Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 869: Bị thương hôn mê (9)



U Minh vương nghĩ như vậy, nhưng kết quả chính là......

Hắn đã khống chế , thật sự đã khống chế , nhưng vẫn như cũ không có chút thay đổi.

Cho nên, hắn liền không quản nữa, chậm rãi , biến thành bộ dáng hiện tại.

Hắn có rất nhiều nữ nhân, nhưng hắn biết, những nữ nhân này, không có ai là yêu chính mình .

Hắn vẫn luôn muốn giải trừ lời nguyền rủa này, rốt cục, hắn đã tìm được một chút manh mối.

Đó là một phương thuốc đạc thù, phương thuốc ở chỗ nào, hiện tại hắn cũng đã có một chút manh mối.

Kỳ thật, còn có một phương pháp khác có thể giải trừ lời nguyền rủa kia, chính là......

Tìm được nữ nhân kia, hoặc là đời sau của nàng, bọn họ chắc chắn có biện pháp giải trừ.

Nhưng nữ nhân này chết sớm , hơn nữa còn không lưu lại đời sau, cho nên, biện pháp này chính là vô dụng, không có chút giá trị.

Tổ tiên, ngươi vì sao phải cô phụ nữ tử kia?

U Minh vương có chút không hiểu, hắn cho tới bây giờ cũng không biết cái gì gọi là yêu, nhưng nhìn thấy bộ dáng của Đông Phương Ngữ Hinh cùng Uất Trì Tà Dịch, hắn lại vừa ghen tị, vừa hâm mộ.

Nếu như hắn có thể tìm được một nữ nhân như vậy, hắn, có thể buông tha cho hậu cung của hắn ----

“Lại đây, lại đây...... lại đây......”

Tà Dịch muốn đi tìm lão hòa thượng, tự nhiên là một khắc cũng không dám chậm trễ, chính là, trong đầu lại loáng thoáng luôn có thanh âm đang gọi hắn.

Hắn lắc đầu, hắn không ngủ cũng không ngồi thiền, tinh thần của hắn cũng rất tốt.

Hắn rất xác định trạng thái hiện tại của chính mình rất bình thường, nhưng thanh âm này là có chuyện gì xảy ra?

Vì sao lại giống như con ruồi liên tục làm phiền hắn đây?

“Lại đây, lại đây...... Uất Trì Tà Dịch......”

Thanh âm kia, trực tiếp gọi tên của hắn, hắn không biết hắn đang ở chỗ nào, màu đen kia , giống như không có hi vọng, nơi nơi đều tràn ngập hơi thở tử vong.

“Đây mới là nơi ngươi nên đến , Uất Trì Tà Dịch...... mau lại đây đi......”

Trên lưng nóng bừng đau rát, địa phương chỗ hắn bị thương kia, giống như đang bị lửa thiêu đốt.

Uất Trì Tà Dịch cắn răng một cái, hắn biết đây là ảo giác, hết thảy đều là ảo giác mà thôi.

Chỉ là, thanh âm trong đầu kia càng thêm rõ ràng:

“Ngươi đừng kháng cự , Uất Trì Tà Dịch, ngươi đừng kháng cự , lại đây, lại đây đi......”

Chết tiệt......

Uất Trì Tà Dịch phiền chán muốn đánh người, hắn dùng sức vung đầu, nhưng lại không thế nào ném đi thanh âm kia.

Hắn muốn dừng lại, hắn muốn đi theo thanh âm kia.

Chỉ là, không được, không được , Đông Phương Ngữ Hinh còn đang hôn mê , hắn phải tìm lão hòa thượng, tìm lão hòa thượng tới cứu nàng.

A......

“Uất Trì Tà Dịch, đến đây đi...... Đây mới là nhà của ngươi, ngươi nhìn xem ta là ai a......”

Thanh âm lại một lần nữa vang lên, Uất Trì Tà Dịch theo thanh âm kia nhìn qua, thì hắn nhìn thấy một nữ tử ôn nhu đang đối với hắn cười, cười một cách tự nhiên, kia chính là Đông Phương Ngữ Hinh sao?

“Hinh Nhi, nàng tỉnh?”

Uất Trì Tà Dịch một mặt kinh hỉ hỏi, thân mình hắn cũng dừng lại, rơi xuống trên mặt đất.

“Ân, ta tỉnh......”

Nữ tử ôn nhu cười, tươi cười ngọt ngào, khiến tâm hắn cũng đi theo buông xuống.

“Nàng không sao chứ? Con của chúng ta cũng không có việc gì đi?”

Hắn bất an hỏi, ánh mắt nhìn về phía bụng của Đông Phương Ngữ Hinh, Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu:

“Không có việc gì, chúng ta đều rất tốt......”

“Vậy là tốt rồi, làm ta sợ muốn chết......”

Không nghĩ tới Hinh Nhi thế nhưng không có việc gì, vậy không cần tìm lão hòa thượng nữa .

Kỳ thật, thứ hắn cầu không nhiều lắm, chỉ cần Hinh Nhi không có việc gì là tốt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.