Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 729: Không nên miễn cưỡng



”Ừ, cám ơn con, Hinh Nhi...”

Nữ vương cảm kích nắm tay Đông Phương Ngữ Hinh, Đông Phương Ngữ Hinh có phần xấu hổ:

“Là con nên cám ơn người...”

Đây tựa hồ có phần nói ngược, là nữ vương một mực giúp cho nàng có được hay không?

“Hinh Nhi, nàng sớm một chút nghỉ ngơi đi...” - -

“Tà dịch, ta chợt phát hiện, ban đêm ở Thiên Thương đảo, sao trên trời cũng quá sáng!”

Hai người ôm nhau ngồi ở nóc nhà, nhìn ánh sao sáng trên trời chiếu lấp lánh, Đông Phương Ngữ Hinh cảm thán nói.

“Hinh Nhi, về sau mỗi ngày chúng ta đều có thể tại đây ngắm sao...”

Thời điểm bọn hắn ở chung với nhau, sự tình luôn luôn rất nhiều, những ngày rãnh rỗi nhàn nhã như vậy trái lại rất ít đấy.

“Khi ta biết ta yêu chàng, ta phải cố gắng bò lên trên, không ngừng luyện công, đề cao mình, ta nghĩ muốn làm cho mình có đủ thực lực đứng ở bên cạnh chàng...”

Đông Phương Ngữ Hinh tựa vào trong lòng Tà Dịch, sao lại tuyệt vời như thế, nhưng cuộc sống của bọn họ...

Nàng không biết, ngày mai bọn họ sẽ như thế nào a.

“Ta nói rồi sẽ bảo vệ nàng... Hinh Nhi, nàng không cần cố gắng như vậy...”

Hắn thấy được, vẫn thấy được.

“Nhưng lúc ta đạt tới trình độ như vậy, chàng cũng tiến bộ, ta thật cao hứng, rất vui vẻ... Nhưng Tà Dịch, nếu là ngộ nhỡ thôi, ta thật sự mất đi võ công, thành một phế nhân, ta không biết nên đứng ở bên cạnh chàng như thế nào...”

Như chim liền cánh, kỳ thực mong muốn rất bình thường nhưng phải cùng một trình độ.

Một người là mây trên trời, một người là bùn dưới đất, nàng không biết đến lúc đó cùng một chỗ như thế nào a.

“Không có võ công có thể tu luyện lần nữa, Hinh Nhi, nàng có kinh nghiệm, lại vẫn sợ hãi luyện không được sao?”

Ha ha, đúng vậy a, không có có thể tiếp tục tu luyện...

Nhưng...

Vậy cần bao lâu? Võ công của nàng bây giờ, dựa vào là rất nhiều kỳ ngộ, kỳ ngộ, sẽ một lần nữa sao?

“Sư Tử Vương và Sư hậu bọn họ...”

Lúc còn ở U Minh giới, bọn hắn hôn mê, đây cũng là công lao của U Minh Vương.

“Bọn hắn đã không sao, sư phó giúp bọn hắn nhìn, cho bọn hắn đan dược...”

Ha ha, bọn hắn không có việc gì thì tốt rồi.

Bỗng nhiên Đông Phương Ngữ Hinh có phần áy náy:

“Ta đã từng đáp ứng bọn hắn, giúp bọn hắn luyện chế đan dược lên cấp, chỉ là, vẫn luôn không rảnh giúp bọn hắn tìm tài liệu...”

“Tài liệu kia, cũng xem vận khí, nơi nào có dễ dàng như vậy lấy được? Hinh Nhi, nàng đừng nghĩ nhiều, không phải còn có bảy ngày sao?”

Đúng vậy a, còn có bảy ngày, nói không chừng, bọn hắn sẽ nghĩ tới biện pháp đấy.

Đông Phương Ngữ Hinh an ủi chính mình, chỉ là...

Nếu U Minh Vương dám làm như vậy, hắn khẳng định có một trăm phần nắm chặt - -

“Mẫu thân, người quyết định có muốn thử một chút hay không?”

Phong lo lắng nhìn nữ vương, lần đầu tiên hắn nhìn đến mẫu thân của mình xoắn xuýt như vậy.

“Hinh Nhi nói không sai, nếu là ta thật sự đã quên, vậy đích thị là một đoạn trí nhớ cực kỳ không vui...”

Nữ vương nhìn mình trong gương, bà không biết mình bao nhiêu tuổi, cũng không biết mình còn có thể sống bao lâu.

Bà chỉ biết là, mình là từ cuộc sống này trôi qua...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.