Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 431: Mĩ nam như tuyết



Edit:..Lam Thiên..

“Ha ha...... Ta thế nào lại quên nơi này có kết giới đặc thù...... Ngươi liên hệ không được với chủ nhân của ngươi...... Thôi, chờ một lát ta sẽ đưa ngươi trở về......”

Hắn ở bên trong này cũng đã một đoạn thời gian , không biết bên ngoài hiện tại thế nào ?

Nàng bắt ngoại nhân, sẽ như thế nào đối với nàng đây?

“Xèo xèo......”

Tiểu Nhạc Nhạc nhanh chóng gật đầu, Phong nhịn không được cười rộ lên:

“Chủ nhân của ngươi nhất định thật đáng yêu, bằng không, sẽ không dưỡng ra vật nhỏ đáng yêu như ngươi......”

“Xèo xèo...... Xèo xèo......”

Lần này, Tiểu Nhạc Nhạc hưng phấn nhảy dựng lên, lời này nó đồng ý a, hoàn toàn đồng ý.

Hoan Hoan chính là người đáng yêu nhất trên đời này.

Đương nhiên, lời này, Phong cũng là lĩnh hội không được .

Xem vật nhỏ hưng phấn, Phong bỗng nhiên có chút thương cảm.

Chủ nhân tiểu hồ ly này, có lẽ còn không biết nơi này căn bản ra không được đi?

Nàng nhất định sẽ phải ở đây qua cả đời, cuộc sống cả đời không giống như là người bình thường.

Thật sự là một người đáng thương, trên thế giới này, lại nhiều thêm một người đáng thương a.

Phong quay đầu lại nhìn về phía bàn cờ còn đang dang dở, dang dở này, hắn đã nghiên cứu thời gian rất lâu , chính là luôn luôn không tìm được biện pháp giải quyết.

Có lẽ, đi ra ngoài đi một vòng, sẽ tốt hơn một chút, nói không chừng sẽ thông suốt --

“Quốc sư......”

Phong tuy rằng cực ít đi ra ngoài nhưng mọi người cũng đều biết hắn là nhi tử của nữ vương , nhưng các nàng lại chiếu theo phân phó của nữ vương, gọi hắn là quốc sư.

Quốc sư võ công rất lợi hại, nhưng không biết cùng nữ vương so sánh sẽ như thế nào?

Hơn nữa, quốc sư học vấn rất tốt, có thể nói trên thế giới này không có chuyện gì có thể làm khó được quốc sư.

Nhưng tiếc nuối duy nhất, chính là......

Hai chân của quốc sư.

Nghe nói, trong một lần đại chiến, thời điểm quốc sư muốn rời đi nơi này, ngoài ý muốn lại gặp một quái vật cực kì cường hãn , sau đó cùng quái vật đại chiến rất nhiều ngày......

Nếu không phải nữ vương kịp thời tìm được, nói không chừng quốc sư đã sớm chết.

Nữ vương cứu được quốc sư, nhưng chính bản thân nàng cũng bị trọng thương.

Mà quốc sư, sau lần chiến đấu đó, hắn không bao giờ nữa có thể đi lại được nữa .

Hai chân của hắn vẫn bình thường như cũ, nhưng không thể chạm xuống đất.

Chỉ cần đứng một hồi, trên đùi sẽ mọc đầy những đốm màu đỏ ......

Sau đó, đóm đỏ đó chảy ra chất lỏng màu đen, thịt trên đùi cũng sẽ từ từ hư thối.

Mà cần thịt ra trở lại, ít nhất cũng mất vài năm thời gian.

Cho nên, quốc sư vẫn ngồi như vậy, cũng không đứng thẳng.

Bởi vì đau kia, không phải người bình thường có khả năng thừa nhận .

“Nữ vương có từng bắt người về đây không?”

Quốc sư thản nhiên mở miệng, mặt không biểu cảm hỏi.

tỳ nữ kia vừa nghe, vội vàng hạ thắt lưng thấp giọng cung kính nói:

“Đúng vậy, quốc sư......”

“Nàng không làm gì nữ nhân kia đi?”

Quốc sư có chút không vui nhìn về phía tỳ nữ, tỳ nữ vội hỏi:

“Hồi bẩm quốc sư, hai người kia hiện tại đều rất tốt”

“Hai người?”

Hắn luôn luôn cho rằng chỉ có một người, thế nào bỗng nhiên nhiều thêm một người?

“Đúng vậy, một nữ nhân cùng một cái đứa nhỏ......”

“Mang ta đi qua nhìn các nàng một chút......”

Nữ nhân cùng đứa nhỏ? Các nàng làm sao có thể đến chỗ này?

Quốc sư có chút không hiểu, tỳ nữ kia vừa nghe có chút khó xử:

“Này...... Quốc sư......”

“Thế nào? Không được?”

Quốc sư trừng mắt nhìn cái tỳ nữ kia liếc mắt một cái, nàng sợ tới mức vội vàng lắc đầu:

“Không...... Không phải, quốc sư...... Chính là...... Chính là nữ vương bên kia......”

“Yên tâm, ta tự nhiên sẽ cùng nàng nói một tiếng ......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.