Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 757: Một đêm xuân tiêu



Đảo chủ lôi kéo Tiểu Hoan Hoan đến ngồi bên cạnh ông, Tiểu Hoan Hoan cũng không chối từ, bé nhìn về phía phụ thân - -

Oa, sao lại thế này a, phụ thân làm sao có thể...

Lại ngồi cùng một chỗ với lão nhân kia đây?

Tiểu Hoan Hoan nói lão nhân, tự nhiên liền là Đại Trưởng Lão...

Lúc này bé ngồi ở bên người đảo chủ, tự nhiên không thể đi tới gần.

Nhưng...

Tiểu Hoan Hoan là ai a, bé rất thông minh a.

Bé nhìn về hướng tiểu Nhạc Nhạc, tiểu Nhạc Nhạc liếc mắt liền hiểu ý của bé - -

Tiểu Hoan Hoan, vẫn lo lắng Đại Trưởng Lão như cũ?

Bé để cho mình nhìn chằm chằm Đại Trưởng Lão một chút, tuy nhiên tiểu Nhạc Nhạc không muốn vẫn xem lão đầu này, nhưng...

Ý tứ của Tiểu Hoan Hoan, nó cũng không dám không tuân theo, cho nên nó thì len lén nhìn, chỉ sợ lão đối Uất Trì Tà Dịch làm cái gì - -

“A... Ta...”

Sau bữa ăn tối, Tiểu Hoan Hoan bị đảo chủ lưu lại, ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, trên đảo yên tĩnh liền nghe đến một tiếng kêu la hoảng sợ.

Tiểu Hoan Hoan dụi mắt, đây là người nào a, mới sáng sớm, lại không để cho người ta đi ngủ sao?

Thanh âm này quá lớn, người nghe được thật không ít.

Mà trong phòng phát ra thanh âm kia, một người nữ tử toàn thân trần như nhộng, một tay nàng lôi kéo chăn thật mỏng, một tay không thể tin được chỉ vào nam nhân trên giường:

“Người...”

Nữ nhân này, là Uất Trì Hiểu Hiểu.

Ngày hôm qua nàng dựa theo Đại Trưởng Lão phân phó, đi tới phòng này chờ, cùng Uất Trì Tà Dịch đi qua.

Đại Trưởng Lão nói ông ta sẽ an bài tốt, nàng cũng biết mình chỉ có thể an tâm chờ.

Nhưng...

Trong lòng nàng thật sự cực kỳ lo lắng, cho nên...

Nàng thì len lén đã uống vài ngụm rượu, vốn là tăng thêm can đảm đấy.

Thế nhưng sau khi uống vào lại mơ mơ màng màng.

Sau đó, quả nhiên Thiếu Đảo Chủ đến đây, tựa hồ uống không ít, lung lay thoáng động đi đến.

Sau đó...

Hắn ôm lấy nàng, thân thể to lớn, nam nhân kia có mùi đặc thù, để cho đầu óc của nàng càng thêm lâng lâng.

Thì ra, ngày đó...

Quả nhiên hắn đối với chính mình có vài phần ý tứ đấy.

Uất Trì Hiểu Hiểu rất rõ ràng, bởi vì nàng cảm thấy dục vọng của một người nam nhân.

Cánh tay hắn rất có lực, hắn có phần vội vàng, thậm chí...

Thô lỗ xé nát y phục vốn không nhiều lắm của nàng.

Hắn không ôn nhu, cơ hồ là dùng tốc độ nhanh nhất liền tiến vào thân thể mềm mại của nàng.

Uất Trì Hiểu Hiểu, mặc dù biết làm như thế nào quyến rũ một người nam nhân, nhưng...

Vì mộng sau này của mình, nàng cũng không cùng nam nhân như vậy quá, thân thể thuần khiết kia, căn bản không chịu nổi vĩ đại của hắn.

Nàng đau lớn khóc lên, thậm chí cầu xin tha thứ.

Nhưng hắn, vẫn không có ý dừng lại như cũ, không biết qua bao lâu, nàng mới phát hiện có phần thư thái.

Cả một đêm, bọn hắn cơ hồ cũng chưa dừng lại, mãi cho đến khi nàng mệt hôn mê bất tỉnh.

Mà buổi sáng, nàng cũng là bởi vì phía dưới quá đau mới tỉnh lại.

Lúc này, trời đã sáng rồi, nàng biết Thiếu Đảo Chủ ngay tại bên cạnh nàng.

Cả người đau nhức, nhưng Uất Trì Hiểu Hiểu cảm giác là đáng giá.

Bởi vì, hiện tại nàng đã thành người của Thiếu Đảo Chủ.

Mà còn, cũng bởi vì một đêm này bận rộn, nói không chừng lúc này trong bụng nàng đã có một cái...

Tiểu hài tử, hài tử kia là hy vọng của nàng a.

Lúc này Thiếu Đảo Chủ nghiêng người, mặt hắn giấu ở trong gối, nàng không thấy được dung mạo của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.