị thổi ra ngoài, mọi người dĩ nhiên không có việc gì.

Việc này, tà môn. . .

Mà người có võ công , người hiểu được tu luyện, thì lại không thể tin được nhìn tiểu Nhạc Nhạc. . .

Tiểu hài tử này. . .

Một chút như thế , mới vừa ra ngoài, cũng không thấy nó ra tay, vậy mà liền. .

Thực sự là. . . đáng sợ, cao thủ a.

Mà nữ nhân kia, vốn tưởng rằng sẽ đánh cho nha đầu này cầu xin tha thứ.

Nhưng lúc này là người của nàng ngã xuống , mặt của nàng cười trắng nhợt, bỗng nhiên hiểu cái gì.

“Ngươi. . . Các ngươi. . .”

Đây là bàn sắt, tuyệt đối là đá phải bàn sắt.

Mà mình, cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải hài tử lợi hại như vậy .

“A. . . Ai nha. . .”

Những người đó đau không dậy nổi, nằm trên mặt đất .

Đông Phương Ngữ Hinh nhìn bên ngoài, nhàm chán lắc đầu: :

“Kỳ Thiên Quốc này, dường như có chuyện gì chúng ta không biết?”

Lúc ban đầu, nàng ở nơi này một đoạn thời gian rồi , nhưng chưa từng gặp qua tình huống như vậy.

“Ừ, hình như là. . .”

Uất Trì Tà Dịch cũng thở dài, chỉ có điều, chuyện này cùng bọn họ không quan hệ, bọn họ phải nhanh tới phòng đấu giá.

Chuyện cái địa đồ kia , hắn cần phải tìm hiểu một chút, có phải chính là một cạm bẫy hay không ——

“Tứ vương gia giá lâm. . .”

Bên ngoài tranh cãi đang náo nhiệt, chợt nghe có người hô.

Tất cả mọi người lại kinh ngạc , bao gồm những nam nhân vừa mới kêu đau kia .

Một cái nam nhân tuấn mỹ , vẻ mặt âm trầm đã đi tới.

Hắn đầu tiên là thấy nữ nhân kia, sắc mặt trầm xuống:

“Sao ngươi ở đây?”

“Vương gia, người ta. . . Ca ca người ta bị người khi dễ. . . Người ta vốn là vừa mới trang điểm xong chờ ngài, nhưng nghe được ca ca bị khi dễ, cho nên liền. . .”

Nữ nhân thấy Tứ vương gia, lập tức liền từ kiêu ngạo vừa nãy . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.