Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 721: Rốt cục gặp nhau



“Nói ở đâu, tự nhiên ta sẽ cho ngươi......”

Người nọ chỉ cái phương hướng, Chích lão đem dược nhét vào miệng hắn:

“Mang nhóm chúng ta đi qua, giải dược vừa rồi chính là giảm bớt đau bụng cho ngươi, tìm được U Huyền, ta cho ngươi giải dược chân chính ......”

Tuy rằng cả đời Chích lão quang minh lỗi lạc, rất ít hạ độc, nhưng cũng không đại biểu bà liền không có độc dược.

Chẳng qua là không chuyên môn nghiên cứu cái kia này nọ mà thôi.

Người nọ sau khi ăn dược vào, cảm giác bụng quả nhiên không đau, nhưng ý tứ của lão thái bà này cũng không như là giả, hắn không dám lớn tiếng gọi người, chỉ có thể cẩn thận mang theo bọn họ vòng qua tầm mắt mọi người, đi tìm U Huyền.

Người này coi như là phối hợp.

Xem ra, mặc kệ ở đâu, đều có người sợ chết ở.

U Huyền là điện hạ, thủ vệ bên người cũng không nhiều.

Phần lớn thời gian nó luyện công, nhưng hôm nay hiển nhiên có chút không yên lòng.

“Các người......”

Bỗng nhiên nhìn đến mấy người Uất Trì Tà Dịch, nó giật mình trừng lớn mắt.

“U Huyền, ta biết ngươi biết tin tức của Đông Phương Ngữ Hinh, nàng ở đâu?”

Uất Trì Tà Dịch cũng không khách khí, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Ngươi là phụ thân của Tiểu Hoan Hoan?”

Ngày đó, hắn gặp qua Tà Dịch, chẳng qua thời điểm lúc đó, hắn cũng không đồng ý Tiểu Hoan Hoan cùng chính mình.

Nó hận hắn, nhưng......

Hắn là phụ thân của Tiểu Hoan Hoan, hắn không thích chính mình là vì không biết chính mình.

Lần này nó nhất định biểu hiện thật tốt, nó muốn được người nhà của Tiểu Hoan Hoan đồng ý.

“Đúng......”

Uất Trì Tà Dịch trầm giọng nói.

“Ngươi đi qua cũng vô dụng......”

U Huyền không có trực tiếp nói Đông Phương Ngữ Hinh ở đâu, ngược lại than một tiếng::

“Nàng ấy đã bị phụ thân ta che lại huyệt đạo, đó là một loại phương pháp điểm huyệt đặc biệt, công lực của ta đều không giải được huyệt đạo ...... Mà nơi giam giữ nàng, có kết giới mà phụ thân thiết kế, ai cũng vào không được ......”

Không phải U Huyền khinh thường bọn họ, mà là......

Võ công của U Minh vương thực sự rất biến thái.

“Ngươi nói cái gì?”

Quả nhiên nó biết nơi gian giữ Hinh Nhi, nhưng......

“Ngươi xem đến nàng, cũng không có khả năng cứu nàng xuất ra ......”

U Huyền lại lặp lại nói, ánh mắt Uất Trì Tà Dịch lạnh lùng:

“Trước mang bọn ta đi qua......”

U Huyền gật gật đầu, nhưng rất phối hợp.

Đó là một viện tách biệt, trang trí rất tinh xảo.

Trong viện có mùi hoa nhàn nhạt, hoàn cảnh là không tệ.

Uất Trì Tà Dịch đến cửa, thấy được Đông Phương Ngữ Hinh đang ngồi xếp bằng.

Thần thái của nàng bình yên, nhìn không ra là bị bắt nhốt.

Tựa hồ, đây là phòng nàng, nàng chẳng qua là ngồi xuống mà thôi.

“Hinh Nhi......”

Hắn muốn đi vào, lúc đi đến tới cửa, lại tàn nhẫn bị văng ra.

U Huyền không lừa hắn, ở đây quả nhiên có kết giới.

“Tà Dịch?”

Đông Phương Ngữ Hinh thật không ngờ Uất Trì Tà Dịch sẽ tới, nhìn đến hắn, mũi nàng đau xót, thiếu chút nữa rơi lệ.

“Hinh Nhi...... Nàng...... Nàng không sao chứ?”

Tà Dịch vươn tay, muốn vuốt mặt của Đông Phương Ngữ Hinh, nhưng......

Lại có chướng ngại vô hình kia, đem bọn họ ngăn cách.

“Ta...... Không có việc gì......”

Hôm nay là ngày thứ ba, U Minh vương đã nói qua, nếu như hôm nay không cởi bỏ huyệt đạo, võ công của nàng cũng chỉ có thể đến một nửa lúc đầu.

Nàng cũng không nghĩ như vậy, nhưng nàng lại càng không muốn ủy thân cho U Minh vương.

“Hinh Nhi, nàng.....”

Cái mũi của Tà Dịch cũng thật chua xót, hắn vừa muốn nói gì, Tiểu Hoan Hoan vội chạy tới:

“Mẫu thân......”

Đồng dạng, Tiểu Hoan Hoan cũng bị ngăn trở.

Này kết giới, quả nhiên lợi hại.

“Nữ vương, kết giới này, người có ấn tượng không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.