Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 180: Nhân vương bị thương [3 ]



Edit: ..Lam Thiên..

Nếu là dùng hỏa đến đối phó hắn, chính mình nhưng là chiếm không được nửa phần tiện nghi.

Nhưng nếu là dùng cái khác......

Không được, không được......

Trong khoảng thời gian ngắn, nàng thế nhưng không có biện pháp gì.

Chỉ có thể dựa vào thân thể linh hoạt để tránh né . Mà trong tay nàng, cũng âm thầm ngưng kết một cái đấu khí.

“Ánh mắt hắn......”

Nhân vương nhắc nhở nói, Đông Phương Ngữ Hinh hơi hơi cười, đúng, lão hổ này trên người da là rất dày , địa phương yếu nhất chính là ánh mắt.

Đột nhiên đẩy dời chân khí tới mười thành , mục tiêu chính là ánh mắt lão hổ.

Mà lão hổ kia, vừa mới rồi tự mình cảm giác nó cũng biết thực lực của Đông Phương Ngữ Hinh, hỏa của nó so với Đông Phương Ngữ Hinh lợi hại hơn, thực lực cũng cường hơn, nó càng là không chỗ nào thấy sợ hãi, hơn nữa bản thân da dày, căn bản liền không để ý tới hỏa của Đông Phương Ngữ Hinh.

“Sưu......” Một chút đánh trúng, lão hổ trước mặt bỗng nhiên tối sầm, toàn bộ đầu hổ đều bị thiêu thành một mảnh đen tuyền .

Đây là kết cục của nó khi khinh địch . nó bị đau ở trên mặt đất lăn lộn, nó hung tợn nhìn về phía Đông Phương Ngữ Hinh, ngay tại lúc Đông Phương Ngữ Hinh xoay người nhìn về phía Nhân vương cùng Hoan Hoan , bỗng nhiên nó kêu to một tiếng, một cỗ nồng đậm lam hỏa phun ra, đối với Đông Phương Ngữ Hinh thiêu qua.

“Cẩn thận......”

Lúc này, Đông Phương Ngữ Hinh tránh né không kịp, ngay tại lúc nàng cảm thấy chính mình sẽ bị đánh trúng , một bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện, chắn ở trước mặt nàng.

Bành...... một thanh âm thật lớn vang lên, Nhân vương thân mình cứng đờ, chỗ lưng kịch liệt đau đớn.

“Lão nhân...... Nhân vương......”

Đông Phương Ngữ Hinh ngây người, nàng không thể tưởng được, Nhân vương thế nhưng sẽ dùng thân mình giúp nàng ngăn chặn công kích lần này.

Nhân vương vung tay lên, chân khí lưu chuyển, trên người hỏa diễm nhất thời biến mất, bất quá......

Trong miệng một cỗ ngòn ngọt dâng lên, hắn lại dùng lực nuốt xuống.

Đây là một kích liều mạng của lão hổ , uy lực tự nhiên không giống bình thường.

“Ta không sao...... Mau, giết nó, mang căn nguyên chi hỏa của nó lấy về ......”

Nhân vương đẩy ra Đông Phương Ngữ Hinh, tận lực ổn định thân mình, phân phó nói.

“Ân......” Đông Phương Ngữ Hinh cũng biết thời gian quý giá, lão hổ bị trọng thương, nhưng hắn vẫn như cũ chạy đi ra ngoài.

“Hoan Hoan, trông chừng phụ thân......”

Đông Phương Ngữ Hinh dặn một tiếng, phi thân đuổi theo, không đến năm dặm liền đuổi kịp lão hổ, một kiếm đem hắn đính đến trên đất, lão hổ bị ăn đau ô ô kêu.

sư phụ nàng đã từng giao cho nàng phương pháp lấy căn nguyên chi hỏa của ma thú, bất quá đây là lần đầu tiên nàng tự mình lấy căn nguyên chi hỏa.

Tay nàng kết thành một cái ấn, nàng chậm rãi để ở bên miệng lão hổ, ước chừng qua nửa ly trà, một đoàn hỏa diễm màu lam liền chậm rãi từ miệng lão hổ xông ra.

Đây là căn nguyên chi hỏa của nó, là nó khổ cực tu luyện nhiều năm như vậy mới có thể bồi dưỡng ra .

Nhìn thấy căn nguyên chi hỏa bị lấy đi,nó vô lực giữ lại, cũng không có cách nào bảo vệ, lão hổ bỗng nhiên giống yên lặng, cúi hạ đầu!

Đông Phương Ngữ Hinh chậm rãi là thu lại hỏa của nó, chậm rãi khống chế hình dạng, nhưng nếu là muốn đem hỏa của nó làm của riêng, kia cần phải chậm rãi luyện hóa!

Nhưng hôm nay, Nhân vương giúp nàng cản một kích, mà Hoan Hoan võ công cũng không cao , nàng không có nhiều thời gian ở đây luyện hóa như vậy, chỉ có thể tìm một cái dụng cụ đặc thù , đem nó thu lại.

Đông Phương Ngữ Hinh vội vàng chạy trở về, nàng lo lắng Nhân vương cùng Hoan Hoan.

......

“Phụ thân...... Phụ thân, ngươi làm sao vậy?”

Thời điểm Đông Phương Ngữ Hinh đi, Hoan Hoan vội vàng đi qua đỡ lấy Nhân vương!

“Ta không sao...... Hoan Hoan, phụ thân đến bên này chờ nương của con......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.