Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 134: Mỹ nam kế?



Khuya khoắt, đêm không trăng gió lớn, đúng là thời điểm tốt nhất để chạy trốn.

Gọi Hoan Hoan bảo bối dậy, Hồng Lăng Lục Hà Như Lan, vài người đều xoa ánh mắt không hiểu nhìn nàng.

“Tiểu thư, đã khuya rồi ngài không ngủ muốn làm cái gì a?”

“Cái kia...... Hồng Lăng a, tiểu thư ta đã chuẩn bị cho ngươi một nhiệm vụ tương đối trọng đại......”

Đông Phương Ngữ Hinh hắng giọng một cái, rất là nghiêm túc nói.

“Nhiệm vụ gì a, tiểu thư?”

“Các ngươi phụ trách đem Hoan Hoan mang đi, đi đến một địa phương tương đối an toàn biết không?”

“A...... Mang đi Hoan Hoan? Vì sao a?”

Lục Hà không hiểu hỏi.

“Bởi vì, ta muốn đào hôn......”

Đông Phương Ngữ Hinh hắc hắc cười:“Nghĩ xem ta mới bao nhiêu tuổi a, thế nhưng phải gả cho một lão nhân, hơn nữa lại là một ông già dung mạo xấu xí không dám gặp người, ta càng nghĩ càng cảm thấy không có tư vị gì, cho nên liền quyết định đào hôn ......”

Ngạch......

Ba cái nha đầu nghĩ cũng phải a, dung mạo của tiểu thư bọn họ như thế, hôn nhân này quá không thích hợp, nói như vậy, đào hôn cũng là thật chính xác .

“Được rồi, tiểu thư...... Kia...... Ngài cũng cẩn thận một chút, nô tì mang tiểu thư nhỏ đi......”

Đông Phương Ngữ Hinh gật gật đầu, ba nha đầu này thật sự là quan tâm, không giống như là nữ nhi của chính mình, thế nhưng cảm giác lão nhân kia tốt.

Phân phó các nàng xong, Đông Phương Ngữ Hinh quấn bọc nhỏ bước đi, dù sao có ba nha đầu bảo vệ Hoan Hoan nàng cũng yên tâm.

Bên ngoài tối đen, nhưng mà những cái này cũng không thể làm khó được Đông Phương tiểu thư của chúng ta.

Chính là, chạy không bao lâu, nàng bỗng nhiên cảm thấy không đúng, bởi vì phía sau nàng, thế nhưng có người dám theo dõi......

Theo dõi nàng? Người này cũng quá sẽ không chọn người đi? Muốn theo dõi nàng cũng không đơn giản như vậy.

“Đông Phương tiểu thư, ngươi chạy chậm một chút, ta theo không kịp......”

Sau khi nghe được có người kêu chính mình, bước chân của Đông Phương Ngữ Hinh chẳng những không chậm lại, ngược lại là càng thêm nhanh.

Dựa vào, lần đầu tiên gặp được loại người theo dõi này. Theo không kịp cư nhiên kêu người ta chậm một chút.

“Này, Đông Phương tiểu thư, ngươi ngừng một chút, ta có lời muốn nói với ngươi......”

Giọng nói người phía sau lại vang lên, Đông Phương Ngữ Hinh tiếp tục không để ý, nhưng bay không một hồi, phía trước một nam tử bạch y bay bay, tà tà dựa ở trên thân cây, trên khuôn mặt tuấn mỹ mang theo ý cười, một mặt ôn nhu nhìn nàng.

“Nam nhân, chúng ta quen biết sao?”

Đông Phương Ngữ Hinh không khách khí nói, nam nhân này tuy rằng bộ dạng không sai, thế nhưng theo dõi chính mình, không cần đầu nghĩ cũng đều biết đến không có chuyện tốt.

“Đông Phương tiểu thư, ta biết tên của ngươi......”

Bạch y nam tử tiêu sái nhảy xuống, hắn vừa đẩy tóc trước trán của mình, động tác này, thật đúng là có vài phần soái khí.

“Mà ta không biết ngươi......”

Mỹ nam kế? Này ai tìm mĩ nam a, tựa hồ, rất không tệ a.

“Ta đây giới thiệu cho Đông Phương cô nương một chút, ta gọi Âu Dương, là người của Nhân vương, đặc biệt tới bảo vệ cô nương ......”

Người của Nhân vương? Cái lão nhân kia?

“Lão già kia giám phái người giám thị ta?”

Dựa vào, không thể tưởng được lão già còn rất có dự kiến trước a. Đã có thể đoán được nàng sẽ đào hôn, cũng không xem như quá ngu ngốc.

“Khụ khụ...... Cô nương, đó là bảo vệ...... Vương gia cũng là lo lắng cô nương mới để cho tại hạ đến bảo vệ cô nương ......”

Âu Dương tốt bụng giải thích, Đông Phương Ngữ Hinh khinh thường phi một ngụm, Âu Dương nhăn nhíu mày:

“Đông Phương cô nương, tao nhã, khí độ......”

“Cái gì tao nhã khí độ a...... Âu Dương, ngươi nên biết chủ tử của ngươi đã tuổi này a, hắn một cái lão già vì sao phải muốn thú ta một người nữ tử thanh xuân so với hoa như vậy chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.