Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 473: Hoan Hoan bị bắt



Edit: PDN

Nữ vương chợt phát hiện cái gì, mọi người cũng không nói chuyện, tiểu Hoan Hoan lại tự động lùi đầu về, tự mình trốn kỹ.

"Nó sắp ra ngoài . . . . . ."

Bởi vì thân hình của nó quá lớn, đi ra tất nhiên có động tĩnh.

Mọi người đề phòng toàn thân , nhưng bỗng nhiên con quái thú này lại giống như là biến mất, tiếng bước chân cũng không còn .

"Sao lại thế này?"

Cái này, bọn họ lại khó hiểu ——

"A. . . . . . Mẫu thân, cứu mạng. . . . . ."

Ngay lúc bọn họ đang chú ý đến quái thú, bỗng nhiên tiểu Hoan Hoan kêu.

Đông Phương Ngữ Hinh sốt ruột vọt tới chỗ tiểu Hoan Hoan ẩn náu, đã thấy bỗng nhiên có thêm một con quái thú ở đó——

À, không, là Khỉ Đột rất lớn.

Khỉ Đột một tay xách theo Hoan Hoan, một bàn tay lại đưa lên, hình như muốn giết tiểu Hoan Hoan. . . . . .

Tiểu Hoan Hoan thì chính là hoảng sợ nhìn Khỉ Đột kia, hai mắt nước mắt không ngừng, rất đáng thương.

"Xèo xèo. . . . . ."

Tiểu Nhạc nhạc đang nhe răng nhếch miệng về phía Khỉ Đột, nhưng. . . . . .

Khỉ Đột, cũng không động thủ, chỉ cần tiểu Nhạc nhạc vừa cử động, tay của nó liền ra vẻ muốn đánh vào đầu tiểu Hoan Hoan.

Dựa vào, lúc nào thì quái vật này ra tới đây?

Đông Phương Ngữ Hinh và Uất Trì Tà Dịch vừa nhìn mắt trợn tròn,chuyện này. . . . . .

Con Khỉ Đột kia ngay tại góc tường, nó đứng ở đó, cũng thấy rõ bốn phía, muốn tới gần cũng khó.

"Mẫu thân, mẫu thân. . . . . ."

Hoan Hoan bất an gọi, trong lòng của Đông Phương Ngữ Hinh đau xót.

Tiểu Hoan Hoan này, lúc nào đã từng nếm đau khổ này rồi chứ?

"Hoan Hoan, đừng sợ. . . . . . Con đừng sợ, mẫu thân sẽ cứu con. . . . . ."

Nàng không thể ra tay tùy tiện, bằng không, Hoan Hoan nhất định gặp nguy hiểm.

"Chúng ta động thủ cùng nhau, thử đánh gục súc sinh này xem. . . . . ."

Ánh mắt của Nữ vương lạnh lùng nhìn Khỉ Đột, nổi giận nói.

"Không. . . . . . Không được. . . . . . Ngộ nhỡ hắn ra tay, vậy Hoan Hoan gặp nguy hiểm. . . . . ."

Đông Phương Ngữ Hinh cự tuyệt vội vàng, nàng là một mẫu thân, nàng không muốn để cho con của mình có nguy hiểm mảy may.

"Nhưng Hinh nhi, nếu không như vậy, Hoan Hoan có thể. . . . . ."

Nữ vương khó xử nói xong, bà cũng thực lo lắng Hoan Hoan, cho nên muốn cứu bé.

"Tiểu Nhạc nhạc, ngươi cùng hắn thương lượng. . . . . . Đừng kêu. . . . . ."

Đông Phương Ngữ Hinh cái khó ló cái khôn, nghĩ đến tiểu Nhạc Nhạc, chúng là ma thú, tất nhiên có tiếng nói chung.

Tiểu Nhạc Nhạc cũng yên tĩnh trở lại, không biết bọn họ nói như thế nào , nhưng. . . . . .

Đông Phương Ngữ Hinh chợt phát hiện một cái vấn đề nghiêm trọng, cho dù tiểu Nhạc Nhạc thương lượng , bọn họ cũng không biết có ý tứ gì nha.

Chuyện này,vẫn còn cần có tiểu Hoan Hoan phiên dịch.

Nhưng lúc này, Khỉ Đột hoàn toàn không cho tiểu Hoan Hoan nói chuyện.

Bé vừa nói chuyện, Khỉ Đột kia đã hung hăng giật tóc của Hoan Hoan một cái

"Tà Dịch, để cho Sư vương đến?"

Bây giờ Sư hậu cũng chưa tỉnh lại, Sư vương và Tà Dịch, có thể giao lưu tinh thần . . . . . ."

Ừ, được. . . . . ."

Tà Dịch nói với Sư vương, một lát sau, hắn khẽ nói:

"Nó nói, chúng ta xâm phạm địa bàn của nó, cho nên, muốn được giữ tiểu hài tử này. . . . . ."

Dựa vào, xâm phạm địa bàn của nó?

Đông Phương Ngữ Hinh muốn chửi người, nàng cũng không phải cố ý có được hay không?

Nhưng lúc này, nàng không thể chửi người, Khỉ Đột kia cũng không phải người.

"Ngươi nói chúng ta không ra được, nếu có thể đi, đã sớm rời đi. . . . . ."

"Nó nói chuyện này không quan trọng, quan trọng đúng là , hiện tại chúng ta đã xâm phạm nó. . . . . ."

Tà Dịch cũng thật không nói gì, với Khỉ Đột này, từ đầu đến cuối chỉ nói không rõ ràng.

Đông Phương Ngữ Hinh lo lắng, bây giờ Hoan Hoan còn. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.