Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 639: Biến thành trừng phạt



Edit:..Lam Thiên..

Đến cuối cùng, nàng rốt cuộc chống đỡ không được lâm vào hôn mê bất tỉnh, U Minh vương có chút chưa tẫn hứng, không vui nói:

“Không có ý nghĩa......”

Hắn muốn nhanh chóng chạy nước rút vài cái cho xong việc, nhưng lúc này, hắn mới phát hiện, hắn luôn tự xưng là người có khả năng kiềm chế tốt, thế nhưng hiện tại lại không dừng lại được!

Hắn tuy rằng không phải luyện đan sư, nhưng lại là cao thủ dụng độc, thời điểm vừa rồi hắn đang cao hứng nên không chú ý, nhưng lúc này, nhìn thấy tình huống bản thân như vậy, hắn mới đột nhiên phát hiện, chính mình bị người kê đơn rồi!

Đây là U Minh giới, là địa bàn của hắn, toàn bộ đều là người của hắn, nói khó nghe một chút là ai dám đối với hắn dùng dược?

Trừ phi là chán sống .

Nhưng hiện tại, tình huống của hắn thật sự rất không bình thường .

U Minh Vương xoay người một cái lưu loát từ trên người Mẫn Du Nhiên xuống dưới, nhìn nữ nhân đã ngất xỉu đi, trong lòng hắn thầm nghĩ: Mẫn Du Nhiên này không phải một luyện đan sư rất lợi hại sao?

Bọn họ trúng độc , nàng chẳng lẽ không phát hiện?

Hắn vừa từ trên người nàng xuống dưới , nhưng cái địa phương......

U Minh vương cúi đầu xem chính mình, vật kia sưng lợi hại, hắn muốn dùng nội công áp chế, nhưng......

Tựa hồ, không có hiệu quả......

Hắn hiện tại nghĩ muốn nữ nhân, phi thường muốn.

Lại xoay người đến trên người Mẫn Du Nhiên , nhưng nàng đã ngất xỉu , liền cùng với người chết giống nhau, không có gì ý nghĩa .

Này, chẳng khác nào cùng một khối thi thể làm a!

U Minh vương vươn bàn tay to, đối với khuôn mặt nhỏ nhắn của Mẫn Du Nhiên tát một cái:

“Tỉnh lại......”

Hắn dùng lực không lớn, nhưng tuyệt đối là đủ đau .

Khuôn mặt của Mẫn Du Nhiên nhất thời sưng lên, tốc độ kia, thật đúng là làm cho người ta xấu hổ.

Khuôn mặt đau nhức, làm nàng nhanh chóng tỉnh lại, mở mắt liền nhìn thấy vẻ mặt U Minh vương không vui:

“Vương......”

“Bổn vương cho phép ngươi ngủ sao?”

Mẫn Du Nhiên muốn giải thích, không phải nàng ngủ, nàng bất quá chính là hôn mê.

Phía dưới thật đau, thật rát , giống như bị người mạnh mẽ xé rách ra vậy .

Nàng muốn bôi thuốc, nghỉ ngơi, nhưng......

U Minh Vương vừa động, một cỗ đau đớn chợt đánh úp lại, Mẫn Du Nhiên lại muốn té xỉu.

“Không được té xỉu......”

U Minh vương bá đạo nói xong, Mẫn Du Nhiên vội vàng gật đầu, nàng dùng sức cắn răng, đau đớn lúc này, cũng không phải loại bình thường có thể chịu được .

Này không phải hoan ái......

Đây là hình phạt đau đớn.

Mẫn Du Nhiên chịu đựng, trên người mồ hôi lạnh, giống như mưa tuôn ra......

Nàng không biết khi nào thì mới có thể kết thúc, nàng chỉ biết là, nếu lúc này nàng hôn mê, khả năng liền toàn xong rồi --

“Thật sự là đủ đáng thương ......”

Đông Phương Ngữ Hinh yên lặng mặc niệm .

Nàng không nghĩ tới muốn chỉnh Mẫn Du Nhiên như vậy , nàng cho rằng, U Minh vương nhìn thấy không đúng, sẽ truy hỏi một chút, hoặc là đổi người khác phát tiết .

Nhưng không thể tưởng được, hắn thế nhưng lại tàn nhẫn như vậy.

Đông Phương Ngữ Hinh bỗng nhiên đối với kế hoạch của chính mình cũng không dám ôm hi vọng quá lớn .

Một người nam nhân, nếu ngay cả nữ nhân chính mình đều có thể tàn nhẫn như vậy, vậy hắn đối với con dân của hắn…..?

Nàng không dám nghĩ, cũng nghĩ không ra kết quả.

Bất đắc dĩ than một tiếng, Uất Trì Tà Dịch lôi kéo tay nàng, nói:

“Chúng ta cũng không có biện pháp , chờ xem đi......”

Hắn cũng không nghĩ sẽ có kết quả như vậy.

U Minh vương vẫn luôn ở trên người Mẫn Du Nhiên, đến bây giờ cũng chưa có đi ra.

“Tà Dịch, nếu đổi thành là chàng......”

Có người nói, nam nhân đều là động vật ích kỉ, có phải hay không tất cả nam nhân đều là như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.