Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 177: Nhẫn tạp vật (nhẫn chứa đồ, những thứ linh tinh)



Edit: voi còi

Nhân vương đi ra ngoài săn thú, Đông Phương Ngữ Hinh cùng Hoan Hoan ở liền phụ cận tìm chút rau dại và trái cây có thể ăn được, chờ đến khi Nhân vương trở về, Đông Phương Ngữ Hinh đã lấy ra này nọ.

“Những thứ này người cũng mang?”

Đó là một cái nồi khéo léo, người bình thường, cũng không mấy người mang theo những thứ này.

“Thói quen ......”

Đông Phương Ngữ Hinh nhàn nhạt cười, đầu tiên đem thịt thú sơ chế qua rồi nướng lên, ướp gia vị nàng tự chế, một mùi thơm nhàn nhạt lan toả.

Nàng lấy một chút mỡ thú rừng xuống, vội vàng xào rau dại, một mùi thơm nồng đậm ở không trung quanh quẩn.

“Có muốn uống một chút hay không......”

Theo nhẫn trữ vật lấy ra một cái bình, Đông Phương Ngữ Hinh uống một ngụm, Nhân vương chợt nhíu mày:

“Rượu?”

“Đúng......”

“Cái này nàng cũng mang theo?” Nhẫn trữ vật...... Nhẫn trữ vật, nữ nhân này thật sự là quá lãng phí, mấy thứ này thế nhưng đều mang theo.

Đây gọi là nhẫn tạp vật (linh tinh).

“Ha ha, có đôi khi, rượu là một loại đồ tốt, tỷ như...... Nếu như ban đêm một mình ở bên ngoài, vừa lạnh vừa đói, uống một ngụm rượu, không phải rất hữu hiệu sao?”

Mà lúc này, ban ngày thể lực của nàng đã cạn kiệt nghiêm trọng, nàng cần uống chút rồi nghỉ ngơi một chút.

“Nói không sai......”

Nhân vương không khách khí nhận lấy, uống một ngụm, cầm lấy món ăn, hương vị thế nhưng không tệ.

Mà Hoan Hoan, lúc này đã sớm đói bụng, há mồm ăn rau xào, Đông Phương Ngữ Hinh nhìn thật đau lòng, vội nói:“Ăn từ từ, một lát nữa tốt rồi......

Những thứ này, kỳ thật cũng chỉ có thể ăn lót bụng, bọn hắn cần ăn là những loại thịt kia.

“Nương, con thật sự rất đói bụng......”

Hoan Hoan ăn ngấu nghiến, ở Đậu phủ cũng không có ai cho bé ăn gì, không đói bụng đến chết mới là lạ đấy?

“Con a… Về sau trăm ngàn lần không thể nghịch ngợm ......”

Người bình thường muốn bắt cóc Hoan Hoan là không có khả năng. Sở dĩ Đậu phủ đắc thủ, chắc chắn Hoan Hoan có mấy phần liên quan.

“Nương, Hoan Hoan sai lầm rồi......”

Hoan Hoan biết ý tứ của Đông Phương Ngữ Hinh, bé cúi đầu xuống, bất an nói.

“Ừ, biết là tốt rồi...... Tiểu nha đầu, con a, sẽ làm cho nương lo lắng......”

Nhìn hai mẫu nữ ấm áp, ánh mắt Nhân vương có chút ướt át, hắn không rõ chính mình vì sao lúc trước luôn cảm giác Đông Phương Ngữ Hinh không chiếu cố Hoan Hoan đâu?

Kỳ thật, ở trong lòng nàng, thật sự rất để ý Hoan Hoan.

Nhưng mà, một nữ nhân độc thân, còn muốn trông nom nhiều chuyện bên ngoài nữa, tinh lực của nàng thật không nhiều.

“Tốt lắm, thịt nướng đã chín, có thể ăn......”

Một đêm này, Đông Phương Ngữ Hinh cùng Nhân vương cũng không ngủ, Hoan Hoan ngủ rất say.

Hai người ngồi xếp bằng, như vậy so với đi ngủ khôi phục nhanh hơn nhiều.

Đông Phương Ngữ Hinh nhắm mắt lại, chậm rãi vận chuyển chân khí, như ẩn như hiện, tựa hồ đã đến mười tầng .

“Mười tầng ?” Nhân vương ngước mắt nhìn Đông Phương Ngữ Hinh, hỏi.

“Đúng......”

“Nàng nên lưu lại Quy Nguyên đan, nếu như có cái kia, nói không chừng có thể một lần phá tan khí chi tiên.”

Nhân vương nhìn về phía Hoan Hoan, tiểu nha đầu này thật sự là mệt muốn chết rồi, hiện tại ngủ thật sự say sưa.

“Ta có Đại hoàn đan a......”

Đại hoàn đan...... Khoé miệng Nhân vương run rẩy, luyện đan sư này, chính là quá lãng phí.

Phá tan khí chi tiên thế nhưng muốn dùng đại hoàn đan, này......

Nếu như để cho người bên ngoài biết, phỏng chừng một người một ngụm nước miếng cũng có thể đem Đông Phương Ngữ Hinh nói đến chết.

“Khụ khụ...... Hinh Nhi, cái kia có chút lãng phí......”

Nhân vương nhắc nhở nói, Đông Phương Ngữ Hinh không cho là đúng cười:

“Lão nhân, ta là luyện đan sư, chỉ cần có vật liệu, còn thiếu những thứ kia sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.