Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 858: Lá gan thật nhỏ



Đông Phương Ngữ Hinh có chút không dám nghĩ, nhưng đồng dạng nàng cũng không muốn Tà Dịch trúng độc.

“Hinh Nhi, này......”

Nữ vương cùng quốc sư cũng nhìn qua, độc này bọn họ cũng không biết.... ....

“Hẳn là do quái thú kia ...... Mẫu thân, người nói quái thú kia là cái gì?”

Thời điểm lúc trước, Đông Phương Ngữ Hinh không dám khẳng định, nhưng hiện tại nàng đã xác định .

“Này, Hinh Nhi, ta cũng không biết......”

Tuy rằng nữ vương kiến thức rất nhiều, nhưng......

Nàng chưa thấy qua, tự nhiên cũng không biết.

“Ai, chỗ này, có chút không đúng, Tà Dịch xuất hiện tình huống như vậy, có thể là do độc phát tác, cũng có thể là do nơi này cách quái thú kia không xa......”

Đông Phương Ngữ Hinh căn cứ theo kinh nghiệm trước kia phân tích nói.

“Nếu như do độc phát tác, chúng ta ở đây cũng không còn cách nào khác......”

Bởi vì ngay cả Đông Phương Ngữ Hinh cũng không biết là độc gì, thì liền cũng không thể nghiên cứu ra giải dược.

Muốn nghiên cứu ra giải dược, cần nhất chính là thời gian, ngoài ra cần có một ít công cụ hoặc là một ít vật liệu dùng để thí nghiệm kiểm tra.

“Nếu như là cách quái thú kia rất gần như lời nói, Hinh Nhi, chúng ta hiện tại ngược lại phải......”

Thực lực của quái thú kia, làm cho người ta cảm giác thấy không bình thường.

Mà độc này, nếu là hắn dùng độc lợi hại, bọn họ cũng khó lòng phòng bị .

“Mẫu thân nói rất đúng, chúng ta lập tức phải rời đi nơi này......”

Đông Phương Ngữ Hinh nhíu mày gật đầu, quốc sư cũng gật đầu đồng ý nói:

“Đúng, nơi này, xác thực không thể ở lâu......”

Bọn họ nếu như cùng quái thú kia gặp nhau, nói không chừng, sẽ toàn quân bị diệt .

“Tiểu Hoan Hoan, con để Tiểu Hỏa Cầu mang chúng ta đi thôi......”

Tốc độ của Tiểu Hỏa Cầu , so với sư tử của bọn họ nhanh hơn rất nhiều.

Bất quá, Tiểu Hỏa Cầu có chút lười, nàng không thích dẫn người chạy trối chết.

“Ân, Tiểu Hỏa Cầu, đi ra ......”

Tiểu Hoan Hoan vội vàng kêu Tiểu Hỏa Cầu đi ra, Tiểu Hỏa Cầu tuy rằng rất không tình nguyện, nhưng......

Hiện tại, nàng cũng biết tính nghiêm trọng trong chuyện này, nên tâm không cam tình không nguyện đem mọi người bao vây lại, vèo một cái đã không thấy tăm tích.

“Vật này thật tốt, nếu như......”

Mẫn Du Nhiên vẻ mặt thèm nhỏ dãi nhìn Tiểu Hỏa Cầu, dị hỏa a, so với chính mình đều cao cấp hơn rất nhiều.

Nàng lúc trước cũng đã thấy qua dị hỏa của Đông Phương Ngữ Hinh , tựa hồ cùng dị hỏa này giống nhau.

Cái này cũng phải là nàng lợi hại, nàng vốn là luyện đan sư, đối dị hỏa trời sinh mẫn cảm.

“Muốn?”

U Minh vương chau chau mày, buồn cười nhìn nữ nhân kia.

“Ngạch...... Vương, nếu có dị hỏa tốt, kia đan dược được luyện chế cấp bậc, phẩm chất, đều sẽ cao hơn a......”

Nàng đương nhiên muốn, ai bảo nàng là cái luyện đan sư đây?

“Vậy ngươi đi giết tiểu nha đầu kia, dị hỏa liền chính là của ngươi ......”

U Minh vương khiêu mi nói xong, Mẫn Du Nhiên nghe xong vội vàng lắc đầu.

“Không đành lòng?”

Thật sự là khó có được lúc , Mẫn Du Nhiên thế nhưng không nghĩ đến sẽ giết nha đầu kia

“Vương, tuy rằng Du Nhiên thật thích dị hỏa kia, nhưng đạo lý tự mình biết mình Du Nhiên vẫn biết...... Du Nhiên là lo lắng,chỉ sợ hỏa chưa có, người đã chết......”

Dị hỏa có tì khí, muốn thu thập cũng không dễ dàng.

Nàng không biết tiểu nha đầu kia thu phục nó như thế nào , nhưng......

Nếu như không thu thập được, mà lại bị dị hỏa cấp cắn nuốt , cũng là chuyện rất thường xảy ra.

Cho nên, không đáng.

Tuy rằng dị hỏa kia cấp bậc rất cao, rất bá đạo.

Nhưng nàng cũng không dám làm chuyện mạo hiểm.

“Không thể tưởng được, ngươi lại không can đảm băng tiểu nha đầu kia a......”

Tiểu nha đầu, Tiểu Hoan Hoan, chẳng trách nhi tử đối với tiểu nha đầu này tình hữu độc chung a? Mới lớn như vậy đã có thể thu phục dị hỏa, thật không đơn giản.

Nàng, không bằng cái tiểu nha đầu kia?

Mẫn Du Nhiên muốn phản bác, chỉ là......

Nếu như nàng thật sự phản bác , U Minh vương muốn nàng đi thu thập dị hỏa kia thì nàng phải làm thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.