Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 675: U Minh vương đến !



“Mẫu thân......”

Đông Phương Ngữ Hinh ôn nhu nói xong, mặc kệ lúc trước nàng mạnh mẽ bao nhiêu, lúc này nàng chính là một cái tiểu nữ nhân.

“Tốt lắm, tân lang cũng đợi hồi lâu, Phong, con cùng nương cùng nhau đưa Hinh Nhi đi ra ngoài......”

Quốc sư cười nhạt đi đến, hai người bọn họ mỗi người một bên đỡ Đông Phương Ngữ Hinh đi ra ngoài, trước cửa, Uất Trì Tà Dịch quả nhiên đứng ở đó một thân y phục đỏ thẫ.

Thời gian trước hắn thích nhất là màu đen, lãnh khốc, vô tình.

Mà hôm nay đỏ thẫm......

Lại khiến hắn có vẻ hơn vài phần nhu hòa hơn, cả người càng thêm tuấn dật phi phàm.

Dân chúng vây xem vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn thiếu chủ của bọn họ, vì hắn mà cảm thấy cao hứng, kiêu ngạo.

Đông Phương Ngữ Hinh đi vào bên trong kiệu, Uất Trì Tà Dịch cũng nhảy lên ngựa, chiêng trống lại vang lên, lần này bọn họ trực tiếp đi đến quý phủ của thiếu đảo chủ.

Phủ của Thiếu đảo chủ, kỳ thật luôn luôn đều có, nhưng Uất Trì Tà Dịch cũng không quản lý nghiêm cẩn, có đôi khi bận, thậm chí ở luôn trong phủ của đảo chủ.

Lúc này Đông Phương Ngữ Hinh và hắn bế quan, đảo chủ tự mình dẫn người sửa sang lại một lần, màu đỏ vui mừng phủ kín tất cả phủ, nơi nơi đều tràn đầy sắc mặt vui mừng.

Bọn họ dựa theo nghi thức cổ xưa nhất tiến hành, cuối cùng đến hỉ đường.

Đại trưởng lão làm người chủ trì, hôm nay ông cũng là một thân hồng bào, thoạt nhìn phá lệ có tinh thần.

“Giờ lành đã đến, tân nhân (người mới) bái đường......”

Giọng nói của ông vút cao, vang vọng toàn bộ hỉ đường .

“Nhất bái thiên địa......”

“Đảo chủ......”

Đông Phương Ngữ Hinh cùng Uất Trì Tà Dịch vừa mới hạ bái, bỗng nhiên có người chạy tiến vào, tiến đến bên tai đảo chủ, thấp giọng không biết nói cái gì, đảo chủ biến sắc.

Lúc này, đại sảnh thật yên tĩnh, tuy rằng mọi người không có nghe thấy giọng nói của hắn, nhưng xem sắc mặt đảo chủ ......

Đại trưởng lão quay đầu nhìn qua, đảo chủ vội nói:

“Tiếp tục......”

“Nhị bái cao đường......”

“Ha ha, một ngày vui mừng như vậy, tại sao có thể thiếu ta đâu?”

Tiếng của Đại trưởng lão vừa mới hạ xuống, hai người Đông Phương Ngữ Hinh còn chưa có nhị bái, bỗng nhiên nghe được một giọng nói khó nghe ......

U Minh vương......

Đông Phương Ngữ Hinh tay nắm chặt lụa đỏ.

U Minh vương, không thể tưởng tượng được, U Minh vương lại đến .

Làm sao mà hắn biết hôm nay bọn họ bái đường? Hắn đến được thông qua cái gì?

Thân thể khom xuống một nửa, động tác của Đông Phương Ngữ Hinh liền ngừng lại.

Uất Trì Tà Dịch, cũng giống như thế --

“U Minh vương, làm sao ngươi có thể tới đây?”

U Minh vương, vẫn mặc áo choàng đen theo thới quen cũ của hắn, hắn chỉ dẫn theo hai người, một nam một nữ, trên mặt hai người đều mang theo mặt nạ.

Tuy rằng mang theo mặt nạ, nhưng......

Hai người kia......

Đảo chủ nắm tay thật chặt, đây là Mẫn Bá Thiên cùng Uất Trì Nhu Y.

U Minh vương, có ý tứ gì?

Ở thời điểm Uất Trì Tà Dịch thành thân, mang theo hai người thiếu chút nữa bị Thiên Thương đảo xử tử tới đây?

Hắn thật đúng là đủ......

Kiêu ngạo .

Chẳng lẽ hắn liền cho rằng Thiên Thương đảo bọn họ liền dễ khi dễ như vậy sao?

“Hinh Nhi, U Minh vương đến ......”

Uất Trì Tà Dịch dùng mật âm nói.

“Ừ, hắn đến chắc là không có tính toán gì mới đúng......”

Đông Phương Ngữ Hinh cũng không đoán được ý đồ đến của U Minh vương, theo lý thuyết, bọn họ thành thân hắn đến làm chuyện gì a?

Hắn không thích hợp......

Hơn nữa, bọn họ luôn luôn bế quan nghiên cứu trận pháp, xuất ra trực tiếp thành thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.