Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 250: Chủ ý độc ác



Edit: voi còi

Chiếm lấy Đông Phương Ngữ Hinh làm vương phi.

Nếu vạn nhất có một ngày chết đi, quy thiên rồi, vậy Đông Phương Ngữ Hinh chẳng phải là sẽ thành quả phụ sao?

“Ha ha, Tranh nhi, Đông Phương Ngữ Hinh đã là vương phi của Nhân vương, con cũng không thể tùy tiện nói lung tung ......”

Đối với Đông Phương Ngữ Hinh gả cho Nhân vương, hoàng thượng là vạn phần thích.

Theo ý của ông, Đông Phương Ngữ Hinh chính là hồng nhan họa thủy, khiến cho cả ba nhi tử của ông đều muốn thú nàng, không phải họa thủy, hồ ly tinh, đó là cái gì vậy?

Nữ nhân như vậy, gả cho nhi tử nào ông cũng không đồng ý.

Nhưng Nhân vương, tuy rằng tuổi lớn chút, nhưng Đông Phương Ngữ Hinh gả đi ra ngoài, nhi tử của ông cũng nên thu quyết tâm, đây là chuyện tốt nhất.

“Phụ hoàng......”

Lục vương gia không vui muốn biện giải, nhưng hoàng thượng làm sao có thể cho hắn cơ hội, ông hơi hơi cười nói:

“Nhân vương, trẫm nghe nói phòng bán đấu giá Tâm Tưởng Sự Thành lại có một viên Quy Nguyên đan muốn bán đấu giá, không nói gạt ngươi, trẫm đã có được một viên, không biết nếu đem này khỏa mua đến, có trợ trẫm một lần đột phá khí tiên cảnh giới không?”

Trên đời này, không có ai không muốn đề cao, lúc ngươi không đến được thời điểm cao nhất, ngươi sẽ không muốn đi.

Đến chỗ không đột phá nổi, cũng chỉ có thể oán vận khí chính mình không tốt.

Nhưng...... Nếu như đến chỗ, vừa vặn gặp được linh đan diệu dược có thể hỗ trợ ngươi tăng lên, ai không động tâm?

Nhưng mà khác nhau trong đó chính là, có người, có năng lực có được linh đan diệu dược, có người, chỉ có thể nhìn người khác có được, chính mình không thực lực kia.

“Cái này...... Hai viên thật sự có khả năng thành công rất lớn, nhưng mà ta nghe nói, có ba viên thì nhất định sẽ thành công......”

Nhân vương nhàn nhạt nói, hoàng thượng nghe xong sắc mặt buồn bã, làm sao ông lại không biết đạo lý này, chính là......

Ông chỉ có một viên, cho dù là ba ngày sau đem một viên kia thu vào tay, cũng chỉ có hai viên.

Lúc ông có Quy Nguyên đan, vốn là có thể thử xem, nhưng ông không có dùng, chính là muốn chờ cơ hội.

Nhưng cơ hội đợi đến, lại chỉ có một viên a.

Hoàng thượng biết lời Nhân vương nói là lời nói thật, chỉ là, một viên thật sự rất khó cầu.

Nhân vương nhìn về phía Lục vương gia, nhàn nhạt nhìn lướt qua, đứng dậy cáo từ, hoàng thượng vội vàng tự mình đứng lên đưa tiễn.

Lại trở về, Lục vương gia do dự một chút, thử nói:

“Phụ hoàng, kỳ thật...... Kỳ Thiên quốc chúng ta còn có một viên Quy Nguyên đan nữa ......”

“Còn có một viên? Tranh nhi, ý của con là......”

Ý tứ của Lục vương gia hoàng thượng hiển nhiên là biết, lại nói, ông rất quan tâm chuyện Quy Nguyên đan, làm sao có thể không biết một viên Quy Nguyên đan kia ở trong tay ai.

“Nhi thần nhớ được lúc trước Tứ ca cũng có được một viên, nhưng mà không biết huynh ấy đã dùng chưa......”

Lục vương gia thật cẩn thận nói xong, trước mắt hoàng thượng sáng ngời, lớn tiếng nói:

“Đúng vậy...... Sao trẫm lại quên chuyện này?”

Lục vương gia xấu hổ, hoàng thượng làm sao có thể đã quên việc này, rõ ràng ông chính là......

Chính là luôn luôn nhớ được, nhưng mà muốn có người lại nói tiếp mà thôi.

Mà hắn, làm nhi tử của hoàng thượng, tự nhiên là phải làm người khơi mào.

Hơn nữa, quan hệ giữa hắn cùng Tứ vương gia vốn dĩ không tốt, cũng không để ý đắc tội hắn một lần.

“Phụ hoàng, hiện tại không biết Tứ ca đã dùng chưa......”

Lục vương gia lại nhắc nhở nói, hoàng thượng trầm tư một chút, nói:

“Hình như nó còn chưa tới cao nhất đi......”

Hiển nhiên, Tứ vương gia kia nhất định có người của hoàng thượng nhìn chằm chằm, cái này hoàng thượng đều rõ ràng a.

“Chính là, Quy Nguyên đan này nhưng là Chân Nhi tân tân khổ khổ mới có được, trẫm cũng không tiện hỏi hắn......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.