Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 1173: Kết cục (5)



Tiểu Nhạc Nhạc chỉ chỉ Tiểu Hoan Hoan, người nọ tựa hồ nhìn lướt qua nói:

“Nha đầu này là......”

“Nữ nhân ta thích, về sau sẽ là thê tử của ta......”

Tiểu Nhạc Nhạc rất khẳng định nói xong, người nọ lại ha ha cười:

“Ngươi, có ý tứ, nhưng ngươi hẳn biết, nha đầu này bất quá chỉ là một con người......”

Hồ vương cùng nhân loại, nhất định sẽ không có kết quả .

“Ta nguyện ý......”

“Ha ha, tốt, có ý tứ...... Bất quá thiên phú của nha đầu nhưng thật ra là rất tốt......”

Thiên phú được thông qua......

Lời này nếu như để người bên ngoài nghe được, phỏng chừng sẽ trực tiếp gặp trở ngại .

Tiểu Hoan Hoan, nhưng là một thiên tài hiếm có a, có thể đồng thời tu luyện luyện đan sư cùng luyện khí sư.

Nhưng đến nơi này của hắn, lại bất quá chỉ là được thông qua mà thôi.

“Ngươi giúp hay không giúp?”

Nghe người ta nói Tiểu Hoan Hoan bất quá là được thông qua, Tiểu Nhạc Nhạc có chút mất hứng, nhưng hắn càng biết thời gian của bọn họ không nhiều lắm, cho nên ......

Cũng liền hào phóng không cùng người này so đo .

“Lão phu vì sao phải giúp ngươi?”

Người nọ túm túm nói, Tiểu Nhạc Nhạc trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái:

“Chính ngươi giữ lại cũng vô dụng......”

“Ta nguyện ý......”

Hãn, một cái lão nhân cố chấp.

“Ngươi......”

“Tiểu Nhạc Nhạc, lão gia gia không muốn giúp ta thì xem như thôi đi, chúng ta cũng không thể ép buộc a......”

Nhìn Tiểu Nhạc Nhạc vì chính mình phải ủy khuất cầu toàn ( tạm nhân nhượng vì lợi ích chung), trong lòng Tiểu Hoan Hoan cũng rất mất hứng, bé đáng thương hề hề nói.

“Tiểu Hoan Hoan, ta nói rồi ta sẽ giúp ngươi......”

“Không cần, ta như hiện tại cũng rất tốt......”

Tiểu Hoan Hoan thật vui vẻ cười cười, sau đó đối với phương hướng phát ra thanh âm cúi đầu:

“Lão gia gia, quấy rầy , chúng ta thật sự không phải cố ý đến quấy rầy ngươi nga, kỳ thật hắn rất tốt , chỉ là tính khí có chút nóng nảy mà thôi......”

Tiểu nha đầu này, thật là có lễ phép.

Cái lão nhân kia không nói chuyện, Tiểu Hoan Hoan lôi kéo Tiểu Nhạc Nhạc rời đi.

Tuy rằng Tiểu Nhạc Nhạc không muốn rời đi như vậy, nhưng......

Hắn cũng không hủy được chỗ này, cái lão nhân kia đã chết , nên cũng không có gì có thể uy hiếp được hắn a.

Hắn nếu như vẫn luôn đều cố chấp như vậy, hắn cũng liền không có biện pháp.

Cho nên.... .......

Quên đi, có lẽ, lần này Tiểu Hoan Hoan, là không có duyên phận.

Hắn xoay người mang theo Tiểu Hoan Hoan rời đi, hai người đi được hơn mười thước, thân thể bỗng nhiên bị người hút lại.

Sau đó, một cỗ lực đạo rất lớn đem bọn họ bắt trở về:

“Ta cho các ngươi đi sao?”

Thanh âm có chút không vui, hai người thật không biết nói gì.

Chẳng lẽ, lúc này ngay cả rời đi cũng không được sao?

Thật sự là đủ kỳ quái .

“Ta...... Lão gia gia, chúng ta thật sự không phải cố ý đến quấy rầy ngươi a......”

Tiểu Hoan Hoan lộ ra khuôn mặt tươi cười vô địch đáng yêu, phụ mẫu đối với khuôn mặt tươi cười của bé, là luôn không còn cách nào khác, hi vọng hiện tại cũng có thể có chút tác dụng đi.

“Hừ, nhưng các ngươi đã đến quấy rầy ta ......”--

“Tà Dịch, chờ chút, ta ngửi thấy được mùi vị của đan dược......”

Này, một đường đi tới, tuy rằng vẫn luôn cảm giác được khí tức của bọn họ, nhưng lại cùng Mật Phùng bọn họ không có gặp mặt.

Đông Phương Ngữ Hinh bỗng nhiên ngửi thấy được hương vị của đan dược , nàng đã muốn đi qua nhìn một chút......

Này, một đường ,cơ bản cái gì cũng không phát hiện, nhưng này......

Đan dược, hẳn là không kém .

Vị tiền bối thật sự là đủ ngèo , cùng Địch Thêm không thể so sánh a......

Tuy rằng trong lòng Uất Trì Tà Dịch sốt ruột, nhưng là hiện tại hắn cũng không vội......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.